2.982 chữ · ~20 phút đọc
Ta là đứa con yêu dấu của đương kim bệ hạ Chiêu vương, đứng thứ ba trong số các anh em.
Phụ thân rất yêu ta, tất thảy vì phụ thân yêu mẫu thân của ta lắm.
Mẫu thân của ta là đích trưởng nữ của thế gia Tư thị, vốn là cô gái được cả gia tộc nuôi nấng dạy dỗ cẩn thận để trở thành Hoàng hậu, vậy mà cuối cùng lại trở thành thiếp cho người tôn quý nhất thiên hạ này.
Đúng, ta không phải là đích tử. Bệ hạ chỉ có một đích trưởng tử, tên Thành Anh. Thê tử của bệ hạ là một người lương thiện, mà người lương thiện thường không sống lâu. Nghe kể năm đó ngài cũng yêu thương vợ mình lắm, thế nhưng mẫu thân ta mới là sủng phi được vạn dân trong thiên hạ biết đến. Từ đầu đến khi Hoàng hậu qua đời, khoảng mười năm rồi bệ hạ không bước chân vào điện Huyên Dương nữa. Thỉnh thoảng ở quốc yến, nương nương có ngồi bên cạnh bệ hạ, nhưng người lại ngồi cách bà rất xa, trong mắt mang theo vẻ chán ghét và thâm ý nào đó ta không hiểu nổi.
Vẻ ngoài Hoàng hậu cực kì xinh đẹp, cứ nhìn diện mạo Thành Anh là biết ngay. Ta không biết vì sao phụ thân ngày càng sủng ái mẫu thân, nhưng chuyện này đã mang lại cho ta rất nhiều lợi ích.
Ít nhất vì mẫu thân ta, phụ thân đã lạnh nhạt với Hoàng hậu, lạnh nhạt với Anh. Lúc Hoàng hậu mất ngài cũng không hề lộ mặt, chỉ sai các hoàng tử đi đỡ quan tài. Lúc Thành Anh bị ép chết, ngài cũng không rớt một giọt nước mắt, chỉ ban cho rất nhiều phong hào.
Thiên hạ đều nói phụ thân là hôn quân. Ông tại vị hơn vài chục năm, chư hầu đấu đá, các thế lực đều vượt tầm khống chế. Vạn dân đều coi đó là hoạ, tưởng chừng đất nước đang ở nhà Chu thời kỳ Xuân Thu (*). Ta hiểu rõ phụ thân mình là một vị ‘vua giữ thành’ (**), tấm lòng khoan dung độ lượng, yêu nước thương dân, nhưng ông lại không có thủ đoạn và khí phách như Thái Tông. Ông cần một người thừa kế ưu tú và quả cảm.
.(*) nhà Chu thời kỳ Xuân Thu: thời kỳ mà hoàng đế nhà Chu chỉ còn là cái danh, các nước chư hầu tự ý đánh nhau, vua không nói được ai)
(**) kiểu vua thích hợp với thời bình, giữ gìn giang sơn tổ tiên để lại chứ không có tài mở cõi
Rõ ràng là Anh không phù hợp. Huynh ấy đủ thông minh, nhưng lại là kẻ hờ hững với mọi sự, không vui thích gì, không ghen ghét ai, chẳng có gì tiếc nuối, càng không có d*c v*ng nắm giữ thiên hạ.
Ta nghĩ có lẽ đã hiểu được nguyên nhân vì sao cha càng yêu thương mình. Ít nhất ta cũng nhẫn tâm giống ông, có chí đế vương.
Ta là đứa con yêu của Chiêu thiên tử, là đứa con yêu dấu mà người có thể giao phó cả thiên hạ.
Ta nghĩ có lẽ ta hiểu được phụ thân càng yêu ta nguyên nhân. Ít nhất ta cùng hắn nhẫn tâm, có đế vương chi chí.
Trong một đêm, phụ thân đã làm Vu tộc sụp đổ. Bề ngoài đưa lí do vì Vu tộc không chữa khỏi Thái tử, thế nhưng có lẽ vì Vu tộc đã biết ý đồ bí mật muốn giết Anh của ông.
Nhưng mệnh Anh lớn quá. Huynh ấy gặp được kỳ ngộ, trốn thoát ra ngoài.
Lúc ở Phong Đô, ta liếc mắt là nhận ra khuôn mặt thanh tú dưới lớp bột mì kia. Ánh mắt của huynh ấy giống hệt Mẫu hậu nương nương. Ta nghĩ phụ thân cũng nhận ra. Ông ấy rất kinh ngạc, thế nhưng cũng không định giết Anh.
Lúc phụ thân rời khỏi quán mì, có quay đầu nhìn Anh. Anh đang lặng lẽ cúi đầu, phụ thân đưa tay hướng về phía Anh, ta dìu ông vào xe ngựa.
Phụ thân không giết Anh, nhưng sao ta có thể tha cho huynh ấy? Dẫu Anh chạy xa vạn dặm, ta vẫn có thể nhận ra. Vì ta nhận ra mùi của huynh ấy. Đó là một mùi hương thanh sạch đến lạ, mang theo vị sương sớm và bạc hà, là một mùi hương đặc biệt đến nỗi mùi son phấn lẫn lộn trong bảy mươi hai điện cũng không thể che lấp được. Ta biết, thứ mùi ấy được gọi là sạch sẽ, cái loại sạch sẽ mà kẻ khác không thể có.
Mẫu hậu nương nương đã nuôi dạy huynh ấy rất tốt. Ta chợt nhớ có lần, lúc ta và Anh tầm mười ba mười bốn tuổi, vào dịp tết nhất có rất nhiều tiểu thư thế gia, chư hầu tỷ muội chư hầu đều vào Thái Bình đô triều bái Thái hậu, Thành Giác được Thái hậu giữ nuôi dạy bên người, hành động khinh mạn ngang ngược, thế nhưng lại có vẻ ngoài đẹp đẽ hoàn hảo như minh châu, khiến các tiểu cô nương đường biểu tỷ muội đều vây quanh hắn. Trưa ấy bày tiệc, ta và Anh lần lượt tới cung Thái hậu thỉnh an. Ta đến trước, mặc một thân áo tím, vừa tới đã mỉm cười khẽ đằng hắng, lôi kéo một phần chú ý ở trên chỗ Giác của các cô nương. Giác nhíu mày, hắn biết ta cố tình, cố tình phân cao thấp với hắn. Hắn đang đánh cờ cùng con gái của Đệ nhị hầu – Oánh Oánh. Oánh Oánh vẫn đang tập trung, không hề bị chuyện phàm tục quầy rầy. Nàng ta chưa từng nhìn tới ta, Giác cả cười. Ta xoa mũi, cũng không thấy gì không vui, vẫn đang chờ xem trò vui. Quả nhiên, khi Thái tử Anh mặc một bộ thường phục áo đen tuyền bước vào chính điện Thái âm điện, bốn phía lập tức lặng ngắt như tờ.
Tất cả mọi người đều ngẩn ra nhìn huynh ấy, bàn tay trắng nõn của Oánh Oánh đang đặt cờ, ngây người một lúc mới hoàn hồn, đứng dậy nghiêm cẩn. Mọi ngưởi thỉnh an Thái tử, ta cũng cười, nhìn Giác khiêu khích. Giác xõa mái tóc đen, nghiêng người trên ghế mỹ nhân, mân mê quân cờ, mỉm cười nhìn Anh, không nói. Anh cũng thản nhìn hắn, cũng chẳng lên tiếng.
Lần gặp ấy, đã phân cao thấp.
Nếu ta là phụ thân, có lẽ sẽ không nỡ để Anh chết. Rõ ràng là khi nhìn huynh ấy, thi thoảng sẽ cảm thấy xuân ý tràn trề của đời này. Có điều, rõ ràng ta không phải là phụ thân.
Lúc Phong Đô, ta đánh mất cơ hội.
Trên đường hồi cung, lúc đi ngang qua Bình quốc, gặp cái thuyền vàng kia, ta đã đi vào. Người mặc áo đen hỏi ta muốn gì, ta nói ta muốn mọi thứ của Anh, ta muốn Anh chết không nhắm mắt. Bọn họ hỏi ta lấy gì để đổi, ta suy nghĩ thứ mình không cần nhất là gì/ Thế thì chắc là thứ tình yêu mà các bậc Thiên tử dều cho là phiền lụy.
Vốn dĩ phụ thân đã định cưới con gái Chương gia cho Anh. Nàng ta là của Anh à, ta lập tức thấy hứng thú. Huống chi Chương phủ có di vật của mẫu hậu nương nương – Âm binh lệnh phù.
Ta giả làm Anh, nhưng mà con lươn già Chương Kích cứ giả ngu, làm như không nhận ra ta. Đúng lúc này, Giác cũng tới Kim Ô, khiến mọi việc càng thêm phức tạp.
Ta ở trong thành, vào một đêm nọ, bỗng thấy cánh tay cực kì đau đớn, cứ như có gì đó đang mọc. Tới khi mở mắt ra thì lại không thấy gì cả. Qua đêm hôm sau vẫn như vậy. Tới đêm thứ ba, khi ta mở mắt ra, nhìn vào gương đồng, không ngờ mình đã biến thành một con chim oanh màu tím.
Ta không nói tiếng người được nữa, kêu to một tiếng, không khống chế được mình, vỗ cánh bay qua cửa sổ ra ngoài. Bên ngoài khách đ**m có một thư sinh mặc đồ đầy mảnh vá đang khoanh tay đứng, thư sinh ấy nhìn ta, đôi mắt cong cong, cười tỏ ra rất hiền lành dễ gần, nhưng ta vẫn nhìn thấy vẻ u ám trong mắt cậu ta.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Kẻ Canh Giữ Bóng Tối - Hứa Thất An (Đại Phụng Đả Canh Nhân - Bản dịch chuẩn)
2.085 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Đêm Xét Nhà, Ta Từ Hồ Sen Sống Lại
26 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Mỗi Đêm Đi Đến Động Phủ Của Sư Tôn
60 ch

Việt Hùng Diễn Nghĩa - Tiểu Lão Nhân
155 ch
Cậu ta vươn tay, ngay lập tức ta bị giữ chặt trong tay. Cậu ta bóp cổ ta, cứ như muốn b*p ch*t ta vậy, trong mắt vẫn mang ánh cười như trước. Không biết qua bao lâu, lại lỏng tay ra.
Ta đau đớn, liều mạng bay về phía trước, rồi sau đó vì không chống đỡ nổi mà rớt xuống nóc một cái xe bò.
Lúc ta tỉnh lại, nhìn thấy một đôi mắt cứng nhắc.
Đôi mắt ấy là của một tiểu cô nương, à không, nói đúng hơn là một tiểu mọt sách. Mọt sách ấy chọt vào ta, thấy không chết thì gật gù đắc ý, tiếp tục đọc mấy thứ ‘chi hồ giả dã’ trong sách.
Nàng ta nhỏ lắm, cùng lắm chỉ khoảng mười một mười hai tuổi, như một đứa bé, không mang xíu vẻ thiếu nữ nào.
Nhưng mà nàng đối xử với ta tốt lắm, có ăn gì thì cũng đút ta thứ đó. Nàng để tóc mái bằng, đôi mắt ngẩn ngơ, đôi môi khẽ mím, trông rất lễ phép. Nàng bình thường không hay cười, nhưng khi cười lại mang phần dịu dàng mềm mại.
Trước nay ta thích sạch sẽ, cứ một hai ngày nàng lại tắm cho ta một lần. Năm đó, đĩa uống nước của ta được nàng tự tay đập và gò ra từ một miếng đồng mới. Nàng ấy thích tự làm này làm nọ, toàn làm mấy thứ mà con trai thích.
Phụ thân của nàng bệnh nặng, trong nhà mời vu sư tới, vu nói mọt sách mang phượng mệnh, có thể vào âm ty. Vu bày cho mọt sách tới núi Xương Hoằng, nói nơi ấy sẽ có cao nhân có thể tha tội cho cha nàng.
Phượng mệnh? Lòng ta khẽ động.
Sau đó, ta và nàng cùng tới núi Xương Hoằng. Ta gặp Chương Hàm Chi giả nam trang. Cô ta tuân theo mật chỉ của phụ thân tới đây học, Tôn phu tử cũng nhường cô ta ba phần.
Chương Hàm Chi cũng nổi danh là mang phượng mệnh, ta chẳng biết phụ thân đang mưu tính điều gì, mãi đến khi ta ngửi thấy mùi của Anh. Anh khoác lớp da người bình thường, ánh mắt vẫn trong trẻo như trước.
Ta chỉ hận mình bây giờ là một con chim nhỏ, không thể giết huynh ấy, lại chỉ có thể đối diện với nhỏ mọt sách cả ngày. Ngày nào nàng cũng mặc quần áo thư sinh, búi tóc kiểu bé trai, ngồi dưới tàng cây vừa ăn quả vừa đọc sách gảy đàn, đọc sách như nhai sáp, gảy đàn chẳng xíu phong nhã nào. Ta phải đối diện với nàng từ sáng tới tối, chán ngán tới cực điểm.
Nhỏ mọt sách thường nói những lời rất kì quái. Nàng nói, trên đời có chính là không, càng giữ càng thì càng nhanh mất. Nàng nói mây bay tới bay lui mãi mà không mệt là vì mây không có nơi nào muốn đi, không ai muốn gặp, đến khi nó dừng lại ở nơi nào đó, gặp người muốn gặp rồi sẽ rơi rất nhiều nước mắt, biến thành mưa. Nàng nói với ta, sau này khi cha mẹ đã trăm tuổi về trời, nàng sẽ muốn vào núi sâu, lặng lẽ mà sống, không cần phải kết giao với ai. Nàng sợ vào một ngày nào đó sẽ quá thích một người, sợ vào một ngày nào đó sẽ rất hận một người. Nàng chán ghét bản thân trở nên mất khống chế như vậy.
Ta trợn tròn mắt, nàng lại từ từ nở nụ cười, đối diện với ta, “A Kha, ta thà thích mày, cũng không muốn thích bất kì nam tử nào trên đời.”
Đôi mắt của nàng rất gần, đôi mắt màu đen tới mức khiến người ta phải hoa mắt. Ta mất tự nhiên lùi về sau một bước, móng chim bắt hụt, té từ trên ghế đá xuống, được cô bé này chụp được bằng hai tay. Trong gió xuân, nàng nghiêng đầu nở nụ cười, hoa đào, hoa hạnh đều rơi xuống mái tóc đen và trên cái áo xanh của nàng. Đôi mắt nàng ngời sáng, như hai mảnh trăng sáng ngời. Từ lúc ấy, ta thấy nàng thật đáng yêu.
Lại ba năm trôi qua, cứ thấy nàng là tim đập loạn.
Ta vẫn là con chim tím được nàng cưng chiều. Nàng từ từ trưởng thành, từ một nhỏ mọt sách không nổi bật, trở thành một thiếu nữ vẫn không hề nổi bật như trước. Nhưng mà, trong mắt ta, nàng lại ngày càng xinh đẹp.
Ta không ở ở Thái Bình đô suốt ba năm, không biết phụ thân đã sốt ruột tới mức nào. Ta là đứa con yêu của ông, hẳn ông sẽ nhớ lắm?
Bỗng tới một ngày, Anh mất tích. Lại bỗng tới một ngày, sau khi tỉnh giấc, ta đã biến lại thành người.
Trên cái giường trong khuê phòng, thiếu nữ xinh đẹp ấy vẫn còn đang ngủ, hai má đỏ hây hây, môi khẽ hé mở.
Ta lẳng lặng nhìn nàng, nằm sấp trước giường nàng, muốn dùng chính tay mình v**t v* khuôn mặt ấy, cũng như vô số lần nàng từng v**t v* ta.
Nhưng mà, hình như nàng đã cảm nhận được gì đó, từ từ mở mắt.
Ta bỏ chạy.
Ta về tới Thái Bình đô.
Mẫu thân nhìn thấy ta, khóc tới mức không thở nổi, mắng ta là đứa bất hiếu.
Phụ thân nhìn ta một cách dịu dàng đầy yêu thương, ngồi ở trên cao. Lần đầu tiên ta phát hiện, thật ra khoảng cách giữa ông và ta không gần như ta tưởng.
Ta xin phụ thân hạ chỉ, vào mùa xuân năm sau, sẽ cưới mọt sách về.
Nhưng mà, ta tới muộn rồi.
Mọt sách nhìn ta một cách xa lạ. Trong đêm tân hôn nàng nói với ta rằng, nàng đã thích nam tử khác rồi.
Sau khi ta rời đi, nàng đã thích một nam tử khác. Nam tử ấy nói chờ nàng trưởng thành, sẽ tới cưới nàng.
Ta biết, vào cái ngày Anh mất tích, có lẽ Anh thật sự đã chết không nhắm mắt. Vì ta đã mất đi tình yêu của mình.
Vào dịp năm mới, mẫu thân dẫn mọi người bái lạy linh vị mẫu hậu nương nương, phụ thân ở một bên lẳng lặng nhìn.
Ta nhìn ánh mắt ông, bỗng thấy sợ hãi.
Vì ta như thấy được chính mình, thấy được kẻ vì không chiếm được Hằng Xuân mà đâm ra thống hận chán ghét nàng sâu sắc của mình trong gương.
Ông nhìn linh vị một cách thờ ơ, nhưng ánh mắt ấy khiến người ta cảm thấy rất khổ sở.
Ta nghĩ về tình cảm của mình dành cho mọt sách, nhìn phụ thân ở xa, tự hỏi rốt cuộc ông đã chôn giấu bao nhiêu yêu thương khổng lồ ấy trong lòng.
Chiêu bắt đầu từ thời Thái Tông, đã có lời răn tới bệ hạ các đời: Cung cấm phải tuyệt tình, cúi đầu chí thiên tử, Muốn người không hay biết, Phải tự dứt lòng mình.
Nếu đã chuẩn bị làm Thiên tử, trước hết phải tự cắt đứt mối tình si dành cho cô nương mình thích.
Phụ thân đã từng nói: Với các ngươi, Quý phi là hồng nhan họa thủy, với ta thì không. Với các ngươi, Hoàng hậu là hiền lương thục đức, với ta thì không phải như vậy nữa.
Vạn dân thiên hạ đều biết rằng, mẫu thân là ái thiếp của phụ thân, ta là con trai yêu của ngài. Ông yêu lắm.
Ta nhìn phụ thân, bỗng nhiên chợt nhận ra ta và mẫu thân đã hiểu lầm chuyện gì.
Quý phi không phải là người phụ nữ cản trở ý chí của phụ thân. Và với bệ hạ, Hoàng hậu mới thật sự là hồng nhan họa thủy.
Lúc Anh mang chí Thiên tử trở về, phụ thân ứa lệ mà cười.
Trong khoảnh khắc ấy, ta lập tức có dự cảm rằng, cả thiên hạ này về sau đều là của Anh.
Sau đó ta và Giác cùng tạo phản, chia ba thiên hạ, bất quá cũng vì bị Thiên tử bức.
Thiên tử có một đứa con được yêu thương từ trong tâm khảm, yêu đến mức truyền hết mọi thứ mà ông có, chẳng hề giữ lại chút gì cho đứa con của mình. d*c v*ng, quyết đoán, sách lược, tấm lòng yêu dân, khí phách coi thường thiên hạ, dũng khí quét sạch họa chư hầu. Tất cả những thứ mà ông có, cả những thứ ông không có, hết thảy mọi thứ đều muốn dành cho đứa con yêu của mình.
Thiên tử có một đứa con yêu, là đứa con do người phụ nữ ông yêu nhất sinh ra.
Chẳng liên quan gì tới ta cả.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng
150 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô
80 ch
Vân Nê - Mang Quả Gia Lạt
7 ch
Tiêu Không Quyết
6 ch
Chàng Trai Ốc Biển
13 ch
Ma Tôn, Phu Nhân Lại Chạy Rồi
9 ch
Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc: Nàng Trở Mình Làm Giàu Ở Thôn Dã
115 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.