524 chữ · ~4 phút đọc
Trong phòng trọ, Diệp Thiên dựa vào ghế sofa chơi điện thoại, Cố Giai Lệ ở bên cạnh quấn lấy cậu, nhất định bắt cậu phải kể những gì đã xảy ra trong mấy năm qua.
“Anh Diệp Thiên, mau nói cho em biết, sao anh có thể đàn piano tốt như vậy, hát cũng cảm động được như vậy? Trước kia chưa thấy anh hát bao giờ”.
Biểu hiện của Diệp Thiên trên sân khấu tối nay dù nói là khiến cả hội trường kinh ngạc cũng không đủ để hình dung, phải gọi là màn biểu diễn chấn động ở cấp bậc hoàng cung.
Cô luôn cảm thấy trình độ ca hát của mình đã đủ cao, nhưng tối nay nghe Diệp Thiên hát mới biết mình còn kém trình độ bậc thầy chân chính xa lắm.
“Ờ, mấy năm qua anh cũng học sơ sơ”.
Diệp Thiên thuận miệng đáp, thật ra cậu không hề học đàn hát gì bài bản, hoàn toàn là tự học cho vui. Nhưng năng khiếu của cậu có thể nói là có một không hai, bất cứ chuyện gì chỉ cần cậu muốn học là nhất định sẽ học được, một khi học là sẽ tinh thông, tinh thông rồi ắt chuyên nghiệp. Đây là lý do để cậu dựa vào cơ thể không còn võ thuật mà tự sáng tạo nên “Phệ Thiên Cửu Chuyển”, trở thành chí tôn võ thuật.
Rõ ràng Cố Giai Lệ không hài lòng với câu trả lời của Diệp Thiên, vẫn muốn “tra hỏi” cậu, nhưng ngay lúc ấy tiếng gõ cửa lại vang lên.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Lên Nhầm Kiệu Hoa
131 ch
Kẻ Canh Giữ Bóng Tối - Hứa Thất An (Đại Phụng Đả Canh Nhân - Bản dịch chuẩn)
2.085 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Đêm Xét Nhà, Ta Từ Hồ Sen Sống Lại
26 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Thần Y Vương Phi Vương Gia Tránh Ra
1.728 ch
“Muộn thế này rồi mà ai còn đến tìm chúng ta? Lẽ nào là chủ nhà?”.
Cố Giai Lệ hơi tò mò, đứng dậy mở cửa.
Ngoài cửa là một người đàn ông mặc vest trắng, vóc người cao gầy, khoảng hơn ba mươi tuổi, nét mặt tươi cười. Đằng sau lưng anh ta còn có sáu gã đàn ông áo đen, có vẻ là vệ sĩ.
Nhìn thấy đội hình này, Cố Giai Lệ vô thức lùi về sau mấy bước, vẻ mặt căng thẳng.
“Cô Cố Giai Lệ, cô đừng sợ”.
Người đàn ông mặc áo vest trắng dẫn đầu cười lịch sự với Cố Giai Lệ, vội nói: “Tôi xin tự giới thiệu, tôi là tổng giám đốc của Công ty giải trí Thiên Phú – Hồ Lượng. Đây là danh thiếp của tôi”.
Hồ Lượng nói xong, đưa tới một tấm danh thiếp bằng hai tay, trông vô cùng khách sáo.
Cố Giai Lệ thấy thái độ người kia ôn tồn mới thả lỏng hơn, nhận lấy danh thiếp.
“Công ty giải trí Thiên Phú?”.
Cô nhìn qua danh thiếp, suy nghĩ một lúc, lập tức phản ứng lại.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
Nhưng bây giờ, người của Công ty giải trí Thiên Phú lại chủ động tìm đến.
“Xin hỏi, tìm tôi có chuyện gì không?”.
Cố Giai Lệ hỏi dò.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.