557 chữ · ~4 phút đọc
Sở Thần Quang vừa nhắc đến cái tên “Diệp Thiên”, tất cả mọi người đều nhìn theo ánh mắt của cậu ta nhìn về phía sau, đúng lúc nhìn thấy Diệp Thiên đang chuẩn bị đưa Cố Giai Lệ rời đi.
Diệp Thiên ở trường Tam Trung có thể nói là người không có tiếng tăm gì, nhưng lại có rất nhiều người biết cậu, những người như Vương Hiên, Từ Hải, Lí Tinh Tinh, đều biết rất rõ cậu.
Ngay lập tức, toàn bộ ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía Diệp Thiên, đến các thầy cô và lãnh đạo ở trường cũng không ngoại lệ.
“Ôi, Diệp Thiên, cậu quen với cả anh Sở cơ à?”.
Bành Lượng hỏi với vẻ vô cùng tò mò.
Trên sân khấu, Tiếu Văn Nguyệt cũng hơi ngạc nhiên, nhìn sang phía Sở Thần Quang, cô ta không ngờ Sở Thần Quang lại gọi Diệp Thiên lên sân khấu.
Suy nghĩ một lúc, cô ta lập tức hiểu ra, cô ta cho rằng Sở Thần Quang đang muốn khuấy động không khí của tối nay nên đột nhiên nghĩ ra cách đó.
Cô ta làm sao mà biết được Sở Thần Quang căn bản không hề có ý định khuấy động bầu không khí gì cả, mục đích của cậu ta chính là để Diệp Thiên mất hết mặt mũi trước mặt Tiếu Văn Nguyệt và trước mặt tất cả mọi người ở đây.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Lên Nhầm Kiệu Hoa
131 ch
Kẻ Canh Giữ Bóng Tối - Hứa Thất An (Đại Phụng Đả Canh Nhân - Bản dịch chuẩn)
2.085 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Đêm Xét Nhà, Ta Từ Hồ Sen Sống Lại
26 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Thần Y Vương Phi Vương Gia Tránh Ra
1.728 ch
Bài hát “Tình yêu duy nhất” của Cố Giai Lệ đã cảm hóa toàn bộ khán giả, còn phần hợp tấu nhạc cụ của cậu ta và Tiếu Văn Nguyệt đã đưa bầu không khí sôi động đạt đến đỉnh điểm, nếu Diệp Thiên lên biểu diễn, tẻ nhạt vô vị, thì sẽ trở thành trò cười trong mắt tất cả mọi người.
Cậu ta muốn so sánh với Diệp Thiên ở nơi đông người như thế này, là để Tiếu Văn Nguyệt thấy được sự khác biệt giữa Diệp Thiên và cậu ta.
Phía dưới sân khấu, Diệp Thiên dừng bước, từ từ quay người.
Cậu nhìn về phía Sở Thần Quang, tuy Sở Thần Quang đang tươi cười, nhưng trong tận sâu đôi mắt lại mang vẻ thách thức và khinh bỉ.
Cậu làm sao mà không biết đây chính là cái bẫy của Sở Thần Quang giăng cho cậu chứ?
“Hừ!”.
Cậu nhếch miệng, hình thành vòng cung đầy vẻ giễu cợt.
“Giai Lệ, nếu mọi người đã nhiệt tình như vậy thì anh lên sân khấu chơi một chút, em cứ ngồi đây chờ anh nhé!”.
Diệp Thiên nói xong, bước chậm rãi về phía sân khấu.
Nhìn thấy Diệp Thiên định lên sân khấu, các bạn học trong trường đều vỗ tay hoan nghênh, Sở Thần Quang cũng gượng cười vỗ tay chào đón.
Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
“Cho tôi mượn đàn piano là được rồi!”.
Diệp Thiên trả lời một câu, sau đó đi về phía chiếc đàn piano, lướt qua người Sở Thần Quang.
“Sở Thần Quang, tôi biết anh muốn làm gì, nếu anh đã thích chơi thì tôi chơi với anh tới cùng!”.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.