1.015 chữ · ~7 phút đọc
Giang Họa Huỳnh bị cảm giác quái dị trong miệng làm cho rối loạn điên đảo.
Cô không biết vì sao một con ác ma lạnh lùng lại có chiếc lưỡi nóng bỏng đến thế, nhưng cô không muốn làm ‘hắn ta’ vui vẻ như vậy.
Tâm lý phản nghịch trỗi dậy, Giang Họa Huỳnh dùng sức cắn mạnh một cái!
“Ưm…” Ác ma thốt ra một tiếng r*n r* trầm thấp đầy gợi cảm từ cổ họng, ‘hắn ta’ không những không rút ra mà lực quấn quýt càng thêm lớn, m*t mát đến mức gốc lưỡi của Giang Họa Huỳnh tê dại, như thể sắp bị tan chảy và nuốt chửng hoàn toàn vậy.
Ác ma tỉ mỉ phác họa lại biểu cảm của cô lúc này.
A Huỳnh bây giờ chắc chắn là ghét ‘hắn ta’ chết đi được.
Đúng, phải như vậy mới được.
Hãy căm ghét ‘hắn ta’, sợ hãi ‘hắn ta’, chán ghét ‘hắn ta’… chỉ có như thế, câu chuyện tiếp theo của ‘hắn ta’ mới có thể diễn tiếp một cách hoàn hảo.
Đợi đến khi Giang Họa Huỳnh lại không thở nổi nữa, ác ma mới buông cô ra.
“Giao dịch hoàn thành.” Đầu lưỡi đỏ rực của ‘hắn ta’ quét qua làn môi, l**m đi sợi bạc bán trong suốt còn vương lại, đầy vẻ tà khí.
Khi đôi cánh dơi khổng lồ đen kịt lại mở ra, đám dơi mặt người tụ tập bên ngoài bị quét sạch hoàn toàn trong nháy mắt!
Trên hành lang trống vắng chỉ còn lại tiếng rít thảm thiết dư âm chưa tan.
Ác ma không đặt Giang Họa Huỳnh xuống mà đổi tư thế.
Cánh tay thon dài có lực vững vàng luồn qua kheo chân cô, bế kiểu công chúa lên, chỉ một ý niệm đã biến mất khỏi chỗ cũ.
Giang Họa Huỳnh cũng không biết ‘hắn ta’ định đưa mình đi đâu, chỉ biết mím chặt đôi môi đang đỏ lên bất thường, trong đầu thầm đâm tên b**n th** này mấy chục nhát dao.
‘Hắn ta’ chính là cố ý!
Cố ý đứng xa như vậy, cố ý dùng cái chết để đe dọa cô. Tên xấu xa này thích nước mắt của cô, nên cứ tìm đủ mọi cách để ép cô khóc.
Giang Họa Huỳnh càng nghĩ càng giận, trong lúc nóng giận… cô liền nổi giận một phen!
Tiếng hít thở nặng nề phát ra từ mũi cô, giống như một con vật nhỏ dùng hết sức lực để thở dài, đáng yêu đến mức khiến ác ma muốn cắn một miếng.
Thích quá đi mất…
Rõ ràng là giận đến chết đi được nhưng lại chẳng làm gì được ‘hắn ta’, chỉ biết ngoan ngoãn thu mình trong vòng tay ‘hắn ta’.
Cứ như thể ‘hắn ta’ là chỗ dựa duy nhất của cô trên thế giới này vậy.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Vòng tay ôm cô của ác ma dần siết chặt, đầu ngón tay trắng bệch lạnh lướt qua phần thịt mềm bên eo cô, v**t v* qua lại tỉ mỉ như thể đang m*n tr*n một món bảo vật nào đó.
A Huỳnh, A Huỳnh…
Nếu khoảnh khắc này có thể trở thành vĩnh cửu thì tốt biết mấy.
Ác ma rũ mi mắt, bế Giang Họa Huỳnh bước vào một căn phòng chưa từng thấy.
Đây là một phòng ngủ trang trí tinh xảo và sang trọng, chiếc giường công chúa khổng lồ đặt giữa phòng, so với những căn phòng âm u đầy mạng nhện khác thì phòng ngủ này sạch sẽ một cách kỳ lạ.
Giống như đã được ai đó đặc biệt quét dọn và bài trí một cách tâm huyết vậy.
Giang Họa Huỳnh được đặt ở giữa chiếc giường lớn mềm mại.
“Thời gian giao dịch kết thúc, tạm biệt, tiểu thư của ta.” Ác ma tao nhã cúi mình, đang chuẩn bị rời đi thì bị cô chủ động nắm lấy tay áo.
“Đại nhân, đừng đi được không? Ta sợ ở một mình lắm…” Đầu ngón tay Giang Họa Huỳnh từng chút một leo lên cổ tay ác ma, giống như những dây leo mềm mại quấn quýt lấy, len lỏi từng ngón tay vào kẽ tay ‘hắn ta’.
“Ta không muốn bị bỏ lại đây một mình, hễ cứ nhắm mắt lại là ta lại nghĩ tới cảnh tượng đồng đội chết thảm trước mắt.” Nói xong, nước mắt cô lại bắt đầu rơi lã chã.
Những giọt lệ rơi lên mu bàn tay ác ma, mang theo nhiệt độ đặc trưng của con người.
Cô khóc rất im lặng, cũng rất xinh đẹp.
Đuôi mắt cụp xuống vương màu hồng ẩm ướt, hàng mi đẫm lệ thỉnh thoảng lại khẽ run lên, giống như những chiếc lông vũ đầy mê hoặc quét qua trái tim từng chút một, khơi dậy một cảm giác ngứa ngáy không thể kìm nén.
“Đại nhân, ở lại đi, chỉ khi có ngài bên cạnh, ta mới thấy an tâm.” Cô dắt tay ác ma chậm rãi đặt lên tim mình, “Muốn được ở bên Đại nhân mãi mãi, dù phải trả bất cứ giá nào cũng được.”
Ác ma cảm nhận rõ ràng nhiệt độ và nhịp tim dưới lòng bàn tay.
Rõ ràng biết đó là lời dối gạt để sống sót của cô gái loài người, nhưng ‘hắn ta’ vẫn không nhịn được mà đắm chìm trong viên kẹo ngọt bọc độc dược này.
Nguyên tắc của ác ma đã bị phá vỡ trong tiếng cầu khẩn nhỏ nhẹ mềm mỏng ấy.
‘Hắn ta’ thuận theo lực kéo nhẹ nhàng đó mà lên giường.
“Chỉ lần này thôi đấy.” ‘Hắn ta’ nghe thấy mình nói như vậy.
“Cảm ơn Đại nhân, ta thích đại nhân nhất luôn.” Cơ thể của cô gái giống như một đám mây mềm mại, ngọt ngào dán sát vào.
Cuối cùng cô cũng có thể ngủ một giấc thật ngon rồi.
Nghĩ vậy, Giang Họa Huỳnh ôm lấy cánh tay ác ma, an tâm nhắm mắt lại.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Muội Muội Giả Làm Thánh Nữ, Bị Vạn Xà Vạch Trần
4 ch
Sau Khi Ta Cho Chó Ăn Hoàn Dương Đan, Phu Quân Giả Chết Thật Sự Tắt Thở
4 ch
Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu
115 ch
Nữ Chiến Thần Xuyên Không - Trần Mục Mục
173 ch
Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Phủ Nhiếp Chính Vương
15 ch
Cỏ Thơm Qua Từng Năm Tháng
12 ch
Mèo Say Hồ Điệp - Dẫn Lộ Tinh
76 ch
Mộng Độ Đêm Xuân
10 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.