2.074 chữ · ~14 phút đọc
Úc Cẩn Nam rời đi không lâu, Chu Tễ Hòa cũng bắt taxi đến studio.
Tinh thần vẫn sa sút, nhưng cô chẳng còn lý do gì để tiếp tục ở lại.
Thay vì ngồi trong nhà anh rồi suy nghĩ miên man, chi bằng tự tìm việc cho mình làm, dùng bận rộn để ngụy trang cho vẻ ngoài như chẳng hề bận tâm.
Sau giờ nghỉ trưa, Từ Quả – người có lớp dạy buổi chiều – đẩy cửa bước vào.
Vừa nhìn thấy Chu Tễ Hòa đang nằm ngẩn người trên ghế bập bênh, cô nàng lập tức giật mình: “Chị, hôm nay chẳng phải chị nên ở nhà dưỡng bệnh sao?”
Chu Tễ Hòa thu hồi dòng suy nghĩ đang trôi dạt, quay đầu nhìn cô: “Không nghiêm trọng lắm, không cần làm phiền mọi người dạy thay nữa.”
“Ôi, chuyện nhỏ mà.” Từ Quả vô tư xua tay: “Nhưng chị à, sắc mặt chị trông tệ lắm. Thật sự không sao chứ?”
“Không sao.”
Chu Tễ Hòa lắc đầu. Vấn đề đã làm cô băn khoăn suốt nhiều ngày lại tiếp tục xoay vòng trong đầu. Do dự vài giây, cô đột nhiên hỏi: “Tiểu Quả, em có bạch nguyệt quang không?”
Câu hỏi quá đỗi bất ngờ khiến Từ Quả ngẩn người.
“Có thì có đó, nhưng bọn em đã mất liên lạc nhiều năm rồi.”
“Người quen từ thời đi học à?”
“Đương nhiên rồi.” Từ Quả chống cằm cảm thán: “Tình yêu thời học sinh đẹp biết bao. Chỉ đơn giản là thích nhau, hoàn toàn không có những chuyện rắc rối của cuộc sống chen vào.”
Nói xong, cô bỗng nhíu mày đầy nghi hoặc: “Khoan đã… hình như có gì đó không đúng. Sao em ngửi thấy mùi hóng hớt bất thường thế nhỉ?”
Thấy biểu cảm của cô ấy ngày càng tinh quái, Chu Tễ Hòa không khỏi thấy ngượng ngùng. Cô ho khan hai tiếng rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh.
“Thật ra là một người bạn của chị đang gặp chút vấn đề.” Lờ đi ánh mắt đầy hoài nghi của Từ Quả, cô tiếp tục: “Cô ấy từng tâm sự với chị. Nhưng chị không có kinh nghiệm, chẳng đưa ra được lời khuyên thực tế nào, nên muốn hỏi ý kiến người khác.”
Biết sắp được nghe chuyện hay, Từ Quả lập tức ba bước thành hai chạy tới ngồi xuống ghế sofa đối diện.
“Chị cứ nói đi, em đảm bảo sẽ đưa ra ý kiến quý báu nhất! Nào, kể em nghe xem… người bạn ấy của chị rốt cuộc là thế nào?”
Chu Tễ Hòa ngồi thẳng người, xoa xoa thái dương đau nhức. Sắp xếp lại suy nghĩ thật nhanh rồi nhẹ giọng nói: “Cô ấy có một người đang trong giai đoạn mập mờ. Quan hệ lúc tốt lúc xấu. Cô ấy cảm nhận được đối phương có lẽ cũng có cảm tình với mình. Ngược lại, cô ấy cũng vậy.”
“Khoan đã.” Từ Quả chen ngang: “Nếu hai người đều có cảm tình với nhau, sao vẫn chỉ là đối tượng mập mờ?”
“Vì đến giờ họ chưa từng chính thức xác nhận quan hệ yêu đương. Nhiều chuyện cứ tự nhiên mà thành thôi.”
Từ Quả chống cằm “à” một tiếng: “Hiểu rồi, chị kể tiếp đi.”
Sau khi tóm tắt sơ lược những chuyện xảy ra gần đây, Chu Tễ Hòa ném ra một câu hỏi: “Em có thấy người bạn này của chị hơi… làm quá không?”
“Không hề.” Từ Quả nghiêm túc đáp: “Để tâm đến quá khứ của người mình thích là chuyện rất bình thường. Điều đó chứng tỏ trong lòng cô ấy có người kia, nên mới khổ sở vì tình. Nhưng có một điều em rất tò mò.”
“Điều gì?”
“Bạn chị chỉ nghe người khác kể vài chuyện linh tinh. Nhưng những chuyện đó chưa từng được xác thực. Nói câu khó nghe một chút nhé. Cô ấy rõ ràng có miệng để hỏi, sao không tự đi hỏi anh ta?”
Chu Tễ Hòa khựng lại, nhất thời không biết nên đáp thế nào.
Sự thật là, lời của Từ Quả đã đánh trúng tim đen.
Về chuyện Hứa Nặc, cô từng vòng vo hỏi Trịnh Mịch. Nhưng từ đầu đến cuối, chưa từng nghĩ tới việc hỏi thẳng Úc Cẩn Nam.
Thoải mái cũng được. Kiêu ngạo cũng được.
Lòng tự tôn ăn sâu trong tiềm thức khiến cô không thể chủ động nhắc tới những chuyện thuộc về quá khứ của anh.
Huống hồ mối quan hệ giữa họ vẫn như đi trên lớp băng mỏng, chưa từng thực sự có danh phận rõ ràng.
Danh không chính, ngôn không thuận. Cô lấy tư cách gì để chen vào những ký ức thuộc về anh?
Nghĩ đến đây, Chu Tễ Hòa khẽ thở dài: “Đạo lý ai cũng hiểu. Nhưng thật sự làm được lại có mấy người?”
Biết mình vừa nói hơi nặng lời, Từ Quả lập tức dịu giọng: “Chị à, bảo bạn chị đừng nghĩ nhiều nữa. Thật ra ngẫm kỹ thì những chuyện này đâu đáng để đau lòng đến vậy. Con người vẫn phải nhìn về phía trước mà.”
“Có lẽ thật sự không đáng.” Chu Tễ Hòa khẽ lẩm bẩm: “Vậy tại sao trong lòng cô ấy vẫn thấy khó chịu?”
“Em lại nghĩ điều cô ấy thật sự để tâm chưa chắc là bạch nguyệt quang của đối phương.”
Một câu thành sấm.
Suy nghĩ của Chu Tễ Hòa lập tức bị kéo sang một hướng khác.
Cô ngẩn người, rồi bỗng hiểu ra.
Có lẽ điều khiến người ta đau lòng hơn…
Là trong quãng thời gian rất dài trước đây, người chứng kiến mọi vui buồn của anh không phải cô.
Vô số cột mốc quan trọng trong cuộc đời anh, cô đều vắng mặt.
—
Mặt trời dần khuất núi, màn đêm phủ xuống.
Khi Chu Tễ Hòa bước ra khỏi studio, vừa hay nhìn thấy xe của Úc Cẩn Nam đỗ bên kia đường.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Mỗi Đêm Đi Đến Động Phủ Của Sư Tôn
60 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Sườn Xám Và Quân Trang - Thẩm Vân Cương
42 ch
Cửa kính hạ xuống một nửa, gương mặt nghiêng tinh xảo của người đàn ông dưới ánh đèn đường lúc sáng lúc tối.
Cánh tay tựa bên thành cửa sổ, để lộ bàn tay trái với những khớp xương rõ nét. Khóe môi anh khẽ mím thành một đường thẳng.
Dù chẳng biểu lộ cảm xúc gì, vẫn khiến người ta cảm nhận được áp suất thấp bao quanh.
Bước chân cô vô thức khựng lại, rồi tiếp tục tiến về phía trước.
Khi còn cách anh vài mét, Úc Cẩn Nam ngẩng đầu nhìn sang theo tiếng động. Ánh mắt nhàn nhạt rơi xuống người cô.
Bốn mắt chạm nhau.
Không ai là người mở lời trước.
Vài giây sau, Úc Cẩn Nam lên tiếng: “Lên xe.”
Đi vòng qua đầu xe, Chu Tễ Hòa mở cửa ghế phụ rồi cúi người ngồi vào.
Điều hòa trong xe được bật khá cao, thế nhưng nhiệt độ lại rất dễ chịu. Không khó để đoán rằng vừa mới được điều chỉnh cách đây không lâu.
Có lẽ là để chăm sóc cảm nhận của một bệnh nhân như cô.
Những chi tiết nhỏ nhặt luôn dễ khiến người ta mềm lòng.
Chu Tễ Hòa chớp chớp đôi mắt khô khốc, có chút chột dạ hỏi: “Anh đã đợi ở đây bao lâu rồi?”
Cô không ngờ anh lại tới đón mình. Thực ra, cô không hề nói cho anh biết mình không ở nhà nghỉ ngơi như đã hứa, mà sau khi anh rời đi thì trực tiếp đến studio.
Lúc nhìn thấy cái tên “Hứa Nặc” trong lịch sử cuộc gọi, bảo rằng không có chút giận dỗi nào thì là giả. Khi ấy cô làm sao còn chủ động liên lạc với anh để báo hành trình của mình được nữa.
“Xong việc là anh tới ngay.”
Giọng Úc Cẩn Nam rất nhạt, gần như không mang theo chút nhiệt độ nào.
Chu Tễ Hòa vốn muốn hỏi anh đã xong việc từ lúc nào, nhưng môi khẽ động rồi cuối cùng vẫn không hỏi ra.
Biết có lẽ anh đang giận, mà nguyên nhân lại xuất phát từ mình, cô đưa tay nắm lấy tay áo anh, khẽ kéo.
“Anh giận rồi à?”
Thấy anh không đáp, cô thuận thế trượt tay xuống lòng bàn tay anh. Mười ngón đan vào nhau, cô theo phản xạ hít một hơi:
“… Tay anh lạnh quá.” Rồi lại tự mình nói tiếp: “Là em không đúng. Sau này đi đâu em sẽ nói với anh trước.”
Chỉ cần cô hơi mềm giọng một chút, anh nào có thể chống đỡ nổi.
Úc Cẩn Nam khẽ thở dài, siết lại bàn tay cô: “Điều anh để tâm hơn là sức khỏe của em.”
Hóa ra điều anh giận lại là chuyện này.
Chu Tễ Hòa lấy lòng mà bóp nhẹ đầu ngón tay anh: “Ở nhà không ngủ được, nên em đến studio giết thời gian thôi. Anh đến từ lúc nào?”
“Buổi chiều.”
Buổi chiều.
Hóa ra anh đã đợi lâu như vậy.
Vẻ áy náy hiện rõ trên mặt, Chu Tễ Hòa cúi mắt: “Xin lỗi. Em không ngờ anh sẽ tới đón em. Sau này sẽ không để anh phải đợi như vậy nữa.”
“Tại sao không gọi cho anh? Hoặc đến tìm anh? Nặc Nặc, là em không liên lạc với anh.”
Sau khi xong việc, anh vội vàng trở về nhà. Kết quả vừa mở cửa đã thấy nhà trống không.
Ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu anh là liệu có phải mình đã làm gì sai khiến cô giận hay không.
Chiếc điện thoại cầm trên tay, mở rồi tắt không biết bao nhiêu lần.
Úc Cẩn Nam vốn luôn quyết đoán trong cách đối nhân xử thế, có lẽ chính anh cũng không ngờ sẽ có ngày mình trở nên đắn đo do dự như vậy. Thế nhưng anh lại cam tâm tình nguyện.
Nghe anh nói, Chu Tễ Hòa đại khái hiểu được ý tứ bên trong.
Sự im lặng của cô đã rút cạn dũng khí chủ động của anh. Trong tình huống không còn con đường nào khác, anh chỉ có thể lựa chọn chờ đợi.
Im lặng một lúc, Chu Tễ Hòa mới nói: “Em cứ nghĩ anh sẽ không quá để tâm đến chuyện em ở hay đi.”
Cô vẫn luôn cho rằng giữa họ có thể là thích. Nhưng nếu nói đến yêu, có lẽ vốn không nên như thế.
Trong mắt Úc Cẩn Nam, cô nhìn thấy sự cưng chiều và thiện cảm. Nhưng chưa từng nghĩ xa hơn.
Dù sao trước đêm hôm đó, thái độ của anh đối với cô vẫn lạnh lẽo như băng.
Một người thay đổi trước sau quá lớn, nguyên nhân chẳng qua cũng chỉ là d*c v*ng chiếm hữu mà thôi.
Những lời Lâm Mậu Nhiên kể lại hôm ấy chính là nguyên nhân trực tiếp khiến cô tin vào suy nghĩ đó.
Đang thất thần, giọng Úc Cẩn Nam bỗng vang lên bên tai: “Sao anh có thể không để tâm được.”
Chỉ một câu ngắn ngủi lại dễ dàng xoá tan đi khoảng cách vô hình giữa hai người.
Khóe môi Chu Tễ Hòa cong lên, giọng nói mềm mại mang theo ý trêu chọc: “Để tâm đến mức nào?”
“Em nghĩ xem?”
“Anh đặt mật khẩu điện thoại là sinh nhật của em.” Nhớ tới chuyện lúc sáng, Chu Tễ Hòa chống cằm nhìn anh đầy hứng thú: “Ừm, xem ra đúng là rất để tâm. Nhưng anh biết sinh nhật em bằng cách nào?”
“Trước khi hỏi, em trả lời anh một câu đã.”
“Hả? Câu gì?”
“Sáng nay rốt cuộc vì sao em bỏ đi không nói một lời?”
Không khí đã được đẩy đến đây.
Biết cái cớ vụng về của mình chắc chắn không giấu nổi anh, Chu Tễ Hòa cũng không định tiếp tục che giấu nữa.
“Em nhìn thấy một cái tên trong lịch sử cuộc gọi của anh. Sau đó lại vô tình nghe được từ người khác vài chuyện trong quá khứ của anh. Vì thích, vì để tâm, nên em cảm thấy khó chịu.”
Ánh mắt cô vô cùng nghiêm túc: “Úc Cẩn Nam. Em ghen rồi.”
Hết chương 35
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chửng Cứu Bá Đạo Tổng Tài
213 ch
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
279 ch
Xuyên Không: Thư Sinh Hàn Môn Và Kiều Thê (FULL)
914 ch
Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn
141 ch
Tôi Nổi Điên Ở Tiểu Thuyết Tương Lai Ngược Thụ
35 ch
Truyện Ở Rể - Tiêu Lâm
385 ch
Pháo Hôi Xinh Đẹp
46 ch
Mục Tiêu 10 Tỷ
53 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.