544 chữ · ~4 phút đọc
Sau khi bước ra ngoài, đó là một Địa Cung yên tĩnh và rộng lớn.
“Điện chủ Thương Hình, chưởng giáo đang ở đại điện chờ người”, hắn vừa bước ra ngoài, hai ông lão canh gác bên cạnh truyền tống trận chắp tay hành lễ.
“Các điện chủ khác đã tới chưa?”, Diệp Thành cất bước ra khỏi truyền tống trận.
“Chỉ chờ mỗi người thôi ạ”.
“Ừm!”, Diệp Thành khẽ đáp, đi về phía Địa Cung.
Ra khỏi Địa Cung, Diệp Thành không khỏi nhìn quanh Hằng Nhạc Tông.
Hằng Nhạc Tông vẫn rực rỡ và xinh đẹp như xưa, khắp nơi đều có quang hoa rạng rỡ, toàn bộ đều được bao phủ bởi mây mù mịt mờ, chín ngọn núi lớn vẫn sừng sững như vậy, các cung điện lầu các vẫn khí thế dồi dào.
Nơi đây đã từng là nhà, nhưng bây giờ lại khiến lòng người nguội lạnh, nghĩ đến là rùng mình.
Di dời ánh mắt, Diệp Thành xoay người đứng thẳng lưng, đi vào đại điện uy nghiêm rộng lớn của Hằng Nhạc Tông.
Đập vào mắt hắn là Doãn Chí Bình đang ngồi trên vị trí chính giữa đại điện, lúc này hắn ta đang lười biếng ngả người trên ghế, nhàn nhã xoay chiếc nhẫn trên ngón tay cái, mà phía trước còn có một nữ đệ tử đang quỳ ở đó bóp chân cho hắn ta.
Bất giác, trong mắt Diệp Thành thoáng qua ánh nhìn lạnh lẽo không dễ phát hiện, nhưng cũng chỉ thoáng qua mà thôi.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Lên Nhầm Kiệu Hoa
131 ch
Kẻ Canh Giữ Bóng Tối - Hứa Thất An (Đại Phụng Đả Canh Nhân - Bản dịch chuẩn)
2.085 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Đêm Xét Nhà, Ta Từ Hồ Sen Sống Lại
26 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Thần Y Vương Phi Vương Gia Tránh Ra
1.728 ch
Mặc dù hắn đã không thể che giấu nổi sát ý đối với Doãn Chí Bình, nhưng ở đây hắn buộc phải kiềm chế, nếu bất cẩn vô tình bại lộ thì ngày này năm sau sẽ là ngày giỗ của hắn.
Mặc dù hắn tự tin, nhưng cũng không đến mức ngông cuồng không biết giới hạn.
Đây là Hằng Nhạc Tông, nếu Doãn Chí Bình muốn giết hắn thì chỉ cần xông tới là hắn sẽ chết ngay tại chỗ.
Thôi không nhìn Doãn Chí Bình nữa, Diệp Thành liếc nhìn phía dưới, hai bên mỗi bên đã có bốn người đang ngồi.
Bọn họ lần lượt là tám điện chủ của Hằng Nhạc Tông: điện chủ phân điện thứ nhất: Điên Không, điện chủ phân điện thứ hai: Hư Chấn, điện chủ phân điện thứ ba: Trọng Hàm, điện chủ phân điện thứ tư: Tây Môn Thông, điện chủ phân điện thứ năm: Huyết Viêm, điện chủ phân điện thứ sáu: Đồ Thân, điện chủ phân điện thứ bảy: Cổ Nguyên, điện chủ phân điện thứ tám: Trình Dục.
“Thương Hình, chỉ chờ ngươi thôi đấy”, Diệp Thành vừa vào, điện chủ phân điện thứ sáu Đồ Thân đã xỉa xói.
“Không muốn thì có thể không đợi mà!”, Diệp Thành cười nhạt, trong ký ức của Thương Hình, ông ta và điện chủ phân điện thứ sáu vốn đã bất hoà, có thể cho lão sắc mặt tốt mới lạ.
“Đánh thì đánh, ta sợ ngươi chắc”.
“Được rồi”, Doãn Chí Bình ngồi ở vị trí trên cao cười bỡn cợt: “Hai vị điện chủ lâu lắm mới gặp nhau một lần, tổn hại hoà khí cũng không hay”.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.