568 chữ · ~4 phút đọc
Biểu cảm của Trần Sư Hành cứng đờ, ông ta không ngờ, càng không dám tin ông ta lại phạm phải lỗi lầm như vậy trong nghề hành y, không những không cứu được bệnh nhân mà còn đẩy nhanh tốc độ tử vong của bệnh nhân.
Điều này khiến một người có lòng cao ngạo như ông ta phải chịu một cú sốc lớn, ông ta đột nhiên như người mất hồn, cảm giác như thể bị hút hết tinh khí.
Vài chục giây sau ông ta mới hoàn hồn, gần như điên cuồng hét về phía Diệp Thiên.
“Tôi không phục, Trần Sư Hành tôi không phục!”.
“Cậu nói công lực của tôi không đủ, tôi không cứu được ông ấy, lẽ nào cậu có thể cứu được sao?”.
Diệp Thiên mỉm cười, giọng nói chắc nịch.
“Năng lực của tôi là thứ mà ông có thể tưởng tượng được à?”.
Hàn Phong nghe thấy liền như sực tỉnh, vội vàng quay bước đến trước mặt Diệp Thiên chắp tay quyền.
“Cậu Diệp, vừa rồi cậu nói có cách để cứu bố tôi, mong cậu ra tay giúp đỡ cứu bố tôi một mạng, tất cả mọi người trong nhà họ Hàn đều cảm ơn cậu, cậu Diệp có bất kỳ yêu cầu gì chúng tôi tuyệt đối không từ chối!”.
Lúc này, Hàn Phong hoàn toàn sực tỉnh, người có thể cứu bố ông ấy thật sự không phải là người có thủ pháp châm kim thần kỳ có thể thi triển Tam Thần Kỳ Cốt Châm như Trần Sư Hành, mà chính là Diệp Thiên, người mà ông ấy vừa cho là vô dụng.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Lên Nhầm Kiệu Hoa
131 ch
Kẻ Canh Giữ Bóng Tối - Hứa Thất An (Đại Phụng Đả Canh Nhân - Bản dịch chuẩn)
2.085 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Đêm Xét Nhà, Ta Từ Hồ Sen Sống Lại
26 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Thần Y Vương Phi Vương Gia Tránh Ra
1.728 ch
Diệp Thiên xua nhẹ tay, kéo Hàn Phong ra.
“Tôi cứ cứu người đã, còn điều kiện thì để sau hẵng nói!”.
Cậu vừa dứt lời, đột nhiên hai ngón tay khép lại, điểm vào ngực của Hàn Đạo Nho, phần ngực của Hàn Đạo Nho đột nhiên vọng ra hai âm thanh nhẹ.
“Điểm huyệt trên không?”.
Thấy cảnh tượng đó, hai anh em Hàn Phong và Hàn Vân đều thốt lên, Trần Sư Hành càng há hốc mồm, không dám tin vào mắt mình.
Biểu cảm của Diệp Thiên không thay đổi, hai ngón tay điểm xuống, Hàn Đạo Nho đột nhiên ho lên một tiếng, miệng mấp máy, hàn khí trong cơ thể đã vơi đi 30%.
“Phụp!”.
Diệp Thiên xòe bàn tay ra, sau đó đập một phát vào trong không trung.
Cơ thể đông cứng đã dần mềm mại trở lại, sắc mặt hồng hào, khí sắc tốt lên rất nhiều, dưới bàn tay của Diệp Thiên, miệng ông ấy bất giác thổi phù ra một âm thanh thoải mái, mạch đập cũng trở nên ổn định hơn.
Bàn tay này của Diệp Thiên lập tức khiến tất cả mọi người có mặt ở đó không khỏi sửng sốt, ai nấy đều mắt tròn mắt dẹt và biểu cảm không ai giống ai.
Nếu nói trước đây Trần Sư Hành thi triển Tam Thần Kỳ Cốt Châm khiến mọi người chấn động, thì bây giờ Diệp Thiên dùng tay không chữa bệnh, đến cơ thể của bệnh nhân cũng không cần chạm vào mà lại có thể chữa khỏi bệnh, đúng là quá thể kỳ diệu.
Cho dù vô cùng khó tin, nhưng cảnh tượng này đã thực sự xảy ra trước mặt mọi người.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.