2.431 chữ · ~17 phút đọc
Tề Diệu nhíu mày, thấy ta mãi không chịu bỏ qua, đành phải thú nhận.
"Hoàng huynh đe dọa ta, nhất quyết bắt ta phải mang ngươi về gặp hắn, bằng không sẽ giếc mẫu thân ta."
Ta: "..."
Mấy ngày trước tiểu tử này còn bảo với ta rằng phụ thân không thương, mẫu thân không yêu, vả lại mẫu thân y chẳng phải là Quý phi sao, hoàng tử nào lại có quyền giếc Quý phi chứ?
Tề Diệu giải thích tiếp: "Mẫu thân ruột thịt của ta vốn là thị nữ bên cạnh Quý phi, ta là hoàng tử được đưa sang dưới danh nghĩa Quý phi..."
Hắn nói vậy thì ta hiểu rồi.
Nghe nói Hoàng đế Đại Tề là kẻ đa tình khắp chốn, hoàng tử hoàng tôn nhiều không đếm xuể.
"Không đúng," ta chợt nhận ra, "Vậy hoàng huynh ngươi gặp ta làm gì?"
Tề Diệu nhíu chặt mày lại.
Hắn liếc nhìn ta đầy khó xử, hận không thể chôn đầu xuống đất.
Một lúc lâu sau, mới thốt ra được mấy chữ: "Hắn ưa chuộng Long Dương..."
Ta: "..."
Ta giận quá hóa cười.
Ưa chuộng Long Dương?
Dưới ánh mắt kinh ngạc của Tề Diệu, ta thoát khỏi sợi dây thừng đang trói mình, nhanh như chớp lật ngược tình thế trói chặt lấy hắn.
Tề Diệu líu lưỡi: "Không, ngươi, ngươi.. sao có thể?"
Ta phủi bụi trên người, ngẩng cao đầu nhìn xuốnghắny, cười đầy nham hiểm.
Ta ghé sát vào tai y, thì thầm:
"Đưa ta cho hoàng huynh ngươi sao?"
Tề Diệu cứng đờ người, chẳng dám ho he nửa lời.
Ta nghiêng đầu hôn nhẹ lên vành tai hắn.
"Ngươi nỡ lòng sao?"
9.
Đánh cho Tề Diệu một trận tơi bời, hắn mới hoàn toàn nhận thức được sự thật rằng không đời nào đấu lại ta.
Ta nhìn hắn như thể nhìn một kẻ trí óc không bình thường.
Tề Diệu vẫn đang bị trói, mặt mày bầm tím, bị ta đánh giá đến mức không tự nhiên, bèn cựa quậy thân mình.
"Tề Diệu, ngươi có bao giờ nghĩ đến chuyện," ta thản nhiên mở lời, "nếu ngươi quy thuận Nam Lương, chuyện của ngươi và chuyện của mẫu thân ngươi ta đều có thể giúp ngươi dàn xếp ổn thỏa hay không?"
Trong đôi mắt đen láy của hắn toát lên vẻ ngây ngốc thuần khiết.
"Ngươi làm sao có thể giúp ta dàn xếp?"
Ta dụ dỗ: "Đại Tề chẳng phải đã bại trận, chứng tỏ không đấu lại Nam Lương sao?"
Tề Diệu nhíu chặt mày, há miệng muốn phản bác, nhưng lại cứng họng vì nhìn thấy ánh mắt hung dữ muốn ăn tươi nuốt sống của ta.
Hắn khó xử gật đầu.
Ta lại nói: "Ngươi đưa mẫu thân ngươi quy thuận Nam Lương, ta đây là Đại tướng quân của Nam Lương, thân thuộc của hoàng gia, còn sợ không bảo vệ được hai người các ngươi sao?"
Tề Diệu vất vả xoay chuyển cái đầu óc vốn không nhanh nhạy mấy của mình, bỗng chốc vỡ lẽ.
Nhưng hắn vẫn còn giãy giụa: "Không được, ta không bao giờ phản bội quốc gia..."
Ta lại ban cho hắn thêm hai cú cốc đầu: "Hửm? Ngươi nói lại lần nữa xem?"
"Được! Đương nhiên là được!"
Ta vô cùng mãn nguyện.
Thế này thì ta chỉ cần giải quyết việc mẫu thân của Tề Diệu đang bị bắt làm con tin, thậm chí chẳng cần hy sinh sắc đẹp cũng có thể nằm ngửa làm công chúa tiếp rồi.
Vậy nên ta và tên ngốc này cùng bàn kế hoạch trở về Đại Tề, tuyệt đối không để lộ sơ hở.
Kịch hay sắp bắt đầu.
...
Ta giả vờ bị bắt, theo Tề Diệu trở về Đại Tề.
Không để cho Hoàng đế biết sự tồn tại của ta, bởi theo như lời tên hoàng huynh b**n th** của Tề Diệu, hắn muốn giam cầm ta...
Tề Diệu dẫn thẳng ta đi tìm Thất hoàng tử.
Trái ngược với vẻ dương quang tuấn lãng của Tề Diệu, trên người Thất hoàng tử toát ra vẻ mệt mỏi vì d*c v*ng quá độ.
Ánh mắt âm u, nhìn qua là biết kẻ chẳng ra gì.
Tuy Tề Diệu có chút khờ khạo, nhưng ta vẫn thích những nam tử quang minh chính đại hơn.
Vừa nhìn thấy ta, mắt Thất hoàng tử đã sáng rực lên.
Hắn gần như không thể chờ đợi mà tiến lại gần, s* s**ng khắp người ta.
Nhưng đến thời khắc mấu chốt thì bị Tề Diệu ngăn lại.
"Thất hoàng huynh," Tề Diệu lạnh lùng cất lời, "Mẫu thân ta đâu?"
Thất hoàng tử khinh bỉ liếc nhìn Tề Diệu, bĩu môi, vô cùng mất kiên nhẫn gọi một cung nữ tới.
"Đi, dẫn Tiểu Cửu đi gặp ả nô tỳ kia."
Ta thấy bàn tay Tề Diệu buông thõng bên hông siết chặt lại.
"Cùng đi, ta đón được mẫu thân rồi mới giao huynh ấy cho huynh."
Thất hoàng tử cười khẩy: "Ta còn lừa ngươi sao? Đi thôi đi thôi."
Miệng ta bị nhét miếng vải, lúc này rất phối hợp mà trừng mắt nhìn hai kẻ kia, mắt muốn rách ra.
Thất hoàng tử vừa v**t v* khuôn mặt ta, vừa dẫn Tề Diệu đi về phía phòng bên.
Miệng còn không quên cảm thán: "Đại tướng quân Nam Lương này cũng chỉ đến thế, không biết trên giường sẽ có dáng vẻ ra sao..."
Thật là đồ súc sinh!
Ta cảm thấy ghê tởm, chỉ mong mau c.h.óng đến nơi.
Rất nhanh, cung nữ dẫn ta và Tề Diệu đến một gian nhà nhỏ hẻo lánh, ẩm ướt u ám, còn tệ hơn cả môi trường trong ngục tối.
Cung nữ dẫn từ bên trong ra một người phụ nữ mặt mày vàng vọt, gò má hóp lại vẫn thấp thoáng bóng dáng phong thái năm xưa.
Vừa nhìn thấy Tề Diệu, đôi mắt vẩn đục của người phụ nữ bỗng lóe lên một tia sáng.
Nhưng khi trông thấy Thất hoàng tử, tia sáng ấy lại vụt tắt ngay tức khắc.
Tề Diệu trông thấy bà, liền hô lớn: "Mẫu thân!"
Thất hoàng tử ra hiệu cho cung nữ thả người.
Tề Diệu lập tức sải bước tiến tới, ôm chặt lấy người phụ nữ kia.
Người phụ nữ lệ rơi đầy mặt, cứ run rẩy gọi tên Tề Diệu không ngừng.
Tề Diệu cùng mẫu thân đã mấy năm chưa gặp mặt. Thất hoàng tử vẫn luôn nắm giữ điểm yếu này của Tề Diệu, ép buộc hắn cầm binh đánh trận, rồi lại thừa cơ tiếp cận ta.
Rõ ràng là một cảnh tượng cảm động đến nhường ấy, nhưng Thất hoàng tử lại chẳng hề có tâm trí thưởng thức.
"Này, Cửu đệ, vậy là được rồi chứ? Chúc tướng quân đây ta xin phép đưa đi!"
Tề Diệu ôm mẫu thân quay đầu lại, ra hiệu cho ta bằng ánh mắt.
Ta nhổ toẹt miếng vải bịt miệng ra, nhếch môi cười đầy tà ác.
"Thất hoàng tử..."
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của Thất hoàng tử, ta lập tức giãy thoát khỏi sự trói buộc, nhanh như cắt trói chặt hắn lại.
"Khốn kiếp! Thị vệ! Thị..."
Tề Diệu cũng đánh ngất cung nữ đi cùng, rồi ăn ý lấy một miếng vải nhét vào miệng Thất hoàng tử.
Thất hoàng tử bàng hoàng nhìn ta rồi lại nhìn Tề Diệu.
Ta cười, siết chặt nắm đấm.
Hắn trợn tròn mắt, những giọt lệ cảm động tuôn rơi...
10.
Tề Diệu liên thủ với ta, nện cho Thất hoàng tử một trận tơi bời.
Để trả mối thù bị áp bức suốt mấy năm qua, ta đề nghị l*t s*ch đồ của hắn rồi treo lên cổng thành cho thiên hạ "thưởng thức".
Tề Diệu cũng đồng ý với ta, giơ cả hai tay hai chân tán thành.
Thất hoàng tử vốn định phản đối, nhưng sau khi bị ta đánh ngất thì chẳng còn phiền phức đó nữa.
Giải quyết xong đống rắc rối, ta cùng Tề Diệu và mẫu thân hắn lên đường trở về Nam Lương.
Ta cho chuẩn bị hai cỗ xe ngựa để Tề Diệu và mẫu thân thoải mái chuyện trò, không hề quấy rầy.
Khó khăn lắm mới trở về được Nam Lương.
Tháng này ta mất tích, Phụ hoàng tìm ta đến mức nóng lòng như lửa đốt.
Vừa đặt chân lên lãnh thổ Nam Lương, ta đã thấy bức họa chân dung xinh đẹp động lòng người của mình.
Thông báo tìm người bay khắp cả nước.
Ta cảm thấy chẳng lành, liền phi ngựa nhanh nhất có thể về hoàng thành.
Nhưng không ngờ, Phụ hoàng chẳng hề trách phạt.
Người giàn giụa nước mắt chạy đến ôm chầm lấy ta, nước mũi nước mắt quệt hết lên bộ y phục đi đường đầy bụi bặm của ta.
"Minh nhi à, sao con lại đột ngột mất tích thế chứ!"
"Trẫm lo lắng đến chếc mất, hu hu..."
Vì Phụ hoàng và Mẫu hậu ta cả đời chỉ một lòng một dạ, nên chỉ sinh ra ta và hoàng huynh, luôn xem như trân bảo.
Thuở ban đầu ta muốn cầm binh ra trận, Phụ hoàng cũng từng phản đối rất lâu.
Nhưng cuối cùng vẫn không lay chuyển nổi ta.
Phụ hoàng cứ lẩm bẩm không dứt, nói đoạn lại hằn học lườm Tề Diệu một cái.
"Trẫm đồng ý với con là được chứ gì!"
"Con muốn thành thân với tên nhãi này thì trẫm cho phép, ngàn vạn lần đừng mất tích nữa!"
Tề Diệu: "?"
Gương mặt tuấn tú của Tề Diệu lập tức đỏ bừng, hắn quay sang nhìn ta, ấp úng: "Ngươi..ngươi muốn thành thân với ta??"
Ta có chút chột dạ, vội vàng đỡ lấy Phụ hoàng, giải thích: "Phụ hoàng, Tề Diệu giờ đã quyết định quy thuận Nam Lương rồi, con không cần thiết phải thành thân với hắn, hắn vẫn sẽ ở lại thôi."
Ý của ta chính là, trước đó ta muốn thành thân với hắn chỉ là để giữ chân Tề Diệu ở lại Nam Lương.
Giờ hắn đã quyết tâm quy thuận, ta cũng không cần phải hy sinh bản thân nữa.
Nghe ta nói vậy, Phụ hoàng tức thì thẳng lưng lên.
Cũng chẳng còn rơi lệ nữa.
Người còn cười hì hì vỗ vào vai Tề Diệu: "Tề tướng quân là nhân tài, chào mừng ngươi đến với Nam Lương. Trẫm sẽ phong cho ngươi làm Phiêu Kỵ tướng quân, hãy cố gắng mà làm việc!"
Ta cũng hướng ánh mắt về phía Tề Diệu.
"Rất tin tưởng vào ngươi nha."
Tề Diệu: "?"
11.
Tề Diệu dần dần ổn định cuộc sống tại Nam Lương.
Phiêu Kỵ tướng quân là quan tòng nhất phẩm, hoàn toàn có thể sở hữu phủ đệ riêng ở kinh thành.
Ngày hắn vào phủ mới, ta tặng một toán tùy tùng qua, vốn định kéo Tề Diệu lại tán gẫu vài câu, ai ngờ hắn như tránh tà mà chạy mất dạng.
Chẳng buồn liếc nhìn ta lấy một cái.
Ta đoán, có lẽ là vì chuyện Phụ hoàng lỡ lời tiết lộ việc ta từng muốn thành thân với hắn tại hoàng cung ngày trước.
Dẫu sao trong mắt Tề Diệu, ta không phải là vị công chúa yếu đuối nào, mà là một kẻ sắt đá thực thụ...
Nhưng mục đích của ta là đưa được Tề Diệu về Nam Lương, bồi dưỡng hắn thật tốt, rồi sau đó rũ bỏ gánh nặng mà làm một công chúa chỉ biết hưởng thụ.
Giờ đây cũng coi như đã đạt được mục đích.
Muốn rũ bỏ gánh nặng thì phải bàn giao lại rất nhiều sự vụ trong quân đội.
Tề Diệu tất nhiên phải tiếp xúc với ta.
Hắn cứ trốn tránh ta, nhưng ta chẳng hề vội, đợi hắn bình tâm qua giai đoạn chấn động này chắc sẽ ổn thôi.
Đường đường là nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất, sao có thể vì chuyện nhỏ này mà u uất quá lâu!
Thế là, ta mặc kệ hết.
Tề Diệu né tránh ta, thì ta cũng chẳng đi tìm hắn.
Có việc gì đều sai người khác truyền đạt.
Ước chừng qua một tháng, các sự vụ trong quân đã bàn giao xong xuôi.
Cũng đã đảm bảo được rằng Tề Diệu sẽ không phản bội Nam Lương.
Ta hoàn toàn giao lại chức vị Đại tướng quân cho hắn.
Ngày Tề Diệu tiếp thánh chỉ, hắn hớt hải chạy tới cửa.
Khi hắn đến nơi, tay trái vẫn còn nắm chặt thánh chỉ, y phục xộc xệch, đuôi mắt đỏ hoe.
"Chúc Lung Minh," hắn thở hổn hển gọi ta.
"Ngươi không cầm binh nữa ư?"
Ta đang thong dong đùa chim trong sân, thản nhiên đáp: "Đúng vậy, ta lười rồi, nếu không thì làm sao cứ nhất quyết đưa ngươi về Nam Lương làm gì?"
Tề Diệu như thể vừa nhận phải một cú sốc cực lớn.
Đôi môi nhợt nhạt của hắn mím chặt, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào ta không chớp.
Hồi lâu sau, hắn mới hỏi: "Vậy những lời Hoàng thượng nói trong cung rốt cuộc là ý gì?"
Ta ngơ ngác: "Ta đã giải thích với Phụ hoàng rồi mà."
"Đó chẳng qua là kế sách để dụ ngươi đến Nam Lương thôi, giờ không cần thiết nữa rồi."
Nghe ta nói xong, Tề Diệu hít sâu một hơi.
Lồng ngực hắn phập phồng dữ dội.
"Vậy ra, từ trước đến nay ngươi đều lừa ta?"
Ta bị hỏi đến chột dạ: "Cũng gần như vậy."
"Gần như?" Tề Diệu tăng cao âm lượng.
Ta tránh ánh mắt hắn, không dám nhìn thêm lần nào nữa.
Hắn trừng mắt nhìn ta, mắt đỏ ngầu đầy phẫn nộ.
Thấy ta quả thực không muốn nói nhiều, hồi lâu sau Tề Diệu quay lưng lại, giọng điệu giận dữ không thể kiềm chế.
"Chúc Lung Minh, ngươi thật sự rất giỏi!"
Hắn buông lời tàn nhẫn, nói xong liền phất tay bỏ đi.
Ta không hiểu ra sao, nhìn bóng lưng đầy vẻ tức giận nhưng cũng có chút rệu rã của Tề Diệu, trong lòng chợt nảy sinh một ý nghĩ táo bạo.
Hắn không phải là bị ta bẻ cong rồi chứ...
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Bốn Mươi Lăm Tuổi, Ta Thay Cháu Gái Xuất Giá
4 ch
Sau Khi Thấy Bình Luận, Ta Đổi Vòng Ngọc Cho Chó
5 ch
Tỷ Tỷ Muốn Đổi Phu Quân
7 ch
Ba Năm Làm Nha Hoàn Của Túc Vương
28 ch
Tư Cung Lệnh - Mễ Lan Lady
138 ch
Tiểu Mập Của Bùi Tướng Quân
8 ch
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 70: Ác Nữ Ngược Tra Làm Giàu
200 ch
Thập Niên 70: Cuộc Sống Hằng Ngày Của Thanh Niên Trí Thức Bị Mang Ra So Sánh
290 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.