1.113 chữ · ~8 phút đọc
Trấn Bắc Vương thế tử vốn có tài cầm quân, lại không ngờ tuổi còn trẻ đã ph ế mất đôi chân.
Từ đó về sau, chẳng còn đất dụng võ nữa.
Trước đó, ta với tư cách là hôn thê được định ước từ nhỏ, nghe nói hắn đã có người trong mộng, liền xuống núi từ hôn.
Sau đó, ta vùi đầu vào y dược, không màng thế sự.
Mười năm sau xuống núi, mới hay giang sơn đổ nát, thế sự đã tang thương.
Hắn đã ch ết dưới vó ngựa thiết kỵ Mạc Bắc.
Còn ta trên đường đến Thượng Kinh, vì cứu một đám trẻ mà bị người Mạc Bắc ch ém hai mươi ba đao, ch ết vô cùng thê thảm.
Trọng sinh một đời, ta gỡ bảng văn cầu danh y của Trấn Bắc Vương phủ xuống.
Một lần nữa, bước chân vào phủ Trấn Bắc Vương.
Thứ ta muốn cứu, không chỉ là Thế tử Trấn Bắc Vương, mà là ngàn vạn bách tính tay không tấc sắt cần hắn còn sống để bảo vệ.
1.
Đón tiếp ta là cái cười lạnh của Cố Yến An.
"Sao nào, đến xem trò cười của ta?"
Ta quan sát nam nhân trước mắt.
Gương mặt phù nề, dù đang cố gắng gượng, trong mắt vẫn lộ rõ vẻ u uất.
Lần gặp trước, hắn vẫn là thiếu niên hăng hái, vừa thắng một trận, bắt sống Tả Hiền Vương của Bắc Mạc, ép vương đình Bắc Mạc lui về thảo nguyên ba trăm dặm, từ đó không dám xâm phạm biên cương nữa.
Khi ban sư hồi triều, thiếu niên tướng quân mặc áo trắng giáp bạc, tay cầm ngân thương, phong lưu hào sảng biết bao.
Cưỡi ngựa dựa ánh tà dương, vạn dặm hồng nhan ngóng trông.
Khiến bao tiểu thư khuê các ở Thượng Kinh xao xuyến.
Ấy vậy mà hắn lại chẳng mảy may động lòng.
Người người đều nói Cố tiểu tướng quân đang đợi vị hôn thê của mình.
Ta nghe xong suýt chút nữa cười đến nghẹn thở.
Ngày ta cầm hôn thư đến cửa.
Cố Yến An vừa từ sân luyện võ trở về.
Hắn ngồi nghiêng trên lưng ngựa, khuỷu tay chống lên m ông ngựa, cây roi da thỉnh thoảng lại gõ nhẹ vào lòng bàn tay, từ trên cao nhìn xuống ta.
"Tiểu y nữ, ta đã có người trong mộng, không thể cưới nàng."
Thiếu niên khinh cuồng, ngay cả khi từ hôn cũng chẳng lấy một chút áy náy.
Ta lạnh lùng nhìn hắn, thiếu niên đắc ý, nhắc đến người trong mộng mà vành tai đã đỏ ửng vì chột dạ.
Ta đến Thượng Kinh, vốn dĩ chính là để tìm Trấn Bắc Vương gia từ hôn.
Ta và Cố Yến An là mối duyên từ thuở ấu thơ.
Phụ thân ta từng cứu mạng lão Trấn Bắc Vương, lão Vương phi vừa vặn mang thai cùng lúc với mẫu thân ta, thế là hứa hẹn hôn ước, nói rằng nếu là nam nữ thì kết làm thông gia.
Đến khi tiểu thư cập kê, chính là ngày đại hôn.
Năm cập kê đó, Cố Yến An mười lăm tuổi đã giấu gia đình, tòng quân ra biên ải.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Rừng Thép
151 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Lão Vương gia đích thân đến Trường Lưu Sơn, mang theo lễ vật hậu hĩnh, cầu xin ta đợi thêm một chút, đợi hắn từ chiến trường trở về.
Ta đợi ba năm, Cố Yến An thắng trận trở về nhưng cứ trì hoãn không chịu cưới ta, ta biết ngay hôn sự này e là không thành.
Ta muốn từ hôn là thật, nhìn điệu bộ hống hách của Cố Yến An, ta suy nghĩ một chút rồi xoay người đi vào thư phòng.
Tìm lão Vương gia, cáo trạng một phen.
Đợi đến lúc hắn bị Trấn Bắc Vương đ ánh cho gần ch ết, ta mới nói ra ý định của mình.
Làm Cố Yến An tức đến mức ngất xỉu tại chỗ.
Dưới lớp khăn che mặt, ta mỉm cười đắc ý.
Gặp lại lần này, với Cố Yến An chỉ là ba năm ngắn ngủi, nhưng với ta đã là mười ba năm chưa gặp.
Hắn nằm trên giường, miệng nói lời cứng cỏi, nhưng trong mắt rốt cuộc vẫn thoáng qua nét lạc lõng.
Đôi chân hắn đã gãy được một năm rồi.
Cầu khắp danh y nhưng đều vô hiệu, ngay cả thánh thủ nổi danh nhất thiên hạ cũng nói hắn không thể đứng dậy .
Thiếu niên từng ra vào địch doanh như chốn không người, nay không thể nào lên lưng ngựa được nữa.
Hắn không chấp nhận được thực tại, nghe nói đại phu nào đến cửa sau đó đều bị đ ánh đuổi ra ngoài.
Ta có thể vào đây, là vì người này không bao giờ đ ánh phụ nữ.
Ta phớt lờ ánh mắt giận dữ của hắn, ấn lên đôi chân vô tri giác của hắn, lạnh lùng đáp lại:
"Không chỉ đến xem trò cười, ta còn muốn bẻ gãy chân ngươi nữa."
"Ngươi..."
Cố Yến An từ ba năm trước đã biết, chuyện cãi lý thì hắn không phải là đối thủ của ta.
Hắn hừ lạnh một tiếng.
"Ta không chữa đó, ngươi làm được gì ta."
"Ngươi không phải định nhân cơ hội này lấy lòng ta, rồi muốn gả cho ta chứ?"
"Nói cho ngươi biết, Chung Ly Linh Tố, người trong mộng của ta tốt hơn ngươi gấp trăm lần."
Ta nhìn hắn như nhìn một đứa trẻ vô lý.
Cứ như ai không có người trong mộng vậy.
"Có người trong mộng thì giỏi lắm sao."
"Còn chẳng phải đang nằm trên giường, ăn uống vệ sinh đều phải có người hầu hạ đấy à."
"Ta mà là người trong mộng của ngươi, thấy ngươi như thế này, bò cũng phải bò đi chỗ khác."
"Ngươi..."
Mắt Cố Yến An đỏ hoe.
Đám nha hoàn, bà tử xung quanh đồng loạt hít vào một hơi lạnh.
Kể từ lúc thế tử gia bị liệt, người trong phủ Trấn Bắc Vương không ai dám hé môi nửa lời.
Ai nấy đều cẩn trọng vì sợ chạm vào vết thương lòng của hắn.
Người làm được tướng quân, lại là thiên tài kỳ lạ như thế, bản tính vốn dĩ rất cứng đầu. Cố Yến An không phải kẻ vài ba câu khích bác là mắc mưu ngay.
Tối hôm đó, hắn ngay cả thuốc cũng không chịu uống.
Dù cho đó cũng chẳng phải thuốc ta kê.
Mặc xác hắn đi!!!
......
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Dùng Tiền Đập CP, Không Ngờ Đập Trúng Chính Mình
38 ch
Thẩm Bảo Ninh
11 ch
Tinh Tú Đêm Qua - Kiều Bất Điệu Mao
12 ch
Thập Niên 70: Sau Khi Trùng Sinh Tôi Kết Hôn Lại Lần Nữa
130 ch
Lời Hẹn Ước Dưới Hoa Hải Đường
14 ch
Tâm Sự Mùa Giao Mùa
26 ch
Làm Cha Mẹ Thật Khó
9 ch
Đường Tiểu Khê
6 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.