1.484 chữ · ~10 phút đọc
4.
Sau khi bị thu phục một trận tơi bời, Tề Diệu đã ngoan ngoãn hơn.
Dẫu vẫn còn không tình nguyện lắm.
Nhưng ít nhất sẽ không mở miệng ra là đòi chếc, hay đánh đánh giếc giếc nữa.
Ta bảo sẽ đưa hắn về Nam Lương, Tề Diệu lập tức xù lông.
"Kẻ họ Chúc kia, ngươi đừng hòng ép ta phản quốc!"
Ta cười xòa: "Biết rồi, biết rồi."
"Ngươi đừng gấp, chỉ mời ngươi về làm khách thôi mà."
"Thật chứ?"
"Còn thật hơn cả vàng."
Chỉ là, biết đâu hắn đã đến rồi thì lại chẳng muốn về nữa thôi.
Ta đã sớm thông đồng với hoàng huynh và phụ thân mẫu thân, Tề Diệu là tướng quân tài ba, lại chẳng được người Tề coi trọng, tranh thủ lúc này mà chiêu mộ là việc không thể chậm trễ.
Quyết định này chẳng khác nào hổ khẩu đoạt thực, chỉ cần sơ sẩy là hỏng bét.
Cho nên bắt buộc phải có đường lui.
Nhưng đó là chuyện sau này.
Nếu Tề Diệu có thể cam tâm tình nguyện ở lại Nam Lương thì không cần phải đao to búa lớn.
Ta lại có thể buông bỏ gánh nặng, làm một nàng công chúa liễu yếu đào tơ của ta.
Một mũi tên trúng hai đích, chẳng phải rất mỹ mãn sao.
Dọc đường đi thuận buồm xuôi gió, thuận lợi trở về Nam Lương.
Phụ thân ta trực tiếp dùng lễ nghi cao nhất để tiếp đãi Tề Diệu.
Thanh thế lẫy lừng, coi như đã chặn đường về Đại Tề của hắn. Cho dù giờ này hắn có quay về, e rằng cũng sẽ bị nghi ngờ.
Tề Diệu vẫn còn đang ngơ ngác.
Bề ngoài thì lại tỏ ra phong thái nhẹ nhàng, xử sự khéo léo.
Chỉ có kẻ thường xuyên đối đầu với hắn như ta mới biết, cái tên xui xẻo này đang cuộn tròn ngón áp út tay trái chính là biểu hiện của sự khẩn trương.
Ta liếc mắt ra hiệu cho phụ thân, ngài lập tức hiểu ý.
"Thời thần đã muộn, trẫm thấy trời cũng đã tối rồi."
"Đã là người do Lung Minh mời về Nam Lương, vậy Tề tiểu tướng quân hãy an định ở trong phủ của nó đi."
"Hả... chuyện này..."
Ta nhéo mạnh Tề Diệu một cái, hắn không dám hé răng thêm lời nào.
Ta cười tươi rói: "Đã vậy, ngươi theo ta về đi!"
Đang ở trong doanh trại địch nên không dám làm càn, Tề Diệu im lặng để ta dẫn về công chúa phủ.
Sau khi đuổi hết hạ nhân đi, hắn mới lên tiếng.
Tề Diệu ngượng ngùng quét mắt nhìn ta từ trên xuống dưới: "Này, ngươi sẽ không phải là..."
"Ta thì làm sao?"
"Kẻ họ Chúc kia, ta nói cho ngươi biết, tiểu gia ta cũng là kẻ có cốt khí đấy! Ngươi mà dám làm chuyện gì quá quắt, ta, ta..."
Ta thầm buồn cười trong lòng, sao trước kia không phát hiện ra Tề Diệu lại là đồ ngốc nghếch thế này chứ?
Hắn không lẽ tưởng ta đã để mắt tới hắn đấy chứ?
Ta giả vờ không hiểu: "Ngươi làm sao?"
Tề Diệu không ngờ ta lại hỏi vặn lại, hắn đỏ bừng cả cổ, ấp a ấp úng.
"Ta, ta, ngươi..."
Nửa ngày mà chẳng nói ra được một câu trọn vẹn.
Lắp bắp hồi lâu, hắn hoàn toàn buông xuôi.
"Ta không quan tâm, dù sao sau này ngươi cứ tránh xa ta ra!"
"Nếu không ta sẽ lẻn về Đại Tề, cho dù chếc ta cũng không phục tùng ngươi."
Giọng Tề Diệu ngày càng nhỏ dần, đến cuối cùng gần như không thể nghe thấy.
Ta nhướn mày nhìn hắn, quay đầu vỗ vỗ tay, cửa phòng khách bỗng chốc mở ra, một đám nữ tử phong thái yêu kiều nối đuôi nhau bước vào.
Thanh thuần có, diễm lệ có, cao ngạo có, dịu dàng có...
Từng vòng từng vòng vây chặt lấy Tề Diệu.
Đồng tử hắn co rút, cái cổ cứng đờ nhìn về phía ta.
Ta khẽ nhếch môi cười điềm nhiên, dặn dò: "Các cô nương, mấy ngày nay hãy hầu hạ tiểu tướng quân cho tốt, nhất định phải thể hiện phong thái hiếu khách của Nam Lương chúng ta!"
Các cô nương liên tục đồng ý, giọng nói thanh thoát nhịp nhàng.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Tề Diệu hoàn toàn đờ đẫn.
Hắn quay đầu về phía ta, không nói lời nào chỉ mấp máy môi:
"Lợi hại."
5.
Trải qua chính sách nhu hòa của ta, Tề Diệu không còn ba bữa hai trận đòi về Đại Tề nữa.
Đại kế an hưởng tuổi già của ta lại tiến thêm một bước.
Nhưng chỉ cần nhắc đến chuyện quy thuận Nam Lương, phản ứng của Tề Diệu đều vô cùng kịch liệt.
"Chúc Lung Minh, ta biết ngay là ngươi dụ dỗ ta đến Nam Lương là có mưu đồ bất chính mà!"
"Ngươi hãy dẹp cái ý định đó đi!"
Thái dương ta giật giật đau nhói.
Đại Tề có cứu mạng hắn hay sao?
Trở về chỉ có đường chếc, lại còn một đám hoàng huynh đệ âm thầm muốn trừ khử hắn, cha không thương mẹ không yêu, rốt cuộc có gì đáng để luyến tiếc?
Thế là ta chọn một đêm trăng thanh gió mát.
Nhân lúc đang uống rượu giải sầu, ta liền dò hỏi.
"Này," ta ghé sát lại gần Tề Diệu, "Ở Đại Tề, ngươi có vị hôn thê hay gì không?"
Tề Diệu vốn đang lơ mơ, nghe ta hỏi liền giật nảy mình.
"Ngươi hỏi chuyện này làm gì?"
"Không làm gì cả."
Ta đổi cách nói: "Vậy ngươi có yêu nữ tử nào không?"
Tề Diệu trở nên cảnh giác: "Có thì làm sao, không có thì làm sao?"
"Không làm sao cả, ta chỉ tò mò hỏi thôi."
Ta tùy ý lắc nhẹ bình rượu trong tay, ngước mắt lên lại bắt gặp ánh mắt đen láy của hắn.
Đôi chân mày kiên nghị của Tề Diệu cũng đã nhuốm chút say nồng.
Xem ra tửu lượng quả thực không tốt lắm.
Đôi môi tái nhợt của hắn mím chặt, ngay lúc ta tưởng chừng như không hỏi ra được điều gì, hắn đột nhiên hỏi ta: "Ngươi rất quan tâm sao?"
Ta gật đầu: "Đúng vậy."
Dù sao cũng liên quan đến việc ta có thể nghỉ hưu an ổn làm công chúa của mình hay không, đương nhiên là phải quan tâm.
Tề Diệu bỗng chốc nín thở.
Ta chống cằm nhìn hắn.
Hồi lâu sau, một giọng nói yếu ớt vang lên.
"Không có."
"Ồ?" Ta thấy hứng thú, "Vậy còn nam tử thì sao?" Có người nào trong lòng không?
Nếu không có, việc đào góc tường chắc hẳn sẽ suôn sẻ hơn nhiều.
Chẳng biết câu nào chọc đúng chỗ đau của Tề Diệu, hắn lập tức đứng bật dậy.
Chén rượu cũng bị hất văng xuống đất.
Ánh mắt Tề Diệu rực cháy.
"Chúc Lung Minh, ngươi thật sự là..."
Ta nghi hoặc: "Ta làm sao?"
Mặt hắn đỏ bừng đến tận mang tai, nghiến răng nghiến lợi: "Ngươi thật không biết xấu hổ!"
Ta: "?"
Sao ta lại không biết xấu hổ chứ?
Tề Diệu muốn nói lại thôi một hồi lâu.
Hai người chúng ta cứ thế trố mắt nhìn nhau.
"Ngươi không nói gì sao?" Hắn lại hỏi.
"Ta nói gì cơ?"
"Ngươi!"
Tề Diệu tức giận đến mức nghẹn lời.
Hắn vung tay, chén rượu bình rượu vỡ loảng xoảng đầy đất.
Sau đó trừng mắt nhìn ta, thấy ta vẫn không phản ứng, liền hít sâu một hơi.
Ta khó hiểu: "Ngươi sao thế?"
Tề Diệu lầm bầm chửi nhỏ: "Ta bị bệnh rồi!"
Lợi hại.
Tề Diệu gần đây rất bất thường.
Nói chính xác hơn, kể từ lúc ta vô tình hôn hắn, hắn liền trở nên vô cùng lạ lùng.
Vốn dĩ ta không để tâm lắm.
Chỉ là sự phản kháng hết lần này đến lần khác này, làm ta ý thức được điều gì đó.
Trước kia khi giao tranh trên chiến trường, mặc dù Tề Diệu có đôi khi thốt ra một vài câu bông đùa, nhưng hắn tuyệt đối không phải kẻ ồn ào náo nhiệt, nếu không đã chẳng thể dây dưa với ta suốt mấy năm trời.
Đặc biệt là mỗi lần ta sử dụng mưu hèn kế bẩn, đánh hắn trở tay không kịp đúng lúc hắn cho rằng mình sắp đại thắng.
Lẽ ra Tề Diệu phải hận không thể giếc chếc ta mới đúng.
Chứ không phải như bây giờ.
Hơi tí là đỏ mặt, hơi tí là xù lông.
Dường như là... đang tán tỉnh trêu ghẹo vậy.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Ba Năm Làm Nha Hoàn Của Túc Vương
2 ch
Tư Cung Lệnh - Mễ Lan Lady
138 ch
Tiểu Mập Của Bùi Tướng Quân
8 ch
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 70: Ác Nữ Ngược Tra Làm Giàu
200 ch
Thập Niên 70: Cuộc Sống Hằng Ngày Của Thanh Niên Trí Thức Bị Mang Ra So Sánh
290 ch
Tôi Trói Định Hệ Thống Chống Gian Lận
5 ch
Cả Trường Mắng Tôi Đào Mỏ, Kết Quả Bị Vả Mặt
5 ch
Cô Là Hắc Nguyệt Quang Của Đám Quái Vật
206 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.