1.084 chữ · ~8 phút đọc
Đồ Tể sải đôi chân dài bước ra khỏi thang máy, là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng.
Trong hành lang rộng rãi sáng sủa, ‘hắn’ tiến lên một bước, đám đông lại kinh hoàng lùi lại một bước, không ai dám thở mạnh.
Đám già đời hống hách này từ bao giờ phải chịu nỗi nhục nhã thế này?
Ngay lập tức, bọn họ quay sang đội hộ vệ xối xả mắng nhiếc!
“Các cậu còn đứng ngây ra đó làm gì? Sao không nổ súng?”
“g**t ch*t ‘nó’! Mau g**t ch*t con quái vật này đi!”
“Lũ vô dụng các người, bọn tao tốn bao nhiêu tiền nuôi các người là để ăn hại à? Mau bắt con quái vật này nhốt lại vào lồng ngay!”
Các thành viên đội hộ vệ nắm chặt vũ khí trong tay, sắc mặt lộ rõ vẻ kinh hoàng không thể kìm nén.
Việc Đồ Tể có thể xuất hiện ở đây có ý nghĩa gì thì ai cũng hiểu rõ, ở đây căn bản không có ai là đối thủ của ‘hắn’ cả!
Một khi con người đã có ý định lùi bước, sẽ rất khó để đối mặt với nỗi sợ hãi một lần nữa.
Giang Họa Huỳnh nắm bắt đúng điểm này, trên đường đi lên cô đã thuyết phục được không ít người trong đội hộ vệ, và bây giờ cũng vậy.
“Xin đừng hành động thiếu suy nghĩ, tôi không hề muốn làm hại các anh. Tất cả những gì xảy ra ở đây hôm nay chỉ là để dọn dẹp nội bộ mà thôi.” Giọng nói của cô bình thản nhưng đanh thép, mang theo sức mạnh an ủi lòng người.
Đội hộ vệ dần bình tĩnh lại, bắt đầu quan sát kỹ Giang Họa Huỳnh. Đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy vị đại tiểu thư này của tập đoàn MF.
Tóc vàng, da trắng, môi đỏ, cô xinh đẹp đúng như lời đồn, nhưng lại không hề có vẻ hống hách, coi thường người khác như những cấp cao thường ngày, đôi mắt màu ngọc lục bảo khi nhìn họ giống như một mặt hồ trong vắt, không hề có chút khinh miệt hay coi rẻ nào.
Đội trưởng đội hộ vệ do dự vài giây, khàn giọng lên tiếng: “Còn những đội khác của tôi…”
Giang Họa Huỳnh nhìn hắn ta: “Chỉ cần không ra tay với chúng tôi, họ đều bình an vô sự.”
Nhận được lời khẳng định của cô, người đội trưởng gần như đưa ra quyết định ngay lập tức.
Hắn ta nhìn thuộc cấp của mình, ra một thủ thế.
Chỉ trong vài nhịp thở, đội hộ vệ đã biến mất sạch sẽ khỏi hành lang.
Giang Họa Huỳnh rất hài lòng với sự biết điều của đối phương, nhưng những thành viên hội đồng quản trị còn sót lại thì sắp phát điên rồi!
“Bọn họ có ý gì?”
“Tao sẽ đuổi việc tụi mày! Sau này tụi mày và gia đình đừng hòng sống nổi ở khu Thượng Thành này nữa!”
“Lũ ăn cây táo rào cây xung!”
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Mắng chửi đội hộ vệ xong, đám già này lại quay mũi dùi về phía Giang Họa Huỳnh, thể hiện rõ mồn một bản tính bắt nạt kẻ yếu.
Một lão già trông như một quả dưa chuột lùn tịt chỉ tay vào mũi Giang Họa Huỳnh mắng: “Cô điên rồi sao! Còn không mau bảo con súc vật này dừng lại! Nếu không phải chúng tôi tìm cách đưa cô về, thì đến tận bây giờ cô vẫn chỉ là loại hạ đẳng ở khu Hạ Thành thôi, làm gì có được cuộc sống tốt đẹp thế này?”
Một bà lão tóc trắng xóa khác lại đóng vai người hiền từ: “Lumi, cháu còn trẻ, có nhiều chuyện chưa hiểu hết, nhưng bậc cha chú như mấy bác dù sao cũng không hại cháu đâu. Nghe lời bác đi, tập đoàn MF này sau này chẳng phải vẫn là của cháu sao? Có gì không hài lòng thì cứ từ từ mà nói.”
Giang Họa Huỳnh nghe vậy, không nhịn được mà gãi gãi má.
Da mặt những người này cũng dày thật đấy.
Cục bông đen Mèo con trên vai cô lại càng tức giận đến mức biến hình, chỉ muốn một miếng nuốt chửng sạch bọn họ!
Giang Họa Huỳnh vỗ về nó, thần sắc thản nhiên hỏi ngược lại: “Nếu tôi nói không thì sao?”
Các thành viên hội đồng sững lại, có lẽ không ngờ rằng mình lại bị một cô gái nhỏ khiêu khích như vậy.
Một kẻ trong số đó lập tức cười lạnh: “Cô tưởng mình có thể điều khiển Đồ Tể được bao lâu?”
“‘Nó’ là tài sản của tập đoàn MF, mã nguồn cơ bản vẫn nằm trong tay chúng tôi, bây giờ tôi có thể ra lệnh cho ‘nó’ g**t ch*t cô ngay lập tức!”
Nghe thấy lời này, tim Giang Họa Huỳnh bỗng hẫng đi một nhịp.
Suốt thời gian qua, thái độ phục tùng tuyệt đối của Đồ Tể khiến cô quên mất rằng, từ đầu đến cuối ‘hắn’ vẫn là cỗ máy giết chóc do tập đoàn MF tạo ra.
Cho dù cô có dùng lời lẽ ngon ngọt để dỗ dành, trở thành chủ nhân của ‘hắn’, thì đó vẫn là sự thật không thể thay đổi.
Giang Họa Huỳnh cảm thấy bất an, bàn tay nắm lấy cặp sừng đen hơi siết chặt, nhất thời không dám nhìn sang Đồ Tể.
Thậm chí cô còn không chú ý đến việc cục bông đen Mèo con đang cọ vào vai để an ủi mình.
Phản ứng của cô lọt vào mắt các thành viên hội đồng, ngay lập tức làm tăng thêm khí thế ngạo mạn của bọn họ.
Người vừa lên tiếng có lẽ là kẻ chuyên phụ trách nghiên cứu thực nghiệm, ông ta nhanh chóng lôi ra một thiết bị điều khiển nhỏ bằng lòng bàn tay, thao tác một hồi rồi nhập vào một mệnh lệnh.
Bảng điều khiển tải trong hai giây, hiện lên một dòng chữ: “Mệnh lệnh đã được thiết lập thành công”.
Kẻ đó có lẽ cũng không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi đến thế, trên mặt lộ rõ vẻ mừng rỡ điên cuồng.
Những người khác cũng hớn hở, từng đôi mắt đổ dồn về phía Đồ Tể.
Chờ đợi phản ứng của ‘hắn’.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Muội Muội Giả Làm Thánh Nữ, Bị Vạn Xà Vạch Trần
4 ch
Sau Khi Ta Cho Chó Ăn Hoàn Dương Đan, Phu Quân Giả Chết Thật Sự Tắt Thở
4 ch
Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu
115 ch
Nữ Chiến Thần Xuyên Không - Trần Mục Mục
173 ch
Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Phủ Nhiếp Chính Vương
15 ch
Cỏ Thơm Qua Từng Năm Tháng
12 ch
Mèo Say Hồ Điệp - Dẫn Lộ Tinh
76 ch
Mộng Độ Đêm Xuân
10 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.