676 chữ · ~5 phút đọc
Tiếu Văn Nguyệt nghe vậy, ánh mắt hơi tối lại, giọng nói trở nên buồn bã: “Anh cứu tôi hoàn toàn chỉ vì mẹ tôi sao?”.
“Nếu không nghĩ tới mẹ tôi, với quan hệ giữa tôi và anh, khi thấy tôi gặp chuyện, anh sẽ không quan tâm sao?”.
Diệp Thiên không nhúc nhích, chỉ lạnh nhạt nói: “Tôi đã cho cô đáp án của câu hỏi này từ lâu rồi, cùng một câu hỏi đừng bắt tôi phải trả lời lần thứ hai”.
“Thế à?”.
Tiếu Văn Nguyệt cười tự giễu, lần này cô ta không còn giận dữ như lúc ở nhà hàng đơn giản bên ngoài trường lần trước, mà ngược lại đầy chán nản và thất vọng, chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng khó chịu, ruột gan đau đớn như bị xé nát.
Hơn mười năm qua, cô ta cũng không khóc bao nhiêu lần, thế mà bây giờ lại cảm thấy mũi cay cay, vành mắt ươn ướt, ngay cả cô ta cũng không biết vì sao lại như vậy. Cho dù lúc nhỏ món đồ chơi yêu thích nhất bị mất, hoặc là bị bố mẹ trách mắng, cô ta cũng chưa từng đau lòng như vậy.
“Hô!”.
Cô ta hít sâu một hơi, nén nhịn không để nước mắt rơi xuống, chuẩn bị mở cửa rời đi.
Ngay lúc cô ta đi đến cửa thì đột nhiên nhớ tới cảm giác ấm áp khi được Diệp Thiên cõng trên lưng, bước chân khựng lại.
Cô ta xoay người, nhìn chằm chằm Diệp Thiên, giống như lấy dũng khí, đột nhiên mở lời.
“Diệp Thiên, tôi muốn biết anh đã cõng bao nhiêu cô gái, tôi là người thứ mấy?”.
Diệp Thiên nghiêng đầu qua, cảm thấy kì lạ, hỏi: “Câu hỏi này có ý nghĩa gì không?”.
Tiếu Văn Nguyệt lại dùng ánh mắt kiên định nói: “Tôi muốn biết, có thể nói cho tôi không?”.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Lên Nhầm Kiệu Hoa
131 ch
Kẻ Canh Giữ Bóng Tối - Hứa Thất An (Đại Phụng Đả Canh Nhân - Bản dịch chuẩn)
2.085 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Đêm Xét Nhà, Ta Từ Hồ Sen Sống Lại
26 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Thần Y Vương Phi Vương Gia Tránh Ra
1.728 ch
Cô ta nhìn thẳng vào mắt Diệp Thiên, vẻ mặt quật cường, cô ta nhất định phải biết được đáp án của câu hỏi này.
Diệp Thiên sờ cằm, suy nghĩ một lúc rồi mới trả lời.
“Cô là người đầu tiên”.
Nghe được câu trả lời của Diệp Thiên, Tiếu Văn Nguyệt ngẩn người ra, sau đó vẻ chán nản và buồn bã lúc trước bỗng biến mất, ngược lại khóe miệng cong lên thành một nụ cười vui vẻ.
“Vậy sao? Tôi là người đầu tiên sao?”.
Đáp án này khiến trong lòng cô ta vui như nở hoa, cô ta cũng không biết vì sao mình lại vui như vậy.
Trên mặt tràn ngập nét cười, cô ta mở cửa rời khỏi phòng Diệp Thiên, cảm thấy cả người vô cùng dễ chịu.
“Lạ thật!”.
Diệp Thiên lắc đầu, lại nằm xuống ghế sofa. Cậu không muốn đoán tâm tư của Tiếu Văn Nguyệt, cũng không có hứng thú để đoán.
“Rầm!”.
Lúc Tiếu Văn Nguyệt ra khỏi cửa không hề khóa cửa phòng, bỗng một tiếng động vang lên, cửa phòng bị đạp mở. Một người khí thế hung hăng bước vào, thoáng cái đã đứng trước sofa.
“Tên họ Diệp kia, nói mau, vì sao Nguyệt Nguyệt lại bước ra từ phòng cậu, tối hôm qua hai người đã làm gì trong này?”.
Cậu ta quen biết Tiếu Văn Nguyệt lâu như vậy, hai nhà còn thân nhau, trước giờ cũng chưa từng ở riêng với Tiếu Văn Nguyệt trong một phòng bao giờ. Thế mà bây giờ cậu ta lại nhìn thấy người mình thích mới sáng sớm đã đi ra từ phòng của Diệp Thiên, trên mặt còn hiện nụ cười vui vẻ. Cậu ta có giỏi ngụy trang thế nào đi nữa thì giờ phút này cũng không kiềm chế được.
Diệp Thiên ngồi dựa vào ghế sofa, vẻ mặt không thay đổi, chỉ dời ánh mắt. Cậu nheo mắt lại, giọng nói trở nên lạnh lùng.
“Sở Thần Quang, anh là cái thá gì, tư cách đâu mà chất vấn tôi?”.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.