557 chữ · ~4 phút đọc
Hai mắt Liêu Như Thành nheo lại, có thể dễ dàng giết chết một chí tôn bán bộ, ngoài chí tôn võ thuật thực sự ra, tuyệt đối không ai có thể làm được.
“Nhưng trong tỉnh Xuyên này, cho dù là môn chủ của Thục Trung Đường Môn đều cũng chỉ có thực lực ở cấp đỉnh cao tông tượng, chứ đâu phải chí tôn võ thuật đâu? Giọng nói của người mặc áo trắng kia vô cùng trẻ, chắc chắn không phải là môn chủ của Đường Môn!”.
“Trong tỉnh Kiềm cũng chỉ có sư phụ và ‘Ngọc Hoàng Đại Đế’ là chí tôn võ thuật, nhưng người áo trắng kia không phải là sư phụ, còn Tiêu Ngọc Hoàng ‘Ngọc Hoàng Đại Đế’ bao năm nay sống trên đỉnh Ngọc Hoàng, từ sau trận đấu với Diệp Vân Long thì chưa từng ra khỏi núi!”.
“Các chí tôn võ thuật còn lại của Hoa Hạ gần như mỗi người đều trấn áp một phương, sẽ không tùy tiện bước chân đến nơi khác, cho dù là chí tôn võ thuật ở tỉnh khác, nhưng người trẻ như vậy thì chúng ta cũng chưa từng nghe thấy!”.
“Người áo trắng đó rốt cuộc là ai đây?”.
Liêu Như Thành phân tích kỹ càng một hồi lâu nhưng vẫn không tìm ra manh mối gì, người áo trắng này như thể xuất hiện trong không trung vậy, không hề để lại chút thông tin gì.
Đôi mắt Kỷ Nhược Yên hơi chớp, không biết vì sao cô ta lại cảm thấy giọng nói của người áo trắng kia có hơi quen thuộc, hình như gần đây có từng nghe qua.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Lên Nhầm Kiệu Hoa
131 ch
Kẻ Canh Giữ Bóng Tối - Hứa Thất An (Đại Phụng Đả Canh Nhân - Bản dịch chuẩn)
2.085 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Đêm Xét Nhà, Ta Từ Hồ Sen Sống Lại
26 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Thần Y Vương Phi Vương Gia Tránh Ra
1.728 ch
Hơn nữa bộ quần áo trắng đó trông cũng khá quen mắt.
“Ơ?”.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô ta, sắc mặt cô ta thay đổi rõ rệt.
“Nhược Yên, có phải em nhớ ra ai đó không?”.
Liêu Như Thành hỏi.
“Sao tôi cảm thấy người vừa rồi chính là thằng ranh mà chúng ta đi hủy hôn ước trước đó nhỉ?”.
Khi Kỷ Nhược Yên nói câu này ra, đến cô ta cũng không dám tin.
Tuổi của Diệp Thiên quá trẻ, ít hơn bọn họ đến vài tuổi liền, mới chỉ 17, 18 tuổi sao có thể là một vị chí tôn võ thuật, sao có thể có được một sức mạnh để dễ dàng đánh bại một chí tôn bán bộ như thế?
Người áo trắng vừa rồi, bàn tay giữ trời đất, khí phách ngút trời, một thằng ranh tầm thường không có chút khí chất của một võ giả như Diệp Thiên làm sao có được chứ?
Bảo cậu ta tin Diệp Thiên là một vị chí tôn võ thuật, chi bằng bảo cậu ta tin trái đất hình vuông còn hơn.
Kỷ Nhược Yên cũng cảm thấy suy đoán của cô ta hết sức nực cười, nhưng giọng nói của người áo trắng vừa rồi quả thực rất giống với giọng của Diệp Thiên, nhưng nghĩ lại bộ dạng Diệp Thiên mặc bộ đồ mua ở vỉa hè trên người, thuê trong một căn nhà rẻ tiền, thì không ngừng lắc đầu, bỏ qua luôn cái suy nghĩ đó.
Nhưng hình bóng người mặc áo trắng kia vẫn cứ luôn vương vấn trong đầu cô ta.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.