3.110 chữ · ~21 phút đọc
10
Những chữ ấy vốn chẳng có gì đặc biệt.
Thế nhưng lại đánh thẳng vào nơi mềm yếu nhất trong lòng tôi.
Bao nhiêu tủi thân vì nhiều năm không nhận được sự yêu thương từ gia đình, trong khoảnh khắc ấy đều vỡ òa.
Cuối cùng tôi cũng không nhịn được nữa.
Bật khóc thành tiếng.
Tay Hứa Trạch Uyên rất ấm.
Anh vòng tay ôm lấy tôi.
Không nói một lời nào.
Chỉ lặng lẽ để mặc tôi khóc.
Cho đến khi tôi khóc đến cạn sức.
Anh mới kéo tôi đứng dậy khỏi sàn nhà.
Sau khi trút hết cảm xúc.
Nhận ra người đang đứng trước mặt là người mình thích.
Tôi mới muộn màng thấy ngượng.
“Có phải trông em xấu lắm không?”
Khóe mắt Hứa Trạch Uyên cong lên.
Anh đưa tay véo má tôi.
“Không xấu, Nghiêu Nghiêu sao có thể xấu được.”
Hứa Trạch Uyên nắm tay tôi đi dạo ngoài trời.
Gió đêm nhè nhẹ thổi qua.
Tôi nghiêng đầu nhìn anh.
“Anh đang thương hại em à?”
Đã nắm tay nhau rồi.
Nếu còn không hỏi thì sẽ muộn mất.
Buồn chỉ là chuyện nhất thời.
Dù sao từ nhỏ đến lớn tôi cũng thiếu thốn tình yêu rồi.
Nhưng không có được Hứa Trạch Uyên...
Là chuyện của cả đời.
Nghe vậy.
Anh lập tức trở về dáng vẻ kiêu ngạo, coi thường người khác quen thuộc.
Nhướng mày nhìn tôi.
“Anh giống loại người đó sao?”
“Vậy sao anh đột nhiên tha thứ cho em?”
“Không thì sao?”
“Đợi Hạ Châu đào góc tường của anh à?”
Hứa Trạch Uyên dừng bước.
Tựa người vào lan can.
Một tay kéo tôi vào lòng.
Ánh mắt nguy hiểm đến đáng sợ.
Dường như chỉ cần nhắc đến hai chữ "Hạ Châu" là anh lại muốn nổi nóng.
Tôi chống tay lên vai anh.
Ngẩng đầu nhìn.
“Anh hết giận rồi à?”
“Giận chứ.”
“Nhưng ở bên nhau cũng đâu ảnh hưởng đến việc em ngoan ngoãn cụp đuôi.”
Khóe môi anh cong lên.
Vừa cười vừa bóp nhẹ vành tai tôi.
“Vừa hay bớt gây chuyện cho anh.”
“Đỡ phải nhịn đến đau đầu.”
Im lặng rất lâu.
Sau đó Hứa Trạch Uyên khẽ nói.
Giọng dịu dàng đến lạ.
“Với lại… Anh sẽ không để Nghiêu Nghiêu của mình thiếu thốn tình yêu nữa.”
Các nhà tâm lý học từng nói.
Muốn biết một người có thật lòng yêu bạn hay không.
Hãy xem họ có sẵn sàng bỏ ra thứ tài nguyên quý giá nhất của mình hay không.
Người giàu bỏ thời gian.
Người nghèo bỏ tiền bạc.
Còn Hứa Trạch Uyên...
Thứ quý giá nhất của anh chính là sự nhẫn nhịn.
Tôi chớp mắt.
“Vậy là... chúng ta tái hợp rồi sao?”
Hứa Trạch Uyên bật cười.
Chậm rãi cúi xuống.
Giọng nói thấp đến mức đầy ám muội.
“Không thì sao? Hay là còn phải làm gì nữa?”
Còn hỏi tôi?
Lúc anh hôn xuống thì cứ như công thành chiếm đất.
Tôi muốn đẩy cũng đẩy không nổi.
Bây giờ còn hỏi tôi phải làm gì?
Tôi thở gấp.
Trừng mắt nhìn anh.
Kết quả lại bị anh đưa tay che mắt.
“Đừng nhìn anh như thế.”
Tôi vốn định hỏi tại sao.
Nhưng giọng anh khàn khàn.
Mang theo thứ d*c v*ng quá rõ ràng.
Tôi lập tức nhận ra có gì đó không ổn.
Liền ngoan ngoãn ngậm miệng.
“Ngày mai đi ăn với Hạ Châu cùng em nhé.”
“Anh là gì của em mà đi cùng em đãi khách?”
Hứa Trạch Uyên lập tức âm dương quái khí.
Rõ ràng vẫn còn nhớ câu trước đây tôi dùng để chọc anh.
Giờ nguyên xi trả lại.
Tôi khẽ cào cào lòng bàn tay anh.
“Bạn trai.”
11
Nghe hai chữ đó.
Anh lập tức im bặt.
Tôi lén nhìn.
Đầu tai anh đỏ cả lên.
Trong lúc ở khách sạn đợi bọn họ thi đấu trở về.
Mẹ tôi gửi tài liệu sang.
Kèm theo một câu:
“Con còn ở lại Hàng Châu làm gì?”
Ý tứ quá rõ ràng.
Bà muốn tôi cút về trường.
Dù biết từ trước tới nay bà luôn mạnh mẽ và lạnh lùng.
Trong lòng tôi vẫn không tránh khỏi chua xót.
Tôi gạt cảm xúc sang một bên.
Mở tài liệu ra xem.
Nói là để tôi tham khảo.
Nhưng thực tế, đến cả trường học cũng đã chọn sẵn.
Chỉ chờ tôi cố gắng nộp hồ sơ mà thôi.
Một cảm giác bất lực vì bị sắp đặt hoàn toàn dâng lên trong lòng.
Tôi chưa bao giờ học được cách phản kháng.
Bởi mỗi lần muốn chống đối.
Lại cảm thấy mình đã nhận được quá nhiều.
Là con cái thì nên ngoan ngoãn nghe lời cha mẹ.
Huống hồ.
Những lần hiếm hoi phản bác.
Thường chỉ nhận lại những lời trách mắng gay gắt hơn.
Vậy nên.
Nghe lời có lẽ dễ dàng hơn.
Khi Hứa Trạch Uyên thi đấu xong trở về.
Anh nhìn thấy tôi mềm oặt nằm bò trên giường.
Liền ngồi xuống bên cạnh.
Một tay chống đầu.
Nhìn tôi.
“Sao thế?”
“Mẹ em chọn luôn trường cho em rồi.”
Những ngón tay thon dài của anh luồn vào mái tóc tôi.
“Anh có thể đi cùng em.”
"Bầu bạn."
Một từ dịu dàng đến thế.
Lại được anh nói ra tự nhiên như vậy.
Tùy ý.
Nhưng chân thật.
Tôi chống cằm lắc đầu.
“Đi du học cũng chỉ có hai năm thôi. Em vốn đã hơn anh một khóa. Dù anh có đi hay không thì cũng vẫn phải yêu xa ít nhất một năm.”
Dường như nghĩ tới điều gì.
Hứa Trạch Uyên bỗng bóp má tôi.
Nhìn chằm chằm.
“Sang nước ngoài không được nuôi cá nữa.”
Tôi kéo kéo ga giường.
Cố tình kiếm chuyện.
“Trước đây anh cũng đâu quản em.”
“Trước đây anh không biết em là loại người như vậy.”
Anh trả lời theo phản xạ.
Sau đó đột nhiên hiểu ra ý tôi.
Mặt lập tức đen lại.
“Sao chứ? Em thật sự còn muốn nuôi à?”
Tôi còn chưa kịp nói:
“Không không không…”
Thì anh đã cúi xuống hôn tôi.
Sau đó.
Lửa gặp củi khô.
Mọi thứ...
Đều rất tốt đẹp.
12
Ngoại trừ việc tôi không biết sống ch/ết mà buột miệng nói một câu:
“Hạ Châu bảo anh ấy quản được em. Nói cho cùng vẫn là anh không đủ bản lĩnh.”
Sau đó...
Hứa Trạch Uyên dùng hành động thực tế chứng minh cho tôi thấy.
Anh không chỉ quản được tôi.
Mà còn rất "được".
Người không được...
Là tôi.
Nhìn bản thân trong gương.
Từ đầu đến chân đều toát ra vẻ lười biếng mềm nhũn sau một đêm bị giày vò.
Tôi không khỏi lắc đầu trước chuyện Hứa Trạch Uyên nhất quyết phải mời Hạ Châu ăn cơm tối nay.
Ai bảo người có tính chó thì không biết tính toán chứ?
Chỉ là so với việc chơi tâm cơ.
Anh thường nổi nóng trước đã.
Hứa Trạch Uyên nắm tay tôi xuống lầu.
Vừa tới đại sảnh khách sạn.
Đã nhìn thấy Hạ Châu đang ngồi ở đó.
Theo bản năng.
Anh siết chặt tay tôi hơn.
Tôi nhìn theo ánh mắt anh.
Hạ Châu đang bắt chéo chân.
Ánh đèn vàng nhạt trong khách sạn phủ lên người.
Đẹp đến mức mê hoặc lòng người.
Khiến người ta khó lòng từ chối.
Dường như cảm nhận được chúng tôi tới.
Hạ Châu ngẩng đầu lên.
Ánh mắt dừng trên bàn tay Hứa Trạch Uyên đang nắm tay tôi.
Biểu cảm cậu thoáng cứng lại trong tích tắc.
Rồi nhanh chóng trở về bình thường.
Lặng lẽ đứng dậy.
Có lẽ vì suốt bữa ăn Hạ Châu chẳng làm gì cả.
Nên Hứa Trạch Uyên mới miễn cưỡng ngồi ăn hết bữa cơm đó với cậu ấy.
Cho đến khi tôi thanh toán xong.
Hạ Châu bỗng đưa tay vỗ nhẹ vai tôi.
“Chị khóa trên. Có thể nói chuyện riêng một chút không?”
Tôi quay đầu nhìn Hứa Trạch Uyên.
Anh đang cau mày.
Mặt đầy vẻ khó chịu.
Tôi bật cười.
“Được.”
Tôi cùng Hạ Châu đứng dưới ánh đèn đường.
Hứa Trạch Uyên dựa người cách đó không xa.
Không chớp mắt nhìn chằm chằm chúng tôi.
Khung cảnh yên tĩnh đến mức có phần quỷ dị.
Hạ Châu cúi đầu nhìn tôi.
Là người phá vỡ sự im lặng trước.
Giọng vẫn dịu dàng như mọi khi.
Nhưng xen lẫn chút tự giễu mỏng manh.
“Hai người ở bên nhau rồi à?”
Một cảm giác áy náy khó tả lan ra trong lòng.
Tôi vô thức siết quai túi xách.
“Vâng. Anh ấy chấp nhận tôi rồi.”
Hạ Châu không nói gì.
Tôi ngẩng đầu nhìn vào mắt cậu.
Lần đầu tiên nhìn thấy trong đó một cảm xúc rất khác.
Thật ra tôi không hiểu cậu ấy nhiều.
Bởi cậu là kiểu người chẳng bao giờ để lộ cảm xúc.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Mọi suy nghĩ đều giấu kín trong lòng.
Nhưng giờ phút này.
Tôi lại nhìn thấy trong mắt ấy một sự tổn thương hiếm hoi.
Là loại cảm xúc trước đây tôi chưa từng thấy.
Trong lòng bất giác chua xót.
Tôi khẽ nói:
“Cậu rất tốt.”
“Nhưng chuyện tình cảm vốn chẳng có lý lẽ gì cả. Hơn nữa… Hứa Trạch Uyên nóng tính, hay ghen.”
“Nhưng anh ấy vẫn để tôi nói chuyện với cậu. Thậm chí còn không ngăn cản. Sự nhẫn nhịn đó… Lại khiến tôi cảm thấy an toàn hơn cả sự dịu dàng của cậu trước đây.”
Nghe xong.
Hạ Châu khẽ cười.
Cậu ấy cúi người.
Nhẹ nhàng vuốt lọn tóc bị gió đêm làm rối của tôi.
Rồi đứng thẳng dậy.
Hai tay đút túi.
Quay người rời đi.
Tiếng "Ừm..." bất đắc dĩ kia.
Dường như vẫn còn quanh quẩn dưới ánh đèn đường.
“Nhìn cái gì mà nhìn?”
Hứa Trạch Uyên đã bước tới.
Một tay vòng qua vai tôi.
Tay còn lại thuận tay chỉnh lại mái tóc Hạ Châu vừa sửa giúp.
Tôi cố tình chọc anh.
“Haiz..."181, 01, Lamborghini" mà. Dù sao cũng phải tiếc nuối một chút chứ.”
Tính chó của Hứa Trạch Uyên lập tức nổi lên.
Anh cười lạnh.
Lợi dụng chỗ này ít người.
Kéo tôi lại rồi hôn xuống.
Không.
Phải nói là cắn mới đúng.
Đến cuối cùng.
Anh th* d*c tựa trán vào tôi.
“Còn tiếc nữa không?”
Tôi đến nói cũng chẳng nổi.
Chỉ có thể lắc đầu liên tục.
Buổi tối.
Khi quay về tiếp tục xem tài liệu.
Tôi chợt nhớ ra một chuyện đã bị mình quẳng ra sau đầu từ lâu.
Co chân lên ghế.
Ôm đầu gối.
Nhìn Hứa Trạch Uyên đang ngồi bên cạnh chơi game.
“Mẹ em sao có thể biết chuyện trên tường tỏ tình được? Với lại những đoạn chat đăng trên đó… Người bình thường căn bản không thể lấy được.”
Nghe vậy.
Hứa Trạch Uyên ngẩng đầu nhìn tôi.
Tiện tay ném điện thoại sang bên.
Bước tới bóp má tôi.
Nhướng mày.
“Bây giờ mới biết hỏi à?”
“Anh điều tra rồi?”
“Ừ.”
Anh cười có chút đắc ý.
“Bạn cùng phòng của em cũng khôn phết. Cô ta chạy sang tiệm net cạnh trường mở máy. Anh tra IP ra chỗ đó. Mua camera giám sát từ ông chủ. Tiện thể hack luôn tài khoản của cô ta.”
Đôi mắt dài của anh cong lên.
Rõ ràng đang rất tự hào về bản thân.
Tôi "Ồ" một tiếng.
Rồi hỏi:
“Thế sao anh không giúp em trả đũa?”
Nghe vậy, Hứa Trạch Uyên hơi sững người.
“Em muốn anh giúp em à?”
Nhìn phản ứng của anh.
Tôi không nhịn được.
Vòng tay ôm cổ anh.
Khẽ hôn lên má anh một cái.
“Không cần.”
Bởi vì… Anh thật sự hiểu tôi hơn bất kỳ ai.
Đủ để biết rằng.
Có những món nợ.
Tôi muốn tự mình đòi lại.
13
Hứa Trạch Uyên bỗng kéo tôi vào lòng, ấn thẳng xuống giường. Những nụ hôn nóng bỏng rơi xuống bên cổ tôi, giọng nói khàn khàn chui vào tai:
“Huống chi, anh là gì của em nào? Em chính là người đã cắm sừng bạn trai cũ của mình đấy, ai rảnh đi giúp em trút giận chứ.”
Tôi vòng tay qua cổ anh, có chút chột dạ:
“Em đâu có cắm sừng anh... chỉ hơi hơi thôi, vẫn nằm trong phạm vi chấp nhận được mà.”
Lời ngụy biện này không khác nào đổ thêm dầu vào lửa.
Hứa Trạch Uyên chỉ cười lạnh một tiếng, sau đó không cho tôi thêm bất kỳ cơ hội nào để mở miệng nữa.
Sau khi trở lại trường, quả nhiên Tiền Nhu không còn ở ký túc xá.
Tôi đành hỏi Triệu Ngọc địa chỉ căn nhà cô ấy thuê bên ngoài rồi tìm đến tận nơi bấm chuông.
Vừa nhìn thấy tôi, Tiền Nhu đã vô cùng kinh ngạc.
Tôi bước vào nhà, không nói lời nào, mở điện thoại lên, đưa toàn bộ chứng cứ Hứa Trạch Uyên đưa cho tôi ra trước mặt cô ấy.
“Cậu đây là xâm phạm quyền riêng tư của người khác, còn vu khống và làm tổn hại danh dự tôi nữa. Nếu tôi kiện cậu, cậu đoán xem sẽ thế nào?”
Nghe xong, Tiền Nhu lập tức sợ hãi.
Loại tiểu nhân như cô ấy thường rất nhát gan.
Nước mắt lập tức rơi lộp bộp.
Nhìn mà thấy phiền.
“Đừng khóc nữa, tôi cũng chẳng thương hại cậu đâu.”
Tôi nhíu mày, đẩy nhẹ cô ấy một cái.
“Chuyện cũng qua lâu rồi, tôi lười làm khó cậu. Chỉ cần đăng nhập tài khoản của cậu lên confession, đăng bài đính chính lại mọi chuyện là được.”
Tiền Nhu có vẻ không ngờ tôi lại dễ nói chuyện như vậy.
Sau vài giây ngây người, cô ấy liên tục gật đầu.
Ghét một người vốn chẳng cần lý do.
Tôi cũng lười hỏi tại sao cô ấy lại làm thế với mình.
Đang định rời đi thì Tiền Nhu như đột nhiên lương tâm thức tỉnh.
Hoặc cũng có thể là tiện tay bán đứng đồng minh.
Cô ấy lên tiếng:
“Mấy thứ trên confession không phải tôi gửi cho mẹ cậu đâu.”
“Là Giang Nguyên gửi.”
Tôi đóng cửa bước ra ngoài.
Suy nghĩ một lúc mới nhớ ra.
Giang Nguyên chính là đóa đào hoa nát của Hứa Trạch Uyên.
Đúng là...
Cá trong ao bị vạ lây.
Tôi tiện tay gửi tin nhắn báo cho Hứa Trạch Uyên.
Ngây thơ thật.
Chẳng lẽ cô ta nghĩ hại tôi xong thì có thể thượng vị bên cạnh Hứa Trạch Uyên sao?
Ngây thơ quá rồi.
Hứa Trạch Uyên rõ ràng ngoài tôi ra thì không yêu ai cả.
Nhận được tin nhắn trả lời của anh:
[Biết rồi.]
Tôi lập tức thả lỏng.
Với cái tính chó má ấy của Hứa Trạch Uyên, còn chẳng biết anh sẽ dùng lời gì để sỉ nhục Giang Nguyên nữa.
Đáng đời.
Dù sao trước đây chẳng phải tôi cũng từng bị anh mắng đến tối tăm mặt mũi sao?
Cứ để cô ta “thưởng thức” thử đi.
Tôi lười biếng đi dạo trong trường.
Đúng lúc đụng phải Chu Dĩ đang ra ngoài chơi.
Vừa nhìn thấy tôi, mắt cậu ta sáng rực lên:
“Chị ơi, đi chơi với em không? Gần đây mới mở một quán bar mới đấy.”
Lời từ chối đến bên miệng lại bị tôi nuốt xuống.
Dù sao cũng chẳng có việc gì làm.
Thế là tôi đồng ý.
Nơi nào có Chu Dĩ, nơi đó luôn có rất nhiều con gái.
14
Tôi theo bản năng đảo mắt nhìn quanh.
Chu Dĩ lại hơi nghiêng người tới gần:
“Nhưng chẳng ai đẹp bằng chị cả.”
Dù đó là sự thật.
Nhưng con gái mà được khen thì kiểu gì cũng vui.
Có lẽ vì sau khi mất đi rồi mới biết quý trọng.
Lúc chơi trò chơi, khi bị phạt phải cùng Chu Dĩ ăn một thanh bánh Pocky, tôi từ chối.
Tự phạt mình uống ba ly rượu rồi co người trên ghế sofa.
Chu Dĩ cũng ngồi sát lại.
Giọng nói vừa mềm vừa mang chút nũng nịu:
“Tại sao chị lại từ chối thế? Em tổn thương lắm đấy.”
Tôi dùng mu bàn tay áp lên má, cười nói:
“Chị có bạn trai rồi. Anh ấy sẽ ghen.”
Chu Dĩ ngây người.
Sau đó hóa thành một tia tiếc nuối.
“Chị lại có bạn trai rồi sao? Là ai mà lợi hại thế?”
Tôi còn chưa kịp trả lời.
Một cái bóng đã phủ xuống trước mặt.
Ngẩng đầu lên.
Hứa Trạch Uyên đang đứng ngay phía sau tôi.
Sắc mặt cực kỳ khó coi.
Anh lạnh lùng nói:
“Ra đây.”
Nhận ra vừa rồi tôi và Chu Dĩ ngồi sát nhau nói chuyện hơi quá gần.
Tôi lập tức thấy chột dạ.
Vội cầm túi lên, chào mọi người rồi đi ra ngoài.
Tôi đưa tay muốn nắm tay Hứa Trạch Uyên.
Anh cũng không đáp lại.
Nhưng cũng không hất ra.
Cứ để mặc tôi nắm.
Thế mà tôi lại thấy tủi thân.
“Anh làm gì vậy? Em có làm gì đâu.”
Hứa Trạch Uyên rút tay ra, bóp cằm tôi.
“Nếu em thật sự làm gì rồi, em nghĩ mình còn đứng đây được à?”
Tôi chớp mắt:
“Thế thì ở đâu?”
Tôi chỉ tiện miệng hỏi thôi.
Khóe môi Hứa Trạch Uyên cong lên.
Nửa như mỉa mai.
Ánh mắt liếc về phía khách sạn đối diện.
Tôi lập tức im bặt.
... Không hỏi nữa.
Người này nắm lấy tay tôi rồi kéo đi về.
Có lẽ cơn giận cũng đã nguôi đi đôi chút.
Anh liếc tôi một cái, giọng đầy ý vị:
“Anh ở trường xử lý Giang Nguyên giúp em, còn em thì ở ngoài đi chơi với Chu Dĩ?”
Nghe vậy...
Hình như đúng là hơi quá đáng thật.
Tôi lắc lắc tay anh, nũng nịu nhận lỗi:
“Lần sau sẽ không thế nữa.”
Hứa Trạch Uyên rõ ràng tâm trạng đã tốt hơn.
Khóe môi anh khẽ nhếch lên.
“Cũng không phải là không cho em đi chơi.”
Nhưng...
Không đi chơi thì vẫn tốt hơn.
Bởi vì thật ra...
Chỉ cần ở bên Hứa Trạch Uyên thôi đã đủ vui rồi.
Kết thúc truyện.
Hoàn thành — Chương 5
Bạn đã đọc hết chương mới nhất 🎉
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 70: Ác Nữ Ngược Tra Làm Giàu
200 ch
Thập Niên 70: Cuộc Sống Hằng Ngày Của Thanh Niên Trí Thức Bị Mang Ra So Sánh
290 ch
Tôi Trói Định Hệ Thống Chống Gian Lận
5 ch
Cô Là Hắc Nguyệt Quang Của Đám Quái Vật
206 ch
Muội Muội Giả Làm Thánh Nữ, Bị Vạn Xà Vạch Trần
4 ch
Sau Khi Ta Cho Chó Ăn Hoàn Dương Đan, Phu Quân Giả Chết Thật Sự Tắt Thở
4 ch
Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu
115 ch
Nữ Chiến Thần Xuyên Không - Trần Mục Mục
173 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.