591 chữ · ~4 phút đọc
Đúng lúc này, điện thoại của anh ta đột nhiên reo lên, cầm điện thoại nhìn, người gọi đến là Từ Á Lam.
“Anh Lam ạ?”.
Lục Tử Thiên vội vàng bắt máy, nói với giọng cung kính.
“Tiểu Thiên đúng không? Có việc này tôi quên nói với cậu, tối nay anh Phong hình như có đến chỗ cậu chơi, cậu biết điều chút, đừng có đắc tội với anh Phong, làm gì thì làm thật tốt cho tôi, phải rồi, hôm nay anh ấy mặc bộ đồ sọc ngựa vằn, chắc là nhìn cái sẽ nhận ra luôn đó!”.
Nghe thấy Từ Á Lam dặn dò trong trong điện thoại, Lục Tử Thiên đứng hình tại chỗ, điện thoại rơi xuống đất cũng không hề hay biết.
Hơn mười giây sau, anh ta mới hoàn hồn, gương mặt cố nặn ra nụ cười khổ sở, rồi đi về phía Viên Phong.
“Anh Phong, em xin lỗi, thực sự xin lỗi anh vừa rồi em thực sự không biết là anh ạ!”.
“Nếu biết là anh, cho dù đuổi hết khách ở đây đi thì nhất định phải để anh được chơi vui vẻ, chứ sao lại dám đắc tội với anh chứ?”.
“Anh Phong, đều là lỗi của thằng em này, em xin được chuộc tội với anh!”.
Lục Tử Thiên vừa nói, liên tiếp tự tát vào mặt anh ta hai cái tát thật mạnh, sau đó lại rót đầy một cốc rượu mạnh, đưa thẳng lên miệng một hơi uống cạn.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Lên Nhầm Kiệu Hoa
131 ch
Kẻ Canh Giữ Bóng Tối - Hứa Thất An (Đại Phụng Đả Canh Nhân - Bản dịch chuẩn)
2.085 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Đêm Xét Nhà, Ta Từ Hồ Sen Sống Lại
26 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Thần Y Vương Phi Vương Gia Tránh Ra
1.728 ch
Cốc rượu mạnh này vào đến trong bụng, chỉ cảm thấy dạ dày cồn cào, cổ họng nóng rát, nhưng anh ta vẫn nở nụ cười, chờ phản ứng của Viên Phong, anh ta biết tối nay anh ta thực sự đã đụng phải người không thể đắc tội.
Viên Phong nheo hai mắt lại, nhìn Lục Tử Thiên đến mức khiến anh ta càng thêm sợ hãi, cho đến khi hai chân của Lục Tử Thiên run cầm cập, gần như đã không thể chịu được áp lực nữa, anh ta mới nhếch miệng cười.
“Sao, biết tao là ai rồi còn nhúng tay vào chuyện của tao nữa không?”.
Lục Tử Thiên nghe thấy liền lắc đầu lia lịa, mặt cười méo mó: “Không dám, không dám, anh Phong muốn làm gì, thằng em này sao dám chậm trễ?”.
“Ồ?”, Viên Phong cười mà như không cười, chỉ vào bọn Tiếu Văn Nguyệt: “Vậy tao muốn ba người bọn họ uống rượu với tao, mày còn muốn can thiệp không?”.
“Chuyện này...”, Lục Tử Thiên nhìn Cố Giai Lệ một cái, không dám nhìn thẳng vào mắt Cố Giai Lệ, chỉ cảm thấy hổ thẹn và ê chề, nhưng anh ta vẫn lắc đầu, rồi lùi sang một bên.
Anh ta thực sự thích Cố Giai Lệ, điều này là thật, nhưng thủ đoạn làm việc của Viên Phong thì anh ta càng rõ hơn ai hết, đó là một người có tâm địa thâm độc, làm gì không nghĩ đến hậu quả, còn một ông chủ quán bar cỏn con ngoài có chút tiền ra thì chẳng có gia thế nào cả như anh ta, Viên Phong muốn cho anh ta chết thì dễ như trở bàn tay.
Không có người yêu này thì có thể tìm người khác, cho dù Cố Giai Lệ coi thường anh ta, anh ta cũng không quan tâm, nhưng nếu làm cho Viên Phong tức giận, thì anh ta e rằng không giữ nổi tính mạng mất.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.