572 chữ · ~4 phút đọc
Trong mắt Hàn Vân lóe lên vẻ hưng phấn, khuôn mặt đầy mong chờ.
Người đam mê võ thuật như ông ta thích nhất là được giao đấu đọ sức với người khác để chứng minh tu vi võ học của bản thân.
“Chú hai, đừng có làm bừa, cậu Diệp là khách quý của nhà họ Hàn chúng ta, và cũng là ân nhân cứu mạng của Tiểu Uyển!”.
Hai mắt Hàn Phong trầm lại, ông ấy nhắc nhở, nhưng trong lòng cũng dấy lên một chút nghi ngờ.
Buổi tối hôm đó Diệp Thiên cứu được Hàn Uyển, tuy đã nâng được khối thép nặng hàng tấn một cách đơn giản và dễ dàng, nhưng cũng chưa chắc đã là một vị chí tôn võ thuật như ông ấy phán đoán về Diệp Thiên.
Hoa Hạ là nơi đất thiêng nhiều người giỏi, cũng có rất nhiều nhân tài kiệt suất, như một số cao thủ của Thái Cực Tông, cho dù tu vi chưa đạt đến cấp chí tôn võ thuật, nhưng cũng đủ để dễ dàng hóa giải lực mạnh của vật nặng từ trên cao rơi xuống, nhiều cao thủ ngoại đạo được tập luyện đặc biệt cũng có thể làm được điều này.
Người như vậy tuy nhìn thì giống như có thể dễ dàng nâng được vật nặng như ở bậc chí tôn võ thuật, nhưng thực ra thực lực của họ kém xa so với chí tôn võ thuật, sức chiến đấu căn bản không cùng đẳng cấp, cao thủ võ cổ truyền ở cấp tông tượng cũng đều có thể dễ dàng đánh gục họ.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Lên Nhầm Kiệu Hoa
131 ch
Kẻ Canh Giữ Bóng Tối - Hứa Thất An (Đại Phụng Đả Canh Nhân - Bản dịch chuẩn)
2.085 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Đêm Xét Nhà, Ta Từ Hồ Sen Sống Lại
26 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Thần Y Vương Phi Vương Gia Tránh Ra
1.728 ch
Hơn nữa người như Diệp Thiên, một chí tôn võ thuật mới 17, 18 tuổi quả thực là một điều vô cùng kinh khủng, đừng nói là Hàn Vân không tin, cho dù người khác nói cho ông ấy có một chí tôn võ thuật ở độ tuổi chưa đến 20 thì e rằng ông ấy cũng sẽ không tin.
Nhưng nghĩ đến việc Diệp Thiên sắp đến nhà họ Hàn, ông ấy đành gác việc nghi ngờ lại, cho dù Diệp Thiên chưa chắc đã là một vị chí tôn võ thuật, nhưng ít nhất cũng được coi là một nhân vật tầm cỡ, còn là ân nhân cứu mạng của Hàn Uyển, ông ấy lo lắng Hàn Vân không biết lịch sự, sẽ làm tổn hại đến hòa khí của Diệp Thiên và nhà họ Hàn, nên lên tiếng nhắc nhở.
Hàn Vân không tỏ rõ quan điểm, đang định nói gì đó thì quản gia đã đến thông báo.
“Ông cả, ông hai, cậu Diệp đã đến rồi ạ!”.
Hàn Phong nghe thấy lập tức đứng dậy, vội vàng cùng Hàn Uyển ra cửa nghênh đón.
Ánh mắt Hàn Vân tỏ vẻ hứng khởi, ông ta cười thầm: “Cuối cùng cũng đến!”.
Diệp Thiên mặc một bộ đồ giản dị, được người giúp việc của nhà họ Hàn đưa đến bên trong khu vực biệt thự thì thấy Hàn Phong và Hàn Uyển đã đứng chờ sẵn ở cửa.
“Cậu Diệp, được cậu ghé thăm đúng là vinh hạnh cho nhà họ Hàn chúng tôi!”.
Hàn Uyển đứng bên cạnh, miệng nở nụ cười, lịch sự cúi người chào Diệp Thiên.
“Chú Hàn khách sáo rồi!”
Khi Diệp Thiên đến đây, đã thông qua Ngô Quảng Phú thăm dò một chút về nhà họ Hàn.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.