496 chữ · ~4 phút đọc
Cô ta biết Diệp Thiên cũng chỉ mới hơn hai ngày, làm gì có chuyện hiểu về Diệp Thiên?
Nhưng cô ta không hiểu vì sao Diệp Thiên lại đột nhiên hỏi như vậy.
Thấy Tiếu Văn Nguyệt lắc đầu, nụ cười khẩy trên khóe miệng Diệp Thiên càng rõ hơn, cậu lạnh lùng nói.
“Nếu cô đã không hiểu tôi, vì sao lại nói như rất hiểu tôi vậy?”.
“Làm việc ở đây là chuyện của tôi, tôi có suy nghĩ và lựa chọn của mình, tôi cảm thấy rất hài lòng về hiện tại!”.
“Có lẽ các cô có thể tìm cho tôi một công việc tốt thật, nhưng như vậy thì đã sao? Tôi không hề cần, tôi cũng chưa bao giờ coi các cô là mạng lưới quan hệ gì đó cả!”.
“Đơn giản mà nói, tôi chỉ là quen với cô Hà, còn cô, tôi không hề thân với cô!”.
Cậu một tay cầm khay đựng đồ, biểu cảm càng lúc càng lạnh nhạt, căn bản không hề coi lời nói của Tiếu Văn Nguyệt ra gì.
“Cô Tiếu ạ, nếu cô rảnh thì quan tâm đến chuyện của bản thân hơn đi, hoặc cứ đi quan tâm người khác, chứ đừng có lúc nào cũng chỉ tay năm ngón trước mặt tôi!”.
“Chuyện của Diệp Thiên tôi không cần cô phải dạy!”.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Lên Nhầm Kiệu Hoa
131 ch
Kẻ Canh Giữ Bóng Tối - Hứa Thất An (Đại Phụng Đả Canh Nhân - Bản dịch chuẩn)
2.085 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Đêm Xét Nhà, Ta Từ Hồ Sen Sống Lại
26 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Thần Y Vương Phi Vương Gia Tránh Ra
1.728 ch
Những lời nói này của Diệp Thiên có thể nói là không chút nể nang.
Cậu đường đường là chủ tịch Tập đoàn Thiên Phong hàng chục tỷ, phía dưới có Ngô Quảng Phú, người có mạng lưới quan hệ vô cùng lớn mạnh từ cả thế lực nổi hay thế lực ngầm, chứ mấy người như Tiếu Văn Nguyệt mà cũng đòi là mạng lưới quan hệ của cậu, đúng là nực cười.
Cậu không hề nể mặt Tiếu Văn Nguyệt, nói xong liền rời đi luôn.
Tiếu Văn Nguyệt đứng hình tại chỗ, Diệp Thiên nói một tràng xong thế mà lại khiến cô ta không nói nổi lời nào.
Một lúc sau, cô ta mới ngớ người ra, bực tức cứ thế giậm chân.
Cô ta trước giờ luôn là tuýp hot girl lạnh lùng, nói năng thận trọng, cũng gần như chưa bao giờ thể hiện tức giận, nhưng những lời nói vừa rồi của Diệp Thiên lại khiến cô ta muốn tức phát điên.
“Đúng là phụ lòng tốt của người khác, ai thèm quan tâm anh ta!”.
Tiếu Văn Nguyệt nhìn theo bóng dáng rời đi của Diệp Thiên, hừ nhẹ một tiếng. Cô ta thầm thề rằng sau này tuyệt đối sẽ không nhúng tay vào bất cứ chuyện gì của tên này nữa, cho dù Diệp Thiên có đến mức ăn mày ngoài đường thì cô ta cũng không quan tâm.
Cố Giai Lệ hơi thở dài, sau bao nhiêu năm xa cách mới gặp lại Diệp Thiên, cậu thực sự đã thay đổi quá nhiều so với trước đây.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.