561 chữ · ~4 phút đọc
Tiếu Văn Nguyệt thấy có người khác động vào người, cô ta lập tức sực tỉnh với vẻ cảnh giác, cố gắng mở mắt ra.
Cô ta cố gắng chống lại cơn buồn ngủ đang ập đến, cuối cùng cũng nhìn rõ được người đứng trước mặt.
“Diệp Thiên?”.
Cô ta khẽ thốt lên, giọng nói yếu ớt.
Diệp Thiên vẫn lạnh lùng, nhẹ nhàng nói: “Cho cô lựa chọn một lần nữa, tiếp tục ở lại đây hay là tôi đưa cô đi?”.
Tiếu Văn Nguyệt vừa rồi rơi vào hôn mê đã nhận ra được bản thân bị người ta bỏ thuốc mê, cô ta gần như không do dự, lúc đó liền trả lời.
“Đưa tôi đi!”.
Diệp Thiên gật đầu, cõng Tiếu Văn Nguyệt lên lưng, đột nhiên, Tiếu Văn Nguyệt cảm thấy khắp người ấm áp, vô cùng yên tâm, rồi cô ta lại chìm vào giấc ngủ.
“Mẹ kiếp, đánh tao xong còn muốn đi sao?”.
Từ Tôn hoàn hồn lại sau cảnh tượng một mình Diệp Thiên đánh gục mấy chục người, cậu ta chửi thề một câu, sau đó túm lấy một cái chai ném về phía Diệp Thiên.
Diệp Thiên cõng Tiếu Văn Nguyệt, không thấy làm động tác gì cả, nhưng cái chai đó đang bay trên không trung đột nhiên bay về phía ngược lại, đập trúng trán của Từ Tôn, máu chảy be bét.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Lên Nhầm Kiệu Hoa
131 ch
Kẻ Canh Giữ Bóng Tối - Hứa Thất An (Đại Phụng Đả Canh Nhân - Bản dịch chuẩn)
2.085 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Đêm Xét Nhà, Ta Từ Hồ Sen Sống Lại
26 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Thần Y Vương Phi Vương Gia Tránh Ra
1.728 ch
Trong mắt Diệp Thiên, Từ Tôn chỉ là hạng người vô tích sự, không bằng cả con kiến, cậu không thèm nhìn lấy một cái, mà đi cõng Tiếu Văn Nguyệt đi thẳng ra phía ngoài cửa.
“Ào!”.
Cánh cửa quán bar đột nhiên bị người đẩy mạnh ra, một đám du côn mặc vest màu đen ập vào, khiến quán bar trở nên chật cứng, sau đó là một người đàn ông mặc áo gió sải bước đi vào.
Người đàn ông trông khoảng 30 tuổi, bộ dạng hung dữ, cơ thể toát ra khí thế hung ác, nhìn đã biết là người chuyên chém giết, hắn vừa mới đến nơi, khí thế đã trấn áp toàn bộ.
Nhìn thấy có người đến, mắt Lí Thu Hà chớp chớp, sợ hãi thốt lên: “Từ Hồng?”.
Từ Tôn cảm nhận được có người mới đến, cậu ta cố gắng gượng bò dậy khỏi đất, nhìn thấy người đàn ông mặc áo gió, lập tức vui mừng hét lớn.
Từ Hồng lớn hơn Từ Tôn năm tuổi, năng lực giỏi hơn Từ Tôn nhiều, quản lý một nửa số dự án doanh nghiệp của Từ Uyên Đình, nguồn tài sản hùng hậu khủng khiếp hơn Từ Tôn rất nhiều, hơn nữa dưới tay anh ta có vô số đàn em lợi hại, là cánh tay đắc lực của Từ Uyên Đình, tương lai sẽ là người tiếp quản vị trí ông trùm của thành phố Phán, vượt xa hơn hẳn so với Từ Tôn.
Từ Hồng vừa đi đến cổng, định hưởng thụ người đẹp mà hôm nay anh ta ‘câu’ được, thì lại nghe người phụ trách nói Từ Tôn gặp chuyện ở quán bar, thế là lập tức đưa người tới.
Thấy bộ dạng thê thảm máu me be bét đầy mặt của Từ Tôn, là một người anh ruột, trong lòng Từ Hồng vô cùng căm phẫn, sát ý lộ ra mãnh liệt.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.