569 chữ · ~4 phút đọc
“Nhưng anh đã làm gì? Bản thân sa đoạ, cả ngày chỉ có ngủ với ngủ, vậy anh đến trường học có ý nghĩa gì?”.
Tiếu Văn Nguyệt càng nói càng kích động, cô ta không biết tại sao khi nhìn thấy Diệp Thiên sa đoạ, cô ta lại tức giận đến vậy. Mấy ngày trước đã quyết định sẽ quên Diệp Thiên nhưng lúc này, Tiếu Văn Nguyệt lại muốn Diệp Thiên nghe lời cô ta khuyên can biết bao.
“Tiếu Văn Nguyệt, cô quan tâm nhiều quá đấy!”.
Diệp Thiên vẫn giữ thái độ hờ hững, Tiếu Văn Nguyệt nói nhiều như vậy, cậu hoàn toàn không quan tâm.
“Đối với tôi mà nói, nghe giảng chẳng có ý nghĩa gì cả. Sở dĩ tôi đến lớp chỉ là lấy lệ mà thôi!”.
“Còn những gì cô vừa nói, như là kéo gần khoảng cách với Cố Giai Lệ, tôi không có chút hứng thú nào. Bây giờ cô ấy là cô ấy, tôi là tôi!”.
Diệp Thiên nói rồi đi thẳng ra khỏi phòng học.
Tiếu Văn Nguyệt ngồi vào chỗ, không khỏi thở dài lắc đầu, không hiểu sao Diệp Thiên không bao giờ nghe lời khuyên của cô ta, lần nào cũng vậy, cứ một mực làm theo ý của mình mà không thèm để ý tới lời cô ta nói.
Ngày hôm sau, bài kiểm tra hàng tháng bắt đầu diễn ra, học sinh lớp 12 đều đã chuẩn bị đầy đủ, lần lượt bước vào phòng thi.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Lên Nhầm Kiệu Hoa
131 ch
Kẻ Canh Giữ Bóng Tối - Hứa Thất An (Đại Phụng Đả Canh Nhân - Bản dịch chuẩn)
2.085 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Đêm Xét Nhà, Ta Từ Hồ Sen Sống Lại
26 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Thần Y Vương Phi Vương Gia Tránh Ra
1.728 ch
Chỗ ngồi của thí sinh tham gia bài kiểm tra hàng tháng này được sắp xếp theo thứ tự đảo loạn. Tiếu Văn Nguyệt đến phòng thi từ sớm, bỗng thấy tên của Diệp Thiên vừa hay xuất hiện trong danh sách thí sinh thi của phòng này.
Số thứ tự thi của cô ta là thứ hai từ dưới lên, còn Diệp Thiên thì ở giữa.
Cho đến khi giờ thi sắp bắt đầu, Diệp Thiên mới thong dong đến, trông bộ dạng có phần lười biếng.
Sau khi bài kiểm tra được phát, Tiếu Văn Nguyệt không chú ý đến Diệp Thiên nữa, mà bắt đầu đọc hiểu câu hỏi.
Khoảng bốn mươi phút sau, Tiếu Văn Nguyệt đã hoàn thành câu hỏi điền vào chỗ trống cuối cùng. Câu hỏi điền vào chỗ trống này hơi khó. Cô ta đang suy nghĩ, bỗng bất giác ngẩng đầu lên, tình cờ nhìn thấy Diệp Thiên ở phía trước.
Cô ta thấy Diệp Thiên đặt bút sang một bên, còn bản thân thì nằm sấp lên bài kiểm tra và phiếu điền đáp án rồi ngủ ngon lành.
“Cái tên này, trong phòng thi rồi mà còn ngủ được à?”.
Tiếu Văn Nguyệt không khỏi cảm thấy bất lực, Diệp Thiên ngủ trong lớp đã đành, bây giờ trong phòng thi cũng không khác gì.
Cô ta lắc đầu tiếp tục làm bài, mặc kệ Diệp Thiên. Cô ta vốn cho rằng khi Diệp Thiên chủ động cá cược với Âu Hạo Thần, ít nhất cũng có hậu thuẫn nhất định, nhưng bây giờ xem ra Diệp Thiên chỉ là đang ăn nói ba hoa, không biết lượng sức mình mà thôi.
Buổi chiều ngày thứ hai sau bài kiểm tra hàng tháng, Tiếu Văn Nguyệt chặn Diệp Thiên ở cửa lớp.
“Cô lại làm sao thế?”.
Diệp Thiên vẫn thờ ơ như cũ.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.