3.929 chữ · ~27 phút đọc
Sáng sớm cuối tuần, Chu Tễ Hòa đặc biệt dậy từ rất sớm.
Nhân lúc Úc Cẩn Nam ra ngoài chạy bộ, cô chủ động nhận lấy nhiệm vụ chuẩn bị bữa sáng hôm nay.
Sau khi bày biện từng chiếc đĩa lớn nhỏ lên bàn ăn, phía huyền quan vừa lúc truyền tới tiếng thay giày khe khẽ.
Chu Tễ Hòa khẽ ngước mắt lên, vừa hay chạm phải ánh nhìn của người đàn ông đang bước về phía mình.
Úc Cẩn Nam tiện tay cởi chiếc áo khoác thể thao màu đen, chậm rãi tiến lại gần cô: “Dậy sớm thế?”
“Ừm, em làm cho anh một bữa sáng yêu thương.” Cô hất cằm về phía bàn ăn: “Anh Úc, em muốn dùng bữa ăn này để hối lộ anh.”
Anh thuận thế ngồi xuống, nhướng mày trêu cô: “Vô công bất thụ lộc.”
Chu Tễ Hòa nở nụ cười, giọng nói mang theo chút nũng nịu mà chính cô cũng không nhận ra: “Đối với anh chỉ là chuyện nhỏ thôi mà.”
“Nói thử xem.”
“Gần khu chung cư mới mở một bể bơi.” Cô nói: “Hôm nay chúng ta đi bơi nhé?”
Thấy cô đầy hứng khởi, Úc Cẩn Nam chậm rãi lên tiếng: “Muốn anh dạy em à?”
“Trước đây anh đã đồng ý rồi, không được đổi ý giữa chừng.”
“Anh đâu định đổi ý.” Anh đáp: “Còn đồ bơi dư không?”
Bị anh nhắc như vậy, Chu Tễ Hòa lập tức nhớ tới chuyện xảy ra tối qua.
Sau khi ăn tối xong, hai người ghé khu bán quần áo trong trung tâm thương mại. Đồ bơi thì mua được hai bộ. Kết quả ngay tối hôm đó đã ngoài ý muốn mà có dịp dùng đến.
Phòng ngủ được thắp bằng ánh đèn vàng cam ấm áp, thoáng chốc biến thành một sàn diễn tạm thời. Những chuyện xảy ra sau đó vốn dĩ chỉ là thuận nước đẩy thuyền. Dù có xấu hổ đến đâu, Chu Tễ Hòa cuối cùng vẫn bất tri bất giác trở thành đồng phạm của anh.
Nghĩ đến đây, cô bất đắc dĩ liếc anh một cái: “Bị làm bẩn hết rồi, không mặc được nữa. Lát em ra ngoài mua bộ khác.” Dừng một chút, cô lại bổ sung: “Em mặc kệ, nhưng em thật sự rất muốn học bơi.”
“Không vội, ăn sáng trước đã.” Úc Cẩn Nam kéo cô ngồi xuống: “Kỷ Vân Thâm có một căn hộ, bên trong có hồ bơi. Lát nữa chúng ta qua đó.”
“Thật sao?”
“Ngoan, ăn thêm chút nữa đi. Bơi lội rất tốn sức.”
Vốn dĩ khẩu vị của Chu Tễ Hòa không lớn, đặc biệt là vào buổi sáng càng chẳng có hứng ăn uống. Bị anh dỗ dành, cô miễn cưỡng ăn thêm hai chiếc sandwich, rồi mới đứng dậy rời bàn.
Cô lấy một chiếc khăn tắm trong tủ, chậm rãi đi về phía phòng tắm.
Đến khi tắm xong bước ra đã là nửa tiếng sau.
Úc Cẩn Nam lúc nào cũng chuẩn bị nhanh hơn cô rất nhiều, lúc này đã ngồi trên sofa chờ sẵn.
Chiếc áo len mohair màu xám nhạt phối cùng quần dài đen đơn giản. Cách ăn mặc thoải mái, gần gũi, khiến anh bớt đi vài phần lạnh lùng thường ngày.
Ban đầu Chu Tễ Hòa định đi thẳng vào phòng ngủ thay quần áo. Nhưng vừa nhìn thấy anh, cô lại đứng yên tại chỗ ngắm nhìn vài giây, rồi bất chợt lên tiếng: “Giá mà em học cùng trường đại học với anh thì tốt biết mấy.”
Úc Cẩn Nam không đáp. Anh bước tới, cầm chiếc áo choàng tắm bên cạnh khoác lên vai cô.
“Vào thay quần áo trước đi, không lại cảm lạnh.”
Biết sức đề kháng của mình không tốt, Chu Tễ Hòa vô thức kéo chặt áo choàng.
Cô vẫn chưa chịu rời đi, đôi mắt quyến rũ nhìn anh: “Anh mau hỏi em vì sao lại nói thế đi.”
Trong mắt Úc Cẩn Nam hiện lên ý cười: “Vì sao đột nhiên lại nói vậy?”
“Nếu em học cùng trường đại học với anh…” Chu Tễ Hòa chậm rãi nói: “Em nhất định sẽ nghĩ mọi cách để chủ động theo đuổi anh.”
Cô giải thích với vẻ lười biếng: “Anh Úc, em thật sự rất mê gương mặt của anh.”
Nghe cô vừa giả định vừa khen ngợi mình, khóe môi Úc Cẩn Nam khẽ cong lên: “Nặc Nặc, đừng mê gương mặt của anh.”
“Hả?”
“Mê anh là được.”
“…”
Câu chuyện lập tức bị anh lái sang hướng khác.
Chu Tễ Hòa chợt nhớ đến những lời hai người nói với nhau tối qua. Giữa từng đợt sóng cảm xúc cuộn trào, anh ghé sát tai cô, thì thầm những lời khiến người ta mặt đỏ tim đập.
Chỉ cần nghĩ tới thôi, tim cô đã đập nhanh đến mức mất kiểm soát.
Vội vàng dời ánh mắt khỏi anh, cô cuống quýt ném lại một câu: “Em đi thay đồ đây.” Rồi như chạy trốn mà chui tọt vào phòng ngủ.
—
Hai mươi phút sau, hai người chính thức xuất phát.
Nhà của Kỷ Vân Thâm nằm ở vùng ngoại ô.
Khi đến nơi đã gần trưa.
Sau khi mua chút nguyên liệu ở gần đó, Úc Cẩn Nam vào bếp làm vài món ăn đơn giản.
Ăn trưa xong không lâu, Chu Tễ Hòa đã hào hứng kéo anh ra hồ bơi.
Bộ đồ bơi mới mua có màu trắng ngà. Những lớp ren bán xuyên thấu được dùng làm điểm nhấn, khiến tổng thể vừa kín đáo vừa mang nét quyến rũ mơ hồ.
Trên vai cô còn khoác một chiếc khăn lông dài cùng tông màu. Lúc này cô đang đứng bên mép hồ, dùng mu bàn chân khẽ chạm thử mặt nước.
Cảm giác lạnh buốt vừa truyền tới, ký ức năm xưa bị sặc nước lúc nhỏ lập tức ùa về.
Cô vội rụt chân lại. Ngẩng đầu nhìn quanh, cô tìm kiếm bóng dáng quen thuộc đang bơi trong làn nước.
Úc Cẩn Nam bơi qua lại hai vòng. Cuối cùng dừng trước mặt cô.
Anh nhận lấy chiếc khăn cô đưa, lau đi mái tóc ướt trước trán.
“Không phải nói muốn học bơi sao? Xuống nước trước đi.”
Chu Tễ Hòa chậm rãi ngồi xổm bên thành hồ.
“Đột nhiên em lại không muốn học nữa.” Cô lắc đầu. “Em hơi sợ. Em có thể ngồi đây xem anh bơi.”
“Có anh ở đây, em sợ cái gì?”
“Bị nước sặc vào mũi khó chịu lắm.” Cô thành thật nói: “Đến giờ em vẫn chưa quên cảm giác như sắp ngạt thở lúc đó.” Nói xong, ánh mắt cô vô thức hạ xuống.
Nửa người Úc Cẩn Nam chìm trong nước, lồng ngực săn chắc lộ ra ngoài. Những giọt nước đọng trên cơ bụng rắn rỏi.
Một khung cảnh cực kỳ đẹp mắt.
Có lẽ vì cô nhìn quá lâu mà ánh mắt anh nhìn cô dần trở nên nóng bỏng.
Yết hầu khẽ chuyển động. Anh chỉ nói hai chữ: “Xuống đây.”
Chu Tễ Hòa lập tức từ chối: “Không. Em xem anh bơi là được rồi.”
“Nặc Nặc, bỏ cuộc giữa chừng không phải thói quen tốt.” Anh kiên nhẫn dỗ dành.
“So với việc mất mặt…” Cô nghiêm túc đáp: “Em thà bỏ cuộc còn hơn. Vậy nên em nghĩ tốt nhất là đừng lên chiến trường.”
Úc Cẩn Nam nhìn cô chăm chú.
Không biết qua bao lâu, anh bất ngờ đưa tay nắm lấy cổ tay cô.
Còn chưa kịp phản ứng, cô đã bị anh kéo thẳng xuống hồ.
Chu Tễ Hòa lập tức vùng vẫy trong nước.
Theo bản năng, cô ôm chặt lấy vai anh.
Khoảnh khắc ấy, anh chính là chiếc phao cứu sinh duy nhất của cô. Là người mà từ đầu đến cuối cô sẽ không bao giờ buông tay.
Cô ho sặc sụa một hồi lâu. Theo từng nhịp thở gấp gáp, cơ thể mềm mại của cô áp sát vào người anh không kẽ hở.
Ánh mắt Úc Cẩn Nam tối đi. Anh vòng tay ôm lấy eo cô, kéo cô lại gần hơn.
“Đỡ hơn chưa?” Anh hỏi.
Chu Tễ Hòa trừng mắt nhìn anh: “Em nghi anh đang trả thù cá nhân.”
Không chỉ nghi ngờ, cô gần như chắc chắn anh chính là đang trả thù.
Trước đây bên hồ nước trong khu chung cư của cô, trong đêm mưa tĩnh lặng không một bóng người, chính cô cũng từng kéo anh xuống nước như thế.
Nhìn ra suy nghĩ của cô, anh thong thả nói: “Trong mắt em, anh thù dai vậy sao?”
“Thế anh kéo em xuống nước làm gì?” Chu Tễ Hòa bất mãn lên tiếng.
Có lẽ vì ho quá lâu mà hai má cô ửng hồng vô cùng đẹp mắt. Những giọt nước theo đường quai hàm chảy xuống xương quai xanh.
“Đây chỉ là bài học đầu tiên thôi.”
“Bài học gì?”
“Liệu pháp giải mẫn cảm.”
“…”
—
Trong suốt khoảng thời gian rất dài sau đó, dưới sự hướng dẫn của anh, ô thật sự loạng choạng học được cách nín thở và thở ra đúng kỹ thuật.
Chỉ là đôi lúc thử nghiệm thất bại, vẫn phải nhờ anh trực tiếp dùng miệng giúp cô lấy lại hơi thở.
Chu Tễ Hòa bỗng cảm thấy bản chất của việc học bơi này dường như đã bắt đầu thay đổi theo hướng rất vi diệu.
Còn đối với quá trình giảng dạy ấy, Úc Cẩn Nam rõ ràng cực kỳ thích thú.
Mãi tới chiều tối, anh mới chính thức tuyên bố tan học.
Cô mệt đến mức chẳng còn chút sức lực nào. Không biết là do quá trình vượt qua nỗi sợ bị sặc nước khiến tinh thần kiệt quệ, hay còn bởi nguyên nhân nào khác.
Trái lại, người đàn ông trước mặt lại mang dáng vẻ vô cùng thư thái và mãn nguyện.
Cũng chính vào lúc này, cô mới chợt hiểu câu nói lúc sáng của anh: “Bơi lội rất tốn sức.” Rốt cuộc có ý gì.
Đúng là rất tốn sức. Chu Tễ Hòa mệt mỏi nghĩ.
Cô mềm nhũn trong lòng anh, mặc anh bế vào phòng tắm.
Nước nóng từ vòi sen rơi xuống. Sau khi tắm rửa đơn giản, anh bế cô vào phòng ngủ dành cho khách.
Úc Cẩn Nam hôn nhẹ lên trán cô, giọng nói trầm thấp mang theo chút mê hoặc: “Còn muốn về không?”
Cô gật đầu rồi lại lắc đầu, khẽ lẩm bẩm: “Em hết sức rồi, không muốn động nữa.”
“Vậy ngủ lại đây một đêm.” Anh chậm rãi nói: “Chiều mai chúng ta về.” Rồi bổ sung: “Ngày mai anh dạy em tập nổi sấp.”
“…”
Chu Tễ Hòa nhỏ giọng lẩm bẩm một câu. Ý thức nhanh chóng mơ hồ rồi chìm vào giấc ngủ.
Dù âm thanh rất nhỏ, Úc Cẩn Nam vẫn nghe thấy.
Cô nói: “… Ai thèm anh dạy chứ, anh chỉ biết bắt nạt người ta thôi.”
—
Sau hai ngày nghỉ ở ngoại ô, hai người trở về nhà.
Sáng thứ Hai, Úc Cẩn Nam có việc đột xuất nên ra ngoài từ rất sớm.
Chu Tễ Hòa bị đồng hồ sinh học đánh thức. Vừa mở mắt đã cảm thấy đầu óc choáng váng, cổ họng khô rát.
Cô biết mình đã bị cảm bèn loạng choạng xuống giường uống một viên thuốc cảm.
Vốn định quay lại phòng ngủ ngủ tiếp nhưng lại chẳng còn chút buồn ngủ nào.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Mỗi Đêm Đi Đến Động Phủ Của Sư Tôn
60 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Sườn Xám Và Quân Trang - Thẩm Vân Cương
42 ch
Thế là cô rửa mặt thay đồ, chuẩn bị tới tiệm hoa.
Có lẽ vì ngâm nước quá lâu trong hai ngày qua nên lần cảm này đến dữ dội hơn bất cứ lần nào trước đây.
Đến tiệm, cô đơn giản kiểm tra lại sổ sách thu chi gần đây.
Đang định đứng dậy đi lấy chút nước nóng thì thấy một bóng người quen thuộc đẩy cửa bước vào.
Đã rất lâu rồi mới gặp lại Mạnh Dĩ Thư.
Chu Tễ Hòa bỗng có cảm giác như đã qua cả một đời.
Cô chưa kịp lên tiếng, Mạnh Dĩ Thư đã chủ động nói rõ mục đích tới đây: “Đúng lúc đi dạo gần đây, mình nghĩ giữa chúng ta dù sao cũng không phải kiểu đi ngang cửa mà không vào. Vì thế cuối cùng vẫn quyết định ghé thăm cậu.”
Chu Tễ Hòa không nói nhiều: “Tùy ý ngồi đi, mình đi rót nước.”
Một phút sau, hai người ngồi đối diện nhau.
Sự im lặng lan tràn trong không khí.
Mạnh Dĩ Thư là người mở lời trước: “Cậu và Úc Cẩn Nam vẫn ổn chứ?”
“Rất tốt.” Chu Tễ Hòa đáp: “Bọn mình sắp kết hôn rồi.”
Nghe vậy, Mạnh Dĩ Thư hơi sững người, sau đó bật cười: “Kể từ buổi họp lớp hôm đó, chuyện hai người ở bên nhau lan khắp nhóm lớp. Rất nhiều người không tin hai người lại thành một đôi.”
Chu Tễ Hòa thuận miệng đáp: “Dù sao đời vô thường, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Họ không tin cũng bình thường thôi.”
“Mấy năm trước Úc Cẩn Nam từng quyên tặng cho trường mình một tòa nhà giảng dạy.” Mạnh Dĩ Thư nói: “Trước đó không lâu bị ai đó đào lại chuyện này. Nghe nói tên tòa nhà được đặt theo nhũ danh của cậu. Hòa Hòa, cậu biết về tòa nhà đó chứ?”
“Mình biết.”
Chỉ ba chữ ngắn gọn lại mang hai tầng ý nghĩa.
Cô biết nguồn gốc cái tên của tòa nhà, cũng biết tình cảm năm ấy Úc Cẩn Nam dành cho mình.
Mạnh Dĩ Thư chân thành cảm thán: “Người có tình cuối cùng cũng ở bên nhau. Thật tốt. Mặc dù lời chúc này có lẽ đã đến hơi muộn, nhưng mình vẫn muốn trực tiếp chúc mừng cậu.”
Chu Tễ Hòa khẽ mỉm cười, lặng lẽ nhận lấy lời chúc phúc ấy: “Còn cậu thì sao? Cậu và Phan Nham thế nào rồi?”
Dường như không ngờ cô lại hỏi như vậy, Mạnh Dĩ Thư thoáng lộ vẻ kinh ngạc: “Cậu hình như… đã thay đổi rồi.”
Chu Tễ Hòa của trước đây luôn yêu ghét vô cùng rõ ràng. Còn hiện tại, cô dường như đã điềm đạm hơn rất nhiều. Mọi cảm xúc không còn mãnh liệt, dữ dội như thuở trước.
Năm đó, vì chuyện của Phan Nham mà hai người tan rã trong không vui. Mạnh Dĩ Thư từng nhìn thấy trong mắt cô sự lạnh lùng và quyết tuyệt. Nhưng lúc này, Chu Tễ Hòa vẫn ôn hòa như cũ, vẫn có thể bình thản trò chuyện, hàn huyên cùng cô.
Nếu là trước kia, khúc mắc giữa họ tuyệt đối không thể dễ dàng tan biến theo gió như vậy. Trong mắt Chu Tễ Hòa từ trước đến nay vốn không chấp nhận nổi một hạt cát.
Mà Mạnh Dĩ Thư cũng hiểu rất rõ, rốt cuộc người có lỗi chính là mình, nên chưa từng dám mong nhận được sự tha thứ của cô.
“Dĩ Thư à, chúng ta đều không còn là trẻ con nữa.” Chu Tễ Hòa khẽ nói: “Rất nhiều chuyện, bất kể đúng sai thế nào, mình đều không muốn tiếp tục phán xét nữa. Hay nói cách khác, không phán xét thì rất nhiều chuyện tự nhiên cũng sẽ nghĩ thông.”
“Hòa Hòa, mình…” Lời xin lỗi mắc nghẹn nơi cổ họng, tiến thoái lưỡng nan.
Nhận ra sự ngập ngừng của cô, Chu Tễ Hòa lại nói: “Điều mình nhớ nhất vẫn là những lúc cậu đã đối xử tốt với mình hồi cấp ba. Nếu không có sự bao dung hết lần này đến lần khác của cậu năm đó, có lẽ mình sẽ chẳng có nổi một người bạn thân thật lòng.”
Im lặng vài giây, Mạnh Dĩ Thư hỏi: “Vậy chúng ta… còn có thể làm bạn tốt như trước không?”
Chu Tễ Hòa không trả lời ngay, chỉ nhẹ giọng nói: “Năm sau cậu có thể dành cho mình một ngày được không?”
“…”
“Mình muốn mời cậu làm phù dâu.”
Nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Rất lâu sau, Mạnh Dĩ Thư mỉm cười gật đầu: “Được.”
Hai người ôn lại rất nhiều chuyện cũ.
Trước khi rời đi, Mạnh Dĩ Thư trả lời câu hỏi ban nãy của Chu Tễ Hòa: “Mình và Phan Nham đã chia tay rồi. Hòa Hòa, câu cậu từng nói… dưa hái xanh sẽ không ngọt, mãi đến gần đây mình mới thật sự hiểu. Phan Nham không yêu mình. Anh ấy chỉ thích cảm giác được người khác yêu mà thôi. Hơn mười năm… một mối tình đơn phương dài đến thế. Có lẽ lúc đó mình thật sự bị ma xui quỷ khiến, chỉ cần anh ấy ngoắc tay một cái, mình lập tức cam tâm tình nguyện trở thành phương án dự phòng của anh ấy. May mà bây giờ mình đã hoàn toàn tỉnh ngộ. Hòa Hòa, từ nay về sau mình sẽ chỉ yêu chính mình, đồng thời trân trọng những người yêu mình. Thực tế chứng minh rằng không phải mọi mối tình đơn phương đều có thể đơm hoa kết trái. Mình là vậy, mà Phan Nham thực ra cũng thế. Cho nên mình không oán trách anh ấy. Bởi vì chúng mình đã hòa rồi.”
—
Buổi tối, Úc Cẩn Nam tới đón cô về nhà.
Trong xe, Chu Tễ Hòa kể sơ qua cho anh nghe câu chuyện giữa Mạnh Dĩ Thư và Phan Nham, rồi khẽ cảm thán: “Yêu đơn phương thật giống như đặt cược vào một ván cược dài hạn mà không biết trước kết quả. Thắng thì cảm động chính mình. Thua thì rơi vào vực sâu đau khổ không lối thoát.”
Úc Cẩn Nam không bình luận gì về lời cô nói, mà chú ý đến một chuyện khác.
“Giọng em không ổn. Lại cảm rồi à?”
Chu Tễ Hòa hít hít mũi, giọng nghèn nghẹn: “Ừm… chắc là do ngâm nước quá lâu nên bị lạnh. Nhưng sáng nay em đã uống thuốc rồi. Tối ngủ một giấc chắc sẽ đỡ hơn nhiều.”
“Lát về anh nấu cho em bát canh gừng.”
“Có thể không uống được không?” Cô ghét nhất là mùi gừng.
“Không được.” Anh nói: “Canh gừng giúp xua lạnh. Sức đề kháng của em quá kém. Khỏi bệnh rồi phải ra ngoài tập luyện cùng anh.”
“Thầy Úc à, anh biết em rất khó dậy sớm mà.”
“Vậy thì tập buổi tối.”
“Trên mạng nói tập thể dục sau khi ăn không tốt cho sức khỏe.”
“Nặc Nặc, chuyện này không có chỗ để thương lượng đâu.”
Biết mình không thể cãi lại anh, Chu Tễ Hòa cũng không tiếp tục lãng phí thời gian tranh luận, kéo chủ đề trở về lúc trước: “Anh nghĩ thế nào về chuyện của họ?”
Úc Cẩn Nam nhàn nhạt đáp: “Vẫn là câu nói trước kia, thật lòng là được.”
“Ý anh là gì?” Cô không hiểu lắm.
“Giữa người với người, kết quả là thứ có thể thay đổi. Chỉ cần có lòng.”
“Nhưng nếu Phan Nham từ đầu đến cuối đều không thích cô ấy, dù cô ấy có cố gắng thế nào cũng không thay đổi được kết quả mà.”
“Điều kiện tiên quyết của việc có lòng là phải biết nhìn người.” Anh giải thích.
“Biết nhìn người?” Chu Tễ Hòa khẽ lặp lại: “Thật ra em vẫn có một chuyện rất tò mò. Năm đó em đối xử với anh như thế, hơn nữa giữa chúng ta cũng không tiếp xúc nhiều. Vì sao anh lại thích em?”
Trong những năm qua, người thích cô quả thực không ít. Đa phần là vì vẻ ngoài của cô đủ xinh đẹp. Cũng có rất nhiều người vì ngưỡng mộ điệu múa của cô.
Nhưng Chu Tễ Hòa luôn cảm thấy tình cảm Úc Cẩn Nam dành cho mình không chỉ đơn giản xuất phát từ những thứ bề ngoài ấy.
Nghe cô hỏi, Úc Cẩn Nam bất giác nhớ lại chuyện xưa.
Anh bắt đầu có thiện cảm với cô từ khi nào?
Có lẽ là ngày đầu tiên nhập học lớp mười.
Lúc vô tình ngoái đầu nhìn lại, anh bắt gặp nụ cười rạng rỡ, tinh nghịch của cô gái ấy. Nụ cười đó trở thành bí mật khiến anh nhớ mãi không quên.
Còn anh bắt đầu ghét cô từ khi nào?
Vào hôm ra chơi trời đổ mưa lớn.
Cô gái kiêu ngạo ấy ném hộp chocolate đen lên bàn học của anh: “Nghe nói cậu không mua nổi, này, coi như tôi tặng đấy.”
Vậy anh bắt đầu thích cô từ khi nào?
Là lúc cô ôm một chú mèo hoang trong lòng, cất giọng cứng nhắc nhờ anh chăm sóc nó một thời gian. Sau đó khi anh nhắc đến hộp chocolate kia, anh nhìn thấy trong mắt cô sự áy náy và hối hận.
Vì tò mò, anh đồng ý lời nhờ vả của cô. Nhưng vẫn giữ khoảng cách với cô như trước.
Dần dần tiếp xúc, anh phát hiện ra một mặt khác mà cô luôn giấu kín.
Thì ra cô không hề kiêu căng tùy hứng như người khác vẫn nghĩ. Cô thiện lương đến thế, cũng giàu lòng yêu thương đến thế.
Đó mới là con người chân thật nhất của cô.
Chiều mưa lất phất hôm ấy, khi chú mèo hoang qua đời, cô khóc đến nghẹn ngào. Vừa khóc vừa hỏi anh: “Có phải mình chẳng làm được việc gì ra hồn không?”
Khi đó cô mong manh, yếu đuối, khát khao được dựa dẫm vào ai đó. Không còn là cô tiểu thư ngang bướng chẳng sợ trời chẳng sợ đất nữa.
Và cũng chính vào khoảnh khắc ấy, anh nghe thấy nhịp tim của chính mình.
…
Một thoáng thất thần.
Úc Cẩn Nam cuối cùng cũng trả lời: “Bắt đầu từ ngoại hình.”
Ngập ngừng vài giây, Chu Tễ Hòa không nhịn được mà càm ràm: “Chẳng lẽ chỉ vì em đẹp thôi sao? Mặc dù em đúng là khá xinh thật, nghe anh nói vậy em cũng nên vui mới phải. Nhưng em vẫn cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó.”
Nghe cô tự khen mình, khóe môi Úc Cẩn Nam khẽ nhếch: “Thiếu cái gì?”
“Em không biết phải diễn tả thế nào.”
Cô luôn cảm thấy câu trả lời của anh quá phiến diện. Có lẽ do trực giác mách bảo, cô chưa bao giờ tin rằng anh thích mình chỉ vì một lý do đơn giản như vậy.
Đèn đỏ sáng lên, Úc Cẩn Nam dừng xe.
Anh nghiêng đầu nhìn cô, chậm rãi nói nốt phần còn lại chưa kịp nói: “Trung thành với bản chất.”
Chu Tễ Hòa nhìn anh đầy nghi hoặc.
“Bất kể là ngoại hình hay tính cách, anh đều thích.” Anh nói: “Đối với anh, em chính là em. Người anh thích cũng chỉ có thể là em.”
Nghe đến đây, cô hoàn toàn hiểu ý anh.
Từ đầu đến cuối, người anh thích luôn là cô.
Bởi vì là cô, cho nên anh yêu tất cả mọi điều thuộc về cô.
Hết ngoại truyện 3
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Tiên Đế Tu Tiên Ở Thành Phố (Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên)
509 ch
Giờ Em Còn Chạy?
12 ch
Hầu Gia, Xin Hãy Thương Lấy Ta
14 ch
Phát Sóng Trực Tiếp Của Tôi Thông Đến Triều Thanh
32 ch
Thiên Lý Đồng Phong - Giang Nhất Thuỷ
66 ch
Xuyên Thành Thế Thân Tình Nhân Của Boss Phản Diện
67 ch
Mùa Hè Cuối Cùng - Thang Thang Đại Ma Vương
12 ch
Cái Gì Cần Có Đều Có - Nhiệt Đáo Hôn Quyết
50 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.