1.692 chữ · ~12 phút đọc
7.
Nhìn tấm ảnh ấy, tôi không khỏi nhớ về những năm tháng trước kia của chúng tôi.
Tôi và Sở Tiêu là thanh mai trúc mã.
Chỉ có điều... là thanh mai trúc mã nhân tạo.
Hai nhà cách nhau một trời một vực.
Sở Tiêu sống ở khu biệt thự yên tĩnh, cảnh đẹp, người ít.
Còn tôi sống giữa khu phố náo nhiệt, chỉ cần bước chân ra cửa, hai bên đường đầy ắp hàng quán ăn vặt.
Nghĩ lại thấy mình thật có phúc, ngày nào cũng chẳng lo thiếu món ngon.
Chỉ để chen vào cuộc sống của tôi, Sở Tiêu ngang nhiên chuyển cả nhà đến ngay cạnh nhà tôi.
Thế nên chúng tôi trở thành thanh mai trúc mã.
Từ nhỏ Sở Tiêu đã có tính cách, một khi thích thứ gì sẽ cực kỳ cố chấp.
Đặc biệt là với tôi, anh ấy thích tôi, từ bé đã vậy rồi.
Lúc còn nhỏ, Sở Tiêu như cục kẹo mạch nha bám người.
"Con gái chơi được thì anh cũng chơi được."
"Tại sao em không dẫn anh theo?"
"Váy... váy anh cũng thích mặc mà."
Đến thời học sinh, Sở Tiêu trở thành cái đuôi nhỏ của tôi.
"Anh ăn no quá nên ra ngoài đi dạo thôi."
"Chứ ai thèm đứng đây đợi em tan học."
"Đừng nhìn anh kiểu đó."
"Tôi không theo dõi em đâu, chỉ tiện đường thôi.
Lên đại học, Sở Tiêu biến thành cái đuôi đúng nghĩa.
Mấy dự án khởi nghiệp bé tí như hạt bụi của tôi, dự án nào anh ấy cũng ném vào đó mấy chục vạn tệ đầu tư.
"Anh đang thả con săn sắt, bắt con cá rô!"
Đáng tiếc, người ta khởi nghiệp là từ 0 lên 1.
Còn tôi là từ 0 xuống âm 1, cá lớn đâu chẳng thấy, đến con tép cũng chẳng kiếm nổi cho anh ấy.
Liên tiếp thất bại khiến tôi chán nản liền học người ta uống rượu giải sầu.
Ban đầu chỉ định than thở vài câu, ai ngờ uống say rồi, lại nôn hết lên người anh ấy.
Thế nhưng, một người mắc chứng sạch sẽ như Sở Tiêu lại chẳng hề đẩy tôi ra.
Anh ấy lau sạch mặt cho tôi rồi ôm tôi vào lòng.
"Miễn cưỡng cho em mượn vai khóc một lúc đấy."
Nước mắt nước mũi tèm nhem, tôi nghẹn ngào:
"Anh đúng là người tốt!"
Sở Tiêu khẽ hừ một tiếng.
"Hời cho em rồi."
"Vòng ng ự c của tôi... một mét lẻ ba đấy."
Miệng tôi giật giật.
"Anh... còn là người tốt không vậy?"
Có lẽ vì đã cùng nhau trải qua những ngày tháng gian nan.
Cũng có lẽ vì tuổi nổi loạn, tôi bắt đầu nảy sinh cảm giác khác với Sở Tiêu.
Tôi chạy đi hỏi anh trai:
"Anh à... trong tim em có hươu con chạy loạn."
Anh trai nhìn tôi như nhìn đứa ngốc.
"Em chắc là hươu chạy loạn thật à?"
"Hay là thiếu máu tim?"
"Em nghiêm túc mà!"
Anh trai nhìn tôi rất lâu sau đó gật đầu.
"Được."
"Ngày mai để anh gọi bác sĩ thú y đến khám."
Sau khi hiểu được lòng mình, tôi và Sở Tiêu ở cạnh nhau ngày càng tự nhiên.
Sở Tiêu vẫn quen cứng miệng, ngạo kiều chẳng chịu nhận.
Nhưng chỉ cần nhìn vào mắt anh ấy, tôi đã biết.
Anh ấy thích tôi.
Thích đến mức không còn gì thích hơn, đứng cạnh đống lửa sao có thể không cảm nhận được hơi ấm?
Đối diện với tình yêu sao có thể giả vờ không biết?
Không thể.
Tim tôi đâu phải đá.
Thế nên, sau khi kết thúc năm hai đại học, tôi và Sở Tiêu chính thức bên nhau.
Những ngày tháng ấy ngọt ngào vô cùng.
Chúng tôi mua một căn hộ gần trường sống chung, còn nuôi bé mèo Ragdoll tên Quai Quai.
Trước đây muốn tặng tôi thứ gì, Sở Tiêu còn phải nghĩ đủ mọi lý do.
Sau khi yêu nhau, có danh phận rồi, quà cáp cứ thế chất thành núi chuyển thẳng về nhà, mặc tôi muốn chọn gì thì chọn.
Chỉ riêng giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà, tôi thử nhấc lên.
Ít nhất cũng phải nặng hai chục cân.
Ở ngoài, Sở Tiêu là người thừa kế cao cao tại thượng.
Về đến nhà, lại là một người bạn trai chu đáo, chăm chỉ.
Sở thiếu chưa từng bước vào bếp, ngày nào cũng xắn tay đeo tạp dề, nấu đủ bốn mặn một canh.
Mỗi lần được tôi khen, anh ấy lại cúi xuống hôn tay tôi.
"Anh còn biết nhiều thứ lắm."
"Tỉ như?"
"Ví dụ... anh có thể khiến bản kế hoạch của em không còn lỗ vốn."
Tôi không tin, bảo anh ấy thử xem.
Không ngờ chỉ trong thời gian ngắn, Sở Tiêu đã tìm ra toàn bộ lỗ hổng trong kế hoạch, còn đưa ra phương án giải quyết.
Tôi trợn mắt.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
"Chồng ơi, sao trước đây em không phát hiện anh có năng lực thần kỳ thế này?"
Sở Tiêu nhếch môi.
"Nếu trước đây anh giúp em, làm sao nhân lúc em buồn nhất lẻn vào tim em được?"
Tôi trợn mắt lườm anh ấy.
"Đúng là mưu mô!"
"Tránh xa em ra, không cho hôn!"
"Em sợ đàn ông!"
…
Tóm lại...
Sau khi ở bên nhau, sự nghiệp của tôi từng bước khởi sắc.
Tình cảm cũng ổn định.
Thế nhưng, ngay trước khi tốt nghiệp, bố Sở tìm gặp tôi.
"Tiểu Tình."
"Bác muốn hỏi cháu một chuyện."
"Khả năng cháu và Sở Tiêu kết hôn... là bao nhiêu?"
Tôi sững người.
"Kết... kết hôn ạ?"
Bố Sở đan hai tay vào nhau, chậm rãi nói:
"Bác biết hỏi lúc này có lẽ hơi sớm."
"Nhưng bác hiểu con trai mình hơn ai hết."
"Một khi nó thích thứ gì, nó sẽ dốc hết cả tim."
"Đó vừa là ưu điểm... cũng vừa là nhược điểm."
"Bác không muốn chia rẽ hai đứa."
"Chỉ là bác nghĩ, hai đứa vẫn còn trẻ."
"Có lẽ nên thử tiếp xúc với nhiều người phù hợp hơn."
Bố Sở nhìn tôi rất lâu.
"Hơn nữa..."
"Bác nhận ra tình cảm cháu dành cho Sở Tiêu... vẫn chưa sâu bằng tình cảm nó dành cho cháu."
Giọng bác ấy rất nhẹ.
"Tiểu Tình."
"Cháu có nghĩ... mình có thể đón nhận trọn vẹn tình cảm của Sở Tiêu không?"
Ý trong lời bác ấy rất rõ, cháu có xứng với tình yêu ấy không?
Tôi không hề ghét những lời đó.
Suy cho cùng, bố mẹ nào chẳng muốn bảo vệ con mình.
Thứ khiến tôi thật sự hoảng loạn là, có một điều bác ấy nói hoàn toàn đúng.
Tình yêu của chúng tôi, chưa bao giờ ngang bằng.
Sở Tiêu yêu tôi rất nhiều.
Mà cũng chính vì yêu quá nhiều, anh ấy lại là người cực kỳ cần cảm giác được đáp lại trong một mối quan hệ.
Còn tôi lại là kiểu khá hờ hững.
Tôi cảm nhận được sự bất an của anh ấy.
Nếu trước kia Sở Tiêu giống vị chủ nhân kiêu ngạo, cao quý, chỉ cần không vừa ý liền xù lông giương vuốt.
Thì sau khi yêu tôi, anh ấy lại giống chú mèo hoang đã thu hết móng vuốt, ngày nào cũng ngoan ngoãn ngồi chờ chủ nhân ban phát yêu thương.
Tôi yêu Sở Tiêu.
Nhưng, tôi không biết liệu tình yêu của mình có đủ để đáp lại anh ấy không.
Nếu không thể, sẽ quá bất công với Sở Tiêu.
Mà khi ấy, gia cảnh và thành tích học tập của tôi đều chẳng bằng Sở Tiêu.
Trong lòng tôi cũng luôn tồn tại một mặc cảm tự ti.
Thế nên, tôi đã chọn làm kẻ đà o n g ũ.
8.
Sau lần cãi nhau ấy, suốt một tháng, Sở Tiêu không đến tìm tôi.
"Giám đốc Ngô, đây là buổi hợp tác trước đây thư ký Sở đã đàm phán. Hai bên hẹn gặp hôm nay."
Tôi phải thừa nhận, khoảng thời gian Sở Tiêu làm ở công ty, anh ấy đã giúp tôi rất nhiều.
Giờ Sở Tiêu đi rồi, tôi như mất đi một cánh tay.
Thế nên buổi hợp tác này, chỉ còn cách để tôi đích thân đến.
Nhưng vừa bước vào phòng riêng, ai có thể nói cho tôi biết...
Tại sao Sở Tiêu cũng ở đây?
Bữa tiệc hôm nay bình thường đến mức có chút kỳ lạ.
Sở Tiêu nói chuyện, tôi phụ họa.
Anh ấy xoay bàn thức ăn, tôi nâng ly kính rượu.
Hai người phối hợp ăn ý như vợ chồng lâu năm.
Đến lúc ra về, khách hàng còn vô tình chọc trúng chỗ đau.
"Hai người tình cảm thật đấy."
...
Vị tiên sinh này, anh nhìn kỹ lại xem được không?
Chúng tôi cách nhau cả một dải ngân hà thế mà!
Sau khi tiễn khách, cả hai cùng đi về phía bãi đỗ xe.
Suốt quãng đường, chẳng ai nói một lời.
Đến khi Sở Tiêu mở cửa xe, ôm một chiếc ba lô xuống.
Cái đầu nhỏ nóng lòng chui khỏi balô mèo, bốn chân đạp mạnh lên cánh tay Sở Tiêu, lao thẳng vào lòng tôi làm nũng.
Chẳng hề quan tâm ông bố bị cào đau.
Nội tâm của Quai Quai:
‘Mẹ ơi! Mẹ ơi! Là con đây! Cuối cùng bố đáng ghét cũng chịu cho con gặp mẹ rồi, hu hu hu...’
Tôi ôm chặt Quai Quai.
" Quai Quai?"
"Anh đưa Quai Quai đến đây à?"
Quai Quai là bé mèo chúng tôi cùng nuôi.
Cũng coi như... con một của cả hai.
Sau khi chia tay, Quai Quai vẫn luôn ở với Sở Tiêu.
Anh ấy khẽ gật đầu.
"Ừ."
Rồi im lặng rất lâu.
Sở Tiêu nhìn tôi, cuối cùng mới lên tiếng:
"Dạo này anh đang chuẩn bị đi xem mắt."
"Sau này... chắc em phải nuôi Quai Quai rồi."
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chờ Ngày Hoa Nở - Đỗ Úy
4 ch
Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh
117 ch
Xuyên Thành Nam Thê Gả Thay Cho Phản Diện Âm U
13 ch
Khi Kẻ Chán Đời Xuyên Thành Omega Vạn Người Ghét
13 ch
Bốn Mươi Lăm Tuổi, Ta Thay Cháu Gái Xuất Giá
4 ch
Sau Khi Thấy Bình Luận, Ta Đổi Vòng Ngọc Cho Chó
5 ch
Tỷ Tỷ Muốn Đổi Phu Quân
7 ch
Ba Năm Làm Nha Hoàn Của Túc Vương
28 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.