529 chữ · ~4 phút đọc
“Diệp Lăng Thiên, giờ Ngọ đã đến, còn không lên võ đài sao?”.
Trước ánh mắt của mọi người, ông hai của Đường Môn – Đường Đôn Nho một mình trấn áp tất cả bỗng chuyển ánh mắt, nhìn thẳng vào Diệp Thiên đang ngồi ở một bên võ đài Lư Sơn. Giọng nói xen lẫn nội kình sang sảng truyền đi, tất cả mọi người đều nghe thấy rõ ràng.
“Diệp Lăng Thiên? Diệp Lăng Thiên đến rồi à?”.
“Diệp Lăng Thiên ở đâu?”.
“Ai là Diệp Lăng Thiên?”.
Những võ giả ở vòng ngoài võ đài Lư Sơn đưa mắt nhìn nhau, xì xào bàn tán, không khí trở nên sục sôi.
Bọn họ vốn nghĩ rằng người tham gia trận quyết chiến lần này chỉ có Đường Đôn Nho đến, nào ngờ Diệp Lăng Thiên cũng đã đến rồi sao?
Các võ giả ở vòng ngoài không nhìn rõ, nhưng những võ giả ở gần cạnh võ đài Lư Sơn nhìn theo ánh mắt của Đường Đôn Nho, vô số ánh mắt dừng lại trên người Diệp Thiên, mọi người lập tức ồ lên.
Diệp Lăng Thiên lại trẻ tuổi như vậy, là một thiếu niên khoảng mười bảy, mười tám tuổi sao?
Mọi người đều kinh ngạc, hai ông cháu Ngô Vinh Quang và Ngô Duyệt Huyên ngồi bên cạnh Diệp Thiên, luôn coi Diệp Thiên là người ngoài giới võ thuật, lúc này nét mặt trở nên đông cứng.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Lên Nhầm Kiệu Hoa
131 ch
Kẻ Canh Giữ Bóng Tối - Hứa Thất An (Đại Phụng Đả Canh Nhân - Bản dịch chuẩn)
2.085 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Đêm Xét Nhà, Ta Từ Hồ Sen Sống Lại
26 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Thần Y Vương Phi Vương Gia Tránh Ra
1.728 ch
Nhất là Ngô Duyệt Huyên, đôi mắt xinh đẹp của cô ta trừng to đến mức sắp rớt ra ngoài, hồi lâu không thể hoàn hồn.
Một tên khốn gặp ở giữa sườn núi, nói năng ngông cuồng, ba hoa khoác lác lại là Diệp Lăng Thiên mà Đường Đôn Nho đích thân gửi thư khiêu chiến?
Ánh mắt của tất cả mọi người đều dồn về phía Diệp Thiên. Đường Đôn Nho nhìn chằm chằm Diệp Thiên, sát khí trên người dâng lên.
Từ khi Diệp Thiên bước vào đây, Đường Tu Văn đã phát hiện ra tung tích của cậu và nói cho Đường Đôn Nho.
Đường Đôn Nho nhìn thiếu niên còn nhỏ hơn Đường Tu Văn mấy tuổi này, mắt khẽ nheo lại. Ông ta cũng rất hiếu kỳ, một người trẻ tuổi như Diệp Thiên mà lại có thể làm một chân Đường Tu Văn bị thương nặng, thực lực và thiên phú như thế đủ để sánh với chín thiên tài tuyệt đỉnh của giới võ thuật Hoa Hạ.
Diệp Thiên không quan tâm đến ánh mắt kinh ngạc của những người xung quanh, cậu chậm rãi đứng dậy, vươn vai.
Ánh mắt của Diệp Thiên bình thản, mở lời hỏi.
Đường Đôn Nho đứng trên võ đài, ánh mắt nghiêm nghị, lạnh lùng lên tiếng: “Diệp Lăng Thiên, cậu làm cháu tôi bị thương, đánh gãy một chân của cháu tôi, còn buông lời ngông cuồng với Đường Môn chúng tôi. Uy nghiêm của Đường Môn sao có thể để mặc người ngoài xúc phạm?”.
“Không phải cậu đã nói, nếu Đường Môn chúng tôi không phục thì cứ đến tìm cậu, cậu sẽ tiếp mọi lúc sao?”.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.