577 chữ · ~4 phút đọc
“Thưa thầy, bài toán này em còn có 13 cách giải khác, có cần em viết hết ra không ạ?”.
Diệp Thiên nhìn về phía Từ Uy, bình tĩnh nói.
“Không không cần đâu!”.
Từ Uy cuối cùng cũng phản ứng lại, gượng gạo lắc đầu.
Ông ta đến bây giờ vẫn khó mà tưởng tượng được Diệp Thiên có thể giải được bài toán này trong thời gian ngắn đến như vậy.
“Cậu ta thế mà lại giải được rồi á? Có phải trước đó cậu ta đã từng làm bài này ở đâu đó rồi, vẫn còn nhớ nên mới có thể viết được ra nhanh như vậy?”.
Mọi người trong lớp đều nhìn nhau, vẫn không tin việc đang xảy ra trước mặt.
Đến học sinh giỏi như Âu Hạo Thần và Cố Giai Lệ cũng nghĩ cả buổi tối còn chưa tìm ra lời giải, thế mà một học sinh mới chuyển đến lại có thể chỉ cần vừa nhìn qua đã lập tức giải được luôn?
Lúc này bọn họ cũng chỉ có lời giải thích này thôi!
Những người khác nghĩ như vậy, còn Âu Hạo Thần thì tim đập thình thịch, ánh mắt đờ đẫn, một cảm giác thất bại nặng nề đang đổ ập lên đầu cậu ta.
Cậu ta đã suy nghĩ về bài toán này cả ngày hôm qua, nhưng cậu ta vẫn không có ý tưởng để làm, nên cậu ta lên mạng tìm, muốn tìm ra bài này hoặc những bài có dạng tương tự, nhưng đều không tìm thấy, trên mạng căn bản không có đề bài nào tương tự như thế.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Lên Nhầm Kiệu Hoa
131 ch
Kẻ Canh Giữ Bóng Tối - Hứa Thất An (Đại Phụng Đả Canh Nhân - Bản dịch chuẩn)
2.085 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Đêm Xét Nhà, Ta Từ Hồ Sen Sống Lại
26 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Thần Y Vương Phi Vương Gia Tránh Ra
1.728 ch
Sau đó cậu ta mới biết đề bài này là do bản thân Từ Uy tự nghĩ ra, mục đích là để phát huy tư duy toán học của học sinh, để học sinh nghĩ được xa hơn.
Cậu ta vốn cho rằng bản thân không làm được thì người khác chắc chắn cũng không làm được, nhưng lại đúng Diệp Thiên người mà cậu ta phản cảm nhất lại giải được bài toán này,
Cổ họng Đỗ Giai Giai nghẹn lại, chỉ cảm thấy tim hơi thắt, trước đó cô ta thầm chế giễu Diệp Thiên là đồ ngu ngốc, bây giờ xem ra cô ta mới càng giống đồ ngu ngốc hơn.
“Vậy thưa thầy, em có thể xuống dưới ngủ tiếp được chưa?”.
Diệp Thiên nhún vay, Từ Uy lần này hoàn toàn không nói được gì, cuối cùng thở dài một tiếng rồi gật đầu.
Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot-com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
Diệp Thiên nhẹ nhàng xua tay: “Ngủ trong lớp là do em không đúng, thầy không phải xin lỗi đâu ạ!”.
Cậu nói xong liền đi về chỗ ngồi, khi đi ngang qua chỗ Cố Giai Lệ, cậu mỉm cười một cái, nháy mắt ra hiệu bảo Cố Giai Lệ yên tâm.
Những coi thường và tức giận về Diệp Thiên của Từ Uy lúc này đều đã tan biến, ông ta không quan trọng việc học sinh có chút cá tính, nhưng là khi học sinh đó phải có năng lực tương đương, chứ còn những cậu học sinh không có bản lĩnh gì nhưng luôn cho rằng mình cao hơn người khác một bậc, thì ông ta vô cùng ghét.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.