616 chữ · ~5 phút đọc
Diệp Tinh mỉm cười gật đầu, bí mật về chí tôn võ thuật đối với một thiên tài thiếu niên có tu vi đạt đến chí tôn bán bộ như cậu ta mà nói, đương nhiên vô cùng quan trọng.
Sự xuất hiện của Diệp Lăng Thiên giống như một ngọn núi lớn đè bẹp cậu ta, cậu ta muốn đạt đến cấp chí tôn võ thuật trong thời gian ngắn nhất, cho dù không thể sánh ngang với Diệp Lăng Thiên, nhưng ít nhất cũng có tư cách theo đuổi.
Hai người đang chuẩn bị cùng đi vào trong, mắt Hoa Lộng Ảnh khẽ ngước lên, đúng lúc nhìn thấy Diệp Thiên đang bước vào cổng chính.
“Ơ?”.
Đôi mắt cô chớp chớp, trong lòng dấy lên sự xao động khó diễn tả thành lời.
Cô gần như không hề do dự, thế là bước nhanh về phía trước, chặn Diệp Thiên lại.
“Chào anh, anh hãy chờ chút!”.
Diệp Thiên dừng chân, ngoảnh đầu sang, vẻ mặt lạnh lùng.
“Có chuyện gì không?”.
Cậu nhìn Hoa Lộng Ảnh, trong ánh mắt không chút xao động, tất cả cảm xúc và tình cảm đã được cậu che giấu một cách hoàn hảo.
Bây giờ, vẫn chưa phải lúc cậu và Hoa Lộng Ảnh gặp nhau.
Khoảnh khắc Diệp Thiên quay đầu sang, Hoa Lộng Ảnh chỉ cảm thấy cảm giác quen thuộc càng lúc càng mãnh liệt, không kìm được hỏi: “Xin hỏi, có phải chúng ta quen biết nhau không?”.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Lên Nhầm Kiệu Hoa
131 ch
Kẻ Canh Giữ Bóng Tối - Hứa Thất An (Đại Phụng Đả Canh Nhân - Bản dịch chuẩn)
2.085 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Đêm Xét Nhà, Ta Từ Hồ Sen Sống Lại
26 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Thần Y Vương Phi Vương Gia Tránh Ra
1.728 ch
Diệp Thiên bật cười, xua tay nói: “Cô Hoa Lộng Ảnh, cô nói quá rồi, cô là một trong những thiên tài đỉnh cao trong giới võ thuật Hoa Hạ, tôi đương nhiên là biết cô, chỉ có điều tôi chỉ là một vô danh tiểu tốt đang vật lộn để tu luyện nội lực, nên cô không thể biết tôi được!”.
Biểu cảm trên mặt cậu diễn rất xuất sắc, không có chút sơ hở nào, cho dù Hoa Lộng Ảnh đầy nghi ngờ, nhưng đành phải thôi.
“Tôi xin lỗi, có lẽ tôi nhận nhầm người rồi!”.
“Không sao!”.
Diệp Thiên lắc đầu, chậm rãi bước vào Ngọc Nguyệt Cư.
Hoa Lộng Ảnh đăm chiêu nhìn theo bóng lưng của Diệp Thiên, cảm giác quen thuộc đó vẫn quanh quẩn trong đầu cô, Diệp Tinh đứng bên cạnh bước lên phía trước, hỏi với vẻ kì lạ: “Lộng Ảnh, sao thế?”.
“Tôi luôn cảm thấy hình như tôi có quen người kia, nhưng lại không nhớ ra là đã từng gặp ở đâu!”.
Diệp Tinh nhìn theo hướng tay cô chỉ, nhìn về phía Diệp Thiên, không biết vì sao, tim cậu ta đột nhiên thịch một cái, có một cảm giác vô cùng quen thuộc.
“Có thể trước đây chúng ta đã từng gặp anh ta ở đâu đó rồi thôi!”.
Một lúc sau, Diệp Tinh mới trả lời, số người mà bọn họ gặp ở thủ đô quá nhiều, làm sao nhớ hết từng người một được? Huống hồ Diệp Thiên lại là một võ giả cỏn con đến nội lực còn chưa tu luyện được?
“Đừng nghĩ nữa, mau vào trong đi, hội nghị sắp bắt đầu rồi”.
Trên quảng trường của Ngọc Nguyệt Cư, lúc này đã hội tụ không dưới một trăm người, những người này đều là võ giả trẻ tuổi đến từ khắp nơi trong Hoa Hạ.
Diệp Thiên được sắp xếp chỗ ngồi khá là khuất, những người khác đều giới thiệu chào hỏi nhau, nói chuyện vui mừng, một “người bình thường” không có chút nội lực nào như Diệp Thiên, lại bị cô lập một bên, không ai chú ý đến cậu.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.