559 chữ · ~4 phút đọc
Diệp Thiên lắc đầu, cậu đã được đặc cách tuyển thẳng vào đại học Thủ Đô nên có đi học tiếp cũng chỉ lãng phí thời gian.
Tiếu Văn Nguyệt cau mày lại nghĩ về chuyện của Diệp Thiên. Cậu giờ lại làm việc dưới trướng của Ngô Quảng Phú, xem ra Diệp Thiên đã bị cái lợi trước mắt làm mờ mắt nên từ bỏ con đường học hành, muốn đi theo con đường chém giết.
Nghĩ đến đây, Tiếu Văn Nguyệt thầm thở dài, những lời tiếp theo chẳng nói ra được nữa.
“Mẹ tôi nói, nếu gặp anh thì gọi anh tới nhà, vừa hay tối mai nhà tôi mở tiệc, đến lúc đó mời anh đến tham dự!”
Đôi mắt sáng xinh đẹp của Tiếu Văn Nguyệt bình lặng, cố gắng nén lại sự quan tâm của mình đối với Diệp Thiên.
Nếu Diệp Thiên đã tự từ bỏ chính bản thân mình, quyết tâm không đi theo con đường chính đạo thì cô cần gì phải lo chuyện bao đồng?
“Được!”
Diệp Thiên gật đầu, đi lướt qua vai Tiếu Văn Nguyệt về phía biệt thự số một.
Tiếu Văn Nguyệt khẽ lắc đầu, Diệp Thiên đã bước chân vào một con đường mà cô không thể chấp nhận. Sở Thần Quang bên cạnh thấy vậy thì nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Nguyệt Nguyệt, nếu đó đã là con đường cậu ta chọn thì em cần gì phải bận tâm?”
“Biết đâu gặp may, cậu ta đi theo Ngô Quảng Phú lại làm nên cơm cháo, sau này trở thành nhân vật có máu mặt cũng nên!”
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Lên Nhầm Kiệu Hoa
131 ch
Kẻ Canh Giữ Bóng Tối - Hứa Thất An (Đại Phụng Đả Canh Nhân - Bản dịch chuẩn)
2.085 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Đêm Xét Nhà, Ta Từ Hồ Sen Sống Lại
26 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Thần Y Vương Phi Vương Gia Tránh Ra
1.728 ch
Sở Thần Quang nói những lời này hoàn toàn là dối lòng. Trong lòng cậu ta chưa bao giờ tin rằng Diệp Thiên có thể làm nên cơm cháo gì. Bản thân cậu ta đương nhiên cũng không mong Diệp Thiên trở thành một nhân vật lớn.
Thứ cậu ta mong muốn là Diệp Thiên sẽ vĩnh viễn tụt lại đằng sau mình.
“Chúng ta đi thôi!”
Tiếu Văn Nguyệt cụp mắt xuống, cùng Sở Thần Quang vai kề vai rời khỏi biệt thự.
Buổi chiều ngày thứ hai, Diệp Thiên xuất hiện đúng như đã hẹn. Khi cậu tới biệt thự nhà họ Tiêu, người mở cửa cho cậu là Tiếu Văn Nguyệt.
“Anh đến rồi à!”
Tiếu Văn Nguyệt rất bình tĩnh, chào hỏi Diệp Thiên xong thì đi vào trong nhà.
Diệp Thiên chậm rãi bước theo sau. Lúc này trong phòng khách của biệt thự có vài người đang ngồi, họ đều là những thanh niên trẻ tuổi.
Diệp Thiên đứng trong phòng khách, gần như không có ai chú ý đến sự xuất hiện của cậu. Những người kia vẫn mải mê chuyện trò, chỉ có Lý Thu Hà chú ý tới Diệp Thiên. Khi nhìn thấy cậu, cô ta hơi ngẩn người ra, hạ giọng nói nhỏ:
“Qua đây ngồi trước đi!”
Tiếu Văn Nguyệt kéo một chiếc ghế, những người còn lại lúc này mới quay đầu lại nhìn sang Diệp Thiên. Lý Tinh Tinh thì vẫn tỏ ra chẳng thèm quan tâm, coi Diệp Thiên kia như không khí. Còn Tiêú Lâm thì ánh mắt sắc bén, chỉ gật đầu với Diệp Thiên, sau đó lại quay đầu tiếp tục trò chuyện với người thanh niên trẻ tuổi ban nãy.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.