2.104 chữ · ~15 phút đọc
Hai người nhanh chóng ăn xong bữa sáng.
Nhân lúc Úc Cẩn Nam đi tắm, Chu Tễ Hòa lục tìm kem che khuyết điểm, bôi hết lớp này đến lớp khác lên vùng xương quai xanh và cổ, miễn cưỡng mới che được những dấu vết khó nói còn lưu lại trên người.
Vừa nhét hộp che khuyết điểm vào túi, cô vừa không nhịn được thầm mắng người đàn ông kia một câu.
Hoàn toàn khác với dáng vẻ lạnh nhạt, kiềm chế thường ngày, tối qua anh đúng là như một con thú dữ.
Giống như đột nhiên nhớ ra điều gì, tai Chu Tễ Hòa hơi nóng lên.
Một lát sau, cửa phòng tắm mở ra một khe nhỏ, giọng nói trầm thấp, trong trẻo của Úc Cẩn Nam truyền tới: “Khăn tắm ở đâu em?”
Đầu óc Chu Tễ Hòa trống rỗng hai giây mới nhớ ra vị trí để khăn.
“Hôm qua em giặt xong mang ra ban công phơi rồi.” Cô ngừng một chút. “Đợi đi, em lấy cho anh.”
Nói xong, Chu Tễ Hòa thong thả đi ra ban công, kéo chiếc khăn tắm màu hồng nhạt đang treo bên trên xuống.
Hơi nước ẩm ướt theo khe cửa lan ra ngoài. Trong không khí thoang thoảng mùi sữa tắm bạc hà.
Chu Tễ Hòa đứng ngoài cửa, tiện tay vo khăn thành một cục rồi đưa vào bên trong. Đợi mấy giây vẫn không thấy người đàn ông nhận lấy.
“Này, anh có lấy không đấy?” Cô lắc lắc cánh tay, thúc giục anh nhanh lên.
Lúc này, đứng phía sau cánh cửa, ánh mắt Úc Cẩn Nam sâu thẳm, tầm nhìn dán chặt lên cổ tay cô.
Da cô rất trắng, cổ tay mảnh khảnh đến mức như chỉ cần dùng sức một chút là có thể bẻ gãy.
Nhìn kỹ còn có thể thấp thoáng thấy một vòng đỏ nhạt nhòa trên đó. Chính là dấu vết anh để lại tối qua.
Rõ ràng anh đâu dùng nhiều sức, chỉ là da cô quá mềm mại.
Càng như vậy càng khiến người ta khó mà kiềm chế, muốn chìm đắm trên người cô, để lại dấu ấn thuộc về mình.
Một khi sự xao động nổi lên, rất khó ép nó trở về như cũ.
Úc Cẩn Nam híp mắt, suy nghĩ vài giây rồi đưa tay phủ lên vòng đỏ kia kéo cả người lẫn khăn tắm vào trong.
Chu Tễ Hòa lập tức kinh ngạc hô lên. Để giữ thăng bằng, hai tay cô theo bản năng bám lên lồng ngực rắn chắc còn vương nước của anh.
Thời gian như ngừng lại trong khoảnh khắc.
Vòi sen lại được mở, nước chảy dần làm ướt quần áo cô.
Nhiệt độ nước khá nóng nhưng mặt kính lại lạnh buốt. Giống như cùng lúc ở giữa nắng gắt tháng sáu và giá rét mùa đông.
Đến cuối cùng, ánh xuân lay động, cả căn phòng phủ đầy vẻ kiều diễm.
—
Úc Cẩn Nam cài xong chiếc cúc cuối cùng trên áo sơ mi rồi nghiêng đầu nhìn người phụ nữ đang ngồi trước bàn trang điểm dặm lại lớp makeup.
“Em xong chưa? Sắp muộn rồi đấy.”
Chu Tễ Hòa không lên tiếng mà hung hăng trừng anh một cái.
Lúc trong phòng tắm sao anh không nói sắp muộn rồi đi!
Nhìn bộ dạng biếng nhác thỏa mãn của người đàn ông, cô bỗng thấy bực.
Cô nhét mạnh miếng phấn vào hộp, trong mắt toàn là hờn dỗi: “Bằng không anh đi trước đi.”
Nghe thì giống đang giận dữ nhưng vào tai Úc Cẩn Nam lại có thêm vài phần nũng nịu.
Người phụ nữ vừa làm nũng vừa tức giận, tùy ý vẽ vời lên trái tim anh, khiến lòng người ngứa ngáy.
“Không vội.” Anh chậm rãi nói: “Em cứ từ từ, bao lâu anh cũng đợi em.”
Cùng lắm lát nữa lái nhanh hơn chút thôi.
Một người đàn ông vốn sống quy củ, luôn nghiêm khắc với thời gian như anh có lẽ chưa từng nghĩ, một ngày nào đó, anh sẽ cam tâm tình nguyện phá vỡ nguyên tắc của mình chỉ để chiều theo một người.
Chu Tễ Hòa thu hồi ánh mắt, lại lấy kem che khuyết điểm ra che đi những dấu vết mới cũ chồng lên nhau trên cổ.
Thấy cô bớt giận, Úc Cẩn Nam bước tới vài bước, dừng phía sau cô.
“Phía sau cổ em nhìn thấy không? Muốn anh giúp không?”
“Không cần anh giúp.”
Qua gương, hai người nhìn nhau. Chu Tễ Hòa thở dài, dứt khoát từ chối.
“Ừ, vậy em tự làm đi.”
Thấy thủ phạm còn bày ra vẻ mặt như cười như không, cô lập tức dời mắt, chuyên tâm tiếp tục công việc còn dang dở.
Lúc ra khỏi nhà đã muộn hơn mười phút.
Vừa lên xe, Chu Tễ Hòa nghe người đàn ông ngồi ghế lái nói: “Trừng Trừng chuyển sang ở nhà ông bà nội rồi, tạm thời sẽ không về.”
Nghe anh đột nhiên nói vậy, cô không nghĩ nhiều, chỉ tưởng đang nói chuyện thường ngày, bèn khàn giọng đáp: “Ồ.”
“Nếu ở nhà chỉ còn mình em, có thể thoải mái hơn một chút, không cần ngày nào cũng đúng giờ nấu cơm nữa.”
Im lặng vài giây.
Biết cô chưa hiểu, Úc Cẩn Nam nói thẳng: “Chuyển sang ở với anh nhé?”
Lúc này Chu Tễ Hòa mới hiểu ý.
Nghĩ một chút, cô nhẹ giọng đáp: “Để một thời gian nữa rồi tính.”
Quan hệ của họ mới thay đổi chỉ sau một đêm. Ngay cả cách ở cạnh nhau còn chưa quen, huống hồ là dọn tới sống cùng. Cảm giác cứ như danh không chính ngôn không thuận.
Nghe vậy, Úc Cẩn Nam cũng không ép.
Nhân lúc dừng đèn đỏ, anh liếc đồng hồ. Khi đèn xanh sáng lên bèn âm thầm tăng tốc.
Khoảng hai mươi phút sau, xe dừng bên kia đường đối diện tiệm hoa.
Chu Tễ Hòa vẫy tay với anh, đơn giản nói: “Tạm biệt.” Đang định mở cửa xuống xe, tay trái bỗng bị anh nắm lấy.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Mỗi Đêm Đi Đến Động Phủ Của Sư Tôn
60 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Sườn Xám Và Quân Trang - Thẩm Vân Cương
42 ch
Lòng bàn tay anh hơi lạnh, đầu ngón tay với lớp chai mỏng khẽ vuốt mu bàn tay cô.
“Tan lớp nhớ nói với anh.”
“Hửm? Nói kiểu gì? Gọi điện hay nhắn tin?”
“Đều được.”
Đều được sao?
Nghĩ tới những lần bị anh lạnh nhạt từ chối trước đây, Chu Tễ Hòa bỗng thấy thú vị, bèn truy hỏi: “Nếu đều được, vậy bao giờ em mới có vinh hạnh được thêm WeChat của anh đây?”
Cũng không biết danh sách bạn bè anh quý giá tới mức nào, đến cả thêm bạn cũng khó.
Nghe cô nói, ánh mắt Úc Cẩn Nam khẽ động, sau đó liếc cô: “Anh thêm em.”
Ngủ cũng ngủ rồi, bị nhìn thấy avatar thì có sao.
Người đàn ông nghĩ thoáng rồi, nhưng Chu Tễ Hòa chưa chắc chịu nhận tình này.
Cô nở nụ cười quyến rũ, chậm rãi kéo dài giọng: “Thêm em à. Nhưng biết làm sao đây,” Cô từ từ rút tay khỏi lòng bàn tay anh, kéo dài âm cuối, cố ý chậm rãi bổ sung: “Xin lỗi nhé quý ngài đây, bây giờ em lại… không muốn thêm anh nữa rồi.”
Không đợi anh trả lời, cô đã xách túi xuống xe, không ngoảnh đầu mà đi thẳng về phía bên kia đường.
Nhìn bóng lưng thon thả xinh đẹp của cô, Úc Cẩn Nam khẽ cong môi.
Đúng là… Muốn dạy dỗ cô một trận ra trò thật.
—
Chu Tễ Hòa vừa bước vào tiệm, khóe mắt đã thoáng thấy Đoạn Thời Ngọ ngồi cạnh quầy bar với vẻ mặt khó nói nên lời.
Bị cậu nhìn đến mức nổi da gà, cô ngẩng đầu đối diện ánh mắt dò xét kia: “Trên người chị có tiền à? Cứ nhìn chị mãi làm gì?”
Đoạn Thời Ngọ gãi đầu, lúc này mới nói ra thắc mắc trong lòng: “Chị Nặc Nặc, chỗ mắt cá chân chị… là bị chó cắn à?”
Được cậu nhắc nhở, Chu Tễ Hòa hơi cúi đầu nhìn xuống, quả nhiên thấy ở mắt cá chân phải có một vết cắn khá rõ.
Được viên kim cương đính bên trong chiếc lắc bạc tôn lên, dấu vết ấy càng thêm chói mắt.
Nào phải chó cắn, rõ ràng là kiệt tác của người đàn ông vừa đưa cô tới đây.
Dường như anh đặc biệt thích mắt cá chân của cô.
Mà vị trí này lại nhạy cảm đến lạ. Có vài lần lúc cô gần như sụp đổ, vừa khóc vừa cầu xin anh tha cũng chẳng có tác dụng.
Thêm nữa da cô vốn nhạy cảm, chỉ chạm nhẹ vài cái cũng đỏ lên rồi. Nhìn sơ qua đúng là giống như bị bắt nạt thật.
Chu Tễ Hòa hoàn hồn, che môi ho khan hai tiếng để che giấu sự ngượng ngùng.
Đối mặt với câu hỏi của Đoạn Thời Ngọ, nghĩ mãi cũng không biết nên trả lời sao, đành nói qua loa: “Ừm… không cẩn thận bị chó nhà hàng xóm cắn.”
“Hả?” Đoạn Thời Ngọ trợn mắt. “Vậy phải đi tiêm phòng dại ngay chứ, không sau này nguy hiểm lắm.”
“…”
“Thật đấy!” Thấy cô có vẻ không muốn đi, Đoạn Thời Ngọ tận tình khuyên nhủ: “Cái này đâu phải bệnh vặt, nên coi trọng thì vẫn phải coi trọng.”
“Biết rồi, tan lớp chị sẽ đi.” Chu Tễ Hòa đáp lấy lệ: “Yên tâm đi, nhìn thì đỏ thôi chứ thật ra không đau.”
Thấy vẻ mặt Đoạn Thời Ngọ vẫn đầy nghi ngờ, cô lại nói: “Chị lên lầu ngủ một lát đây. Khi nào học sinh tới thì nhớ bảo các em hôm nay học ở phòng múa số 2 nhé.”
Đoạn Thời Ngọ gật đầu, rồi bất ngờ buông một câu: “Chị Nặc Nặc, chị không ổn rồi.”
“… Em mới không ổn ấy.”
“Bình thường chị đều pha cà phê trước rồi mới lên lầu mà.”
Thì ra cái “không ổn” cậu nói là chuyện này.
Chu Tễ Hòa đang chột dạ liền âm thầm thở phào, rồi vỗ vai cậu: “Thập Ngũ à, thông thường thì trước khi ngủ chị sẽ không uống cà phê. Nhưng nếu em muốn pha cho chị, vậy phiền em trước giờ học chiều mang lên giúp chị một ly nhé.”
Đoạn Thời Ngọ: “…” Hóa ra là cậu tự bê đá đập chân mình à?
Thấy chủ đề đã thành công bị chuyển hướng, Chu Tễ Hòa hài lòng đi lên lầu.
Đến tầng hai, cô đẩy cửa phòng nghỉ, tùy tiện ném túi sang một bên rồi lê thân thể đau nhức nằm xuống ghế bập bênh.
Rõ ràng cô rất mệt nhưng lại chẳng buồn ngủ.
Chu Tễ Hòa trở mình, vô thức nhớ tới đoạn đối thoại lúc nãy trên xe.
Thêm WeChat vốn chỉ là hành vi xã giao bình thường, nhưng Úc Cẩn Nam dường như rất bài xích chuyện này.
Khó khăn lắm mới chịu nói sẽ thêm cô, kết quả sau khi cô cố tình từ chối, chuyện đó cũng chẳng còn đoạn sau.
Thật ra cô vẫn hơi tò mò, cảm giác như chuyện này đang giấu một bí mật nào đó không thể nói.
Nghĩ vậy, Chu Tễ Hòa cầm điện thoại lên, mở ô tìm kiếm WeChat, nhập số điện thoại của anh.
Một danh thiếp cá nhân với nickname “Y” nhanh chóng hiện ra.
Nhìn avatar của anh, Chu Tễ Hòa khựng lại.
Nền đen, mây xám trắng, hai giọt mưa.
—- Tễ — chờ mưa tạnh.
Thì ra là anh.
Là người bạn lạ trên WeChat cũ của cô, suốt bảy năm liền đều gửi cho cô một câu:
—- “Chúc mừng năm mới.”
Chu Tễ Hòa vô thức nhíu mày, nhất thời chẳng biết nên phản ứng thế nào, còn mang theo vài phần hoang mang.
Một ý nghĩ kỳ lạ hiện lên trong đầu.
Dù rất nhanh đã bị cô phủ nhận, cô vẫn tắt giao diện WeChat, mở sang trang tin nhắn. Đầu ngón tay nhanh chóng gõ lên màn hình, cuối cùng ghép thành ba câu ngắn ngủi.
Gửi đi hai câu đầu, Chu Tễ Hòa do dự thật lâu rồi gửi nốt câu cuối cùng.
— Úc Cẩn Nam.
— Có phải anh…
— Đã thích em từ rất lâu về trước rồi không?
Hết chương 26
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chửng Cứu Bá Đạo Tổng Tài
232 ch
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
279 ch
Xuyên Không: Thư Sinh Hàn Môn Và Kiều Thê (FULL)
914 ch
Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn
141 ch
Tôi Nổi Điên Ở Tiểu Thuyết Tương Lai Ngược Thụ
35 ch
Truyện Ở Rể - Tiêu Lâm
385 ch
Pháo Hôi Xinh Đẹp
46 ch
Mục Tiêu 10 Tỷ
53 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.