1.601 chữ · ~11 phút đọc
38.
Thiệu Bạch lạnh nhạt hỏi:
"Chơi vui không?"
Tôi ôm ng ực, tim vẫn đập thình thịch.
"Mó a nó a, anh muốn hù ch ế t tôi à?"
"Anh có bệnh hả? Sao không bật đèn?"
"Với cả mới tám giờ."
"Sao hôm nay anh tới sớm thế?"
Thiệu Bạch bước tới ngồi xuống cạnh tôi, ghế sofa hơi lún xuống.
"Tối qua tôi không đi."
Anh ấy bình thản đáp, sau đó đặt hộp cà chua xào trứng trong tay lên bàn.
"Ăn cơm chưa?"
Tim tôi run lên, nhưng ngay sau đó lửa giận lại bùng phát.
Anh ấy có ý gì đây?
Trước kia thì nói nào là không thể cho tôi tương lai.
Nào là không muốn ở lại.
Bây giờ lại làm ra vẻ này.
Bạn gái cũ bỏ đi rồi.
Nên coi tôi như thế thân sao?
Tôi cười nhạt, châm chọc:
"Tôi ăn rồi."
"Anh giữ lại tự ăn đi."
"Đi ăn với Hạ Thành Nam à?"
Tôi không trả lời, Thiệu Bạch coi như tôi ngầm thừa nhận.
Giọng anh ấy vẫn lạnh như cũ:
"Em thích cậu ta thế sao?"
"Bạn học gặp lại."
"Tình cũ không rũ cũng tới?"
Tôi nghiến răng.
"Đúng vậy đấy."
"Ít nhất cậu ấy không t ự s át."
"Còn có thể cho tôi một tương lai."
Thiệu Bạch im lặng.
Rất lâu.
Anh ấy không nói thêm lời nào.
Chỉ đứng dậy cầm áo khoác rồi mở cửa bước ra ngoài.
Cánh cửa đóng lại rất khẽ, nhưng lại như đập mạnh vào tim tôi.
Đau đến nghẹt thở, mắt tôi chua xót, nước mắt sắp trào ra.
Ngoài cửa sổ, tiếng pháo hoa vẫn ì đùng liên tục, dưới lầu, lũ trẻ đang cười đùa đốt pháo.
Trong bóng tối, nước mắt tôi lặng lẽ rơi xuống.
39.
Thiệu Bạch không đến nữa, vỏ ốc biển dường như đã mất hiệu lực.
Nó trở thành một con ốc bình thường, không còn mắng người.
Cũng không còn đưa Thiệu Bạch tới trước mặt tôi nữa.
Thật ra, ngay cả bản thân tôi cũng không biết rốt cuộc mình có còn muốn gặp anh ấy không.
Có lẽ chúng tôi không có duyên phận.
Tâm trạng của anh ấy, sở thích của anh ấy, thậm chí cả sống ch ế t của anh ấy.
Đều được đặt hết lên một người khác.
Còn tôi, chẳng qua chỉ là một người xa lạ tình cờ đi ngang qua cuộc đời Thiệu Bạch.
Món cà chua xào trứng tôi tự làm, ngon hơn thứ Thiệu Bạch nấu rất nhiều, nhưng lại chẳng thể ăn ra được cảm giác vui vẻ ngày trước, càng ăn càng thấy nhạt nhẽo.
Càng ăn càng vô vị.
…
Ngược lại, Hạ Thành Nam thường xuyên tìm tôi, lúc thì dẫn tôi đi ăn những quán nhỏ nổi tiếng, lúc lại nghĩ đủ cách chọc tôi cười.
"Ting ting! Có điện thoại! Có điện thoại!"
Tôi nhấc máy.
Đầu dây bên kia truyền tới tiếng cười của Hạ Thành Nam.
"Ăn chưa?"
"Tớ mới tìm được một quán cực hot, đặt trước hai ngày mới có chỗ đấy."
"Một lát nữa tớ tới đón."
Hạ Thành Nam lúc nào cũng như vậy, không bao giờ cho người khác cơ hội từ chối.
Tôi đành đứng dậy thay quần áo.
Rồi xuống lầu.
Lần này cậu ấy đổi xe, Porsche Panamera màu trắng đỗ dưới đèn đường.
Cậu ấy mặc sơ mi trắng, đứng dựa bên xe.
Người qua đường ai cũng phải ngoái lại nhìn.
Cái vẻ phô trương ấy, thiếu điều viết hẳn hai chữ "đào hoa" lên mặt.
Hạ Thành Nam mở cửa xe cho tôi.
"Sao lần nào gặp cậu sao cũng thấy đẹp hơn lần trước thế?"
Tôi chẳng buồn đáp, loại tán tỉnh này của cậu ấy, chỉ cần nhận một câu sẽ nối tiếp không dứt.
Hạ Thành Nam thắt dây an toàn rồi nhìn tôi.
"Gần đây tâm trạng không tốt à?"
Tôi không biết cậu ấy thật sự ngốc, hay cố tình giả ngốc.
"Không có."
"Tối qua ngủ không ngon thôi."
Môi Hạ Thành Nam hơi cong, nhưng không hỏi thêm nữa, chỉ lặng lẽ lái xe.
40.
Hạ Thành Nam dẫn tôi tới quán dê nướng nằm tận ngoại ô.
Xa đến mức gần như đã vào tới làng.
Quán này có một quy tắc rất đặc biệt, khách tự chọn dê, chọn xong mới làm t h ịt tại chỗ.
Trong chuồng, từng con dê trắng muốt đang ngẩng đầu kêu:
"Be be..."
Nhìn chẳng khác nào những xiên thịt dê phiên bản còn sống.
Hạ Thành Nam mặc áo sơ mi trắng tinh.
Vậy mà chẳng thèm để ý.
Cậu ấy ngồi xổm xuống đất, ôm một con dê con vào lòng, mặt mày bi thương:
"Dê con đáng yêu thế này, sao con người lại nỡ ăn dê con chứ?"
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Tôi thờ ơ cúi đầu nhìn cậu ấy.
"Hay là cậu ở lại đây thế chỗ nó đi."
"Làm luôn xiên thịt dê."
Hạ Thành Nam bĩu môi đứng dậy.
Rồi nhét thẳng con dê vào lòng tôi.
"Chọn con này, lông mềm thế này, nướng lên chắc chắn rất non."
Ngoài việc lên món chậm, quán này chẳng có gì để chê.
Xiên thịt to hơn cả loại đại xiên nổi tiếng Tân Cương.
Thịt mềm ngọt, béo mà không ngấy.
Thơm đến mức ăn xong vẫn còn lưu hương trong vòm miệng.
Hai chúng tôi ăn rất nhiều, miệng đầy mỡ.
Con dê vừa rồi đã dùng thân mình xoa dịu trái tim thất tình này của tôi.
Công đức vô lượng.
Tôi nhả một chiếc xương dê, nâng ly cụng với Hạ Thành Nam.
"Cậu tìm đâu ra nhiều quán ngon thế?"
Hạ Thành Nam dập điếu thuốc trong tay.
Khẽ cười:
"Tôi chẳng có sở thích gì."
"Chỉ mê ăn thôi."
Tôi cười lạnh.
"Bớt nhảm đi."
"Cậu còn thích tán gái nữa mà."
Nụ cười trên mặt Hạ Thành Nam lập tức khựng lại.
"Ai nói?"
"Thiệu Bạch à?"
Tôi lắc đầu.
"Kệ ai nói."
"Dù sao cũng có người nói."
"Vớ vẩn!"
"Đó là vu khống!"
"Vu khống trắng trợn!"
"Tớ chỉ có nhiều bạn bè thôi!"
Hạ Thành Nam tu một ngụm trà lớn.
Làn da màu lúa mạch nhuốm lên một lớp đỏ nhạt như màu mật ong.
"Cậu đừng tin mấy lời đồn đó."
"Dạo này ngày nào tớ cũng quay quanh cậu lấy đâu ra thời gian đi tán người khác?"
Lời này thật sự quá thẳng thắn, mặt tôi nóng bừng, không biết đáp lại thế nào.
Đành cúi đầu nhét thịt vào miệng.
Hôm ấy lên món quá chậm, đến lúc ăn xong đã rất khuya.
Bên ngoài lất phất mưa, Hạ Thành Nam ngẩng đầu nhìn trời.
Đưa tay hứng vài giọt nước.
"Mưa bụi thôi không lớn đâu."
"Chắc lát nữa sẽ tạnh."
Ào!
Lời còn chưa dứt, mưa như trút.
Những hạt mưa to bằng hạt đậu đập xuống mặt đất, b ắ n tung tóe khắp nơi.
Hạ Thành Nam hơi ngượng.
"Biết đâu, lát nữa nó lại nhỏ đi."
Tôi xua tay.
"Đừng mơ nữa."
"Cứ đứng đây mãi thì tối nay ngủ luôn ở quán mất."
"Bãi đỗ xe cũng không xa."
"Chạy thôi."
Hạ Thành Nam nhìn tôi.
"Cậu mặc ít thế."
"Dễ cảm lạnh."
"Tôi không yếu vậy đâu!"
Nói xong, tôi ôm đầu lao thẳng vào mưa.
"Đi theo!"
Sau lưng vang lên tiếng cười trầm thấp của Hạ Thành Nam.
Cậu ấy chân dài chạy nhanh hơn tôi rất nhiều, chẳng mấy chốc đã vượt lên phía trước.
"Nấm lùn!"
Tôi tức đến nghiến răng, dứt khoát bỏ luôn động tác che đầu, túm vạt áo sơ mi của Hạ Thành Nam.
Vừa chạy vừa đuổi theo.
41.
"Haha!"
"Mau lau đi!"
"Nhìn cậu chẳng khác gì gà rơi xuống nước!"
Hạ Thành Nam kéo cửa xe.
Ngồi vào ghế lái, rút khăn giấy đưa cho tôi, còn mình thì vò mạnh tóc ướt sũng.
Tôi ngồi lên ghế phụ, tóc vẫn đang nhỏ nước tong tong.
"Xong rồi."
"Làm ướt xe của cậu mất."
"Không sao."
"Dù gì vài hôm nữa tôi cũng định đem đi rửa."
Hạ Thành Nam lấy một chiếc áo khoác khoác lên vai tôi.
"Thấy lạnh không?"
"Khoác tạm đi."
Rồi bật điều hòa sưởi.
"Tôi lái nhanh một chút."
"Lát là về tới nhà."
Mưa đêm tí tách ngoài cửa kính, trong xe vang lên bản nhạc trầm thấp.
Miệng thì bảo lái nhanh.
Nhưng thực tế Hạ Thành Nam lái chậm như rùa.
Mấy lần tôi còn thấy xe máy điện vượt mặt.
"Giá như..."
Hạ Thành Nam nhìn con đường phía trước.
"Thời gian có thể dừng lại lúc này thì tốt biết mấy."
Má tôi hơi nóng, năm đó cậu bạn béo nhút nhát ngày nào rốt cuộc đã trải qua những gì.
Mới biến thành cao thủ thả thính như bây giờ?
Chúng tôi cứ yên lặng ngồi như thế, cho đến khi Hạ Thành Nam lên tiếng:
"Những khoảnh khắc đẹp luôn trôi qua thật nhanh."
Cậu ấy đạp phanh, xe dừng lại.
Tôi lúc này mới phát hiện, đã tới dưới nhà mình rồi.
"Cảm ơn nhé."
"Thịt dê ngon lắm."
"Lần sau tôi mời lại."
Tôi đưa tay định tháo dây an toàn.
Nhưng chẳng hiểu sao, bấm mãi vẫn không mở được.
Tôi loay hoay kéo tới kéo lui.
Hạ Thành Nam nghiêng người sang.
"Đừng vội."
"Để tôi giúp."
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.