542 chữ · ~4 phút đọc
Xã hội bây giờ, nắm đấm cuối cùng vẫn không thể thắng được quyền lực và tiền tài, người có cao ngạo đến đâu cũng đều không thể không cúi đầu trước các thế lực đồng tiền, đây chính là hiện thực tàn khốc.
Thật không ngờ tất cả những gì bọn họ nghĩ đều chỉ là đoán mò, bọn họ làm sao có thể ngờ Diệp Thiên không những không chịu khuất phục, hơn nữa chỉ cần nói một câu đã đuổi được Viên Phong – đại ca khu Bắc Thành ra khỏi Lư Thành?
Nửa tiếng sau, Diệp Thiên đã đến biệt thự nhà họ Tiếu, bố mẹ của Tiếu Văn Nguyệt đều đã đi ngủ, Tiếu Văn Nguyệt và Lí Tinh Tinh đưa Cố Giai Lệ ra cửa.
Diệp Thiên mặc bộ quần áo giản dị, đứng trên bãi cỏ bên ngoài biệt thự, khuôn mặt điềm tĩnh, trên người không có chút dấu vết bị thương nào, trông không có gì giống như vừa bị đánh đập xong.
Nhưng càng nhìn thấy Diệp Thiên như vậy, trong lòng Cố Giai Lệ lại càng khó chịu, cô cho rằng Diệp Thiên chắc chắn đã chịu sỉ nhục cực lớn, hơn nữa cuối cùng còn bị Viên Phong ép phải thỏa hiệp nên mới được bình an trở về.
“Anh Diệp Thiên!”.
Cô bước thật nhanh tới, nắm lấy cánh tay Diệp Thiên, nước mắt rơi xuống.
“Em xin lỗi anh Diệp Thiên, đều là em hại anh phải chịu khổ!”.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Lên Nhầm Kiệu Hoa
131 ch
Kẻ Canh Giữ Bóng Tối - Hứa Thất An (Đại Phụng Đả Canh Nhân - Bản dịch chuẩn)
2.085 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Đêm Xét Nhà, Ta Từ Hồ Sen Sống Lại
26 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Thần Y Vương Phi Vương Gia Tránh Ra
1.728 ch
“Chịu khổ?”, Diệp Thiên hơi ngạc nhiên, sau đó mới nhận ra, cậu biết cô bé này chắc chắn cho rằng cậu bị Viên Phong tẩn cho một trận ở đó rồi mới cho cậu về.
Nhưng cậu không giải thích vội, chỉ mỉm cười sau đó nhìn về phía Tiếu Văn Nguyệt.
“Tối nay cảm ơn cô đã giúp tôi đưa Giai Lệ đi khỏi đó!”.
Diệp Thiên gật đầu với cô ta một cái, bày tỏ cảm ơn, dù sao lúc này cậu vẫn chưa muốn để Cố Giai Lệ biết về tình hình của cậu, nếu Tiếu Văn Nguyệt không đưa Cố Giai Lệ đi, chuyện của cậu tối nay sẽ bị Cố Giai Lệ thấy hết.
“Không cần cảm ơn tôi, Giai Lệ là bạn thân tôi, bảo vệ cô ấy cũng là trách nhiệm của tôi!”.
Tiếu Văn Nguyệt lắc đầu, sau đó hỏi với vẻ lo lắng: “Còn anh, anh không sao chứ?”.
“Tôi không sao!”.
Diệp Thiên nhẹ nhàng xua tay nói: “Hai người về phòng ngủ đi, tôi đưa Giai Lệ về đây!”.
Nói xong, cậu định chuẩn bị đưa Cố Giai Lệ đi, thì Tiếu Văn Nguyệt lúc này lại đi lên phía trước gọi Diệp Thiên lại.
“Diệp Thiên, anh chờ chút đã!”.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
Diệp Thiên nhìn Cố Giai Lệ một cái, rồi đi về phía Tiếu Văn Nguyệt.
“Có chuyện gì thế?”.
Nghe thấy vẫn là cái giọng nói dửng dưng đó của Diệp Thiên, Tiếu Văn Nguyệt lập tức cau mày, giọng nói trở lên lạnh lùng hơn.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.