867 chữ · ~6 phút đọc
Từ Giang Thành đến Lâm Hải cần bay mất khoảng hai tiếng đồng hồ.
Vé mà Lê Văn Vân mua là vé khoang hạng nhất. Ba giờ chiều, anh thuận lợi lên máy bay. Sau khi tìm được chỗ ngồi của mình trên máy bay, Lê Văn Vân lập tức ngồi xuống.
Người lục tục đi lên càng lúc càng nhiều.
“Di đẹp ơi, cẩn thận một chút nha!”
“Để tôi xếp hành lý lên trên giúp hai người nhé người đẹp!”
Đúng vào lúc này, bỗng có một giọng nói truyền vào tai Lê Văn Vân.
Nghe được hai chữ người đẹp, Lê Văn Vân sao có thể không nhìn được.
Anh xoay người sang, phát hiện có một người trẻ tuổi có mái tóc nhuộm vàng, phong cách thời trang như trai Hàn Quốc, đang nhiệt tình giúp hai cô gái xếp hành lý.
Mà ánh mắt của Lê Văn Vân, tất nhiên là rơi xuống phía hai cô gái. Lúc anh nhìn sang, hai cô gái ấy cũng chú ý đến anh. Hai người hơi sửng sốt đôi lát, nét mặt đồng thời hiện lên vẻ kích động: “Là anh!”.
Hai cô gái, một người là phụ nữ đã có chồng, mà người còn lại chính là một cô gái trẻ tóc ngắn.
Đúng là hai người mà Lê Văn Vân đã cứu ở Tụ Bảo Hiên. Trần Mỹ Huyên và Trần Hi.
Không ngờ lại gặp phải trên máy bay.
“Trùng hợp quá nhỉ.” Lê Văn Vân nói.
Nét mặt của người đàn bà xinh đẹp Trần Mỹ Huyện lộ rõ vẻ tươi cười, nói: “Đúng vậy, không ngờ lại trùng hợp đến thế. Tính ra tôi vẫn luôn chờ cậu nhắn wechat, nói cho tôi biết khi nào cậu rảnh, rốt cuộc cậu lại chẳng liên lạc gì với chúng tôi. Giờ cậu đi đến Lâm Hải ư?”
Lê Văn Vân gật đầu, đáp: “Đúng thế.”
“Vậy thì khéo quá. Tôi cũng coi như là khá quen thuộc với Lâm Hải, hôm nay cậu đừng mong chạy được. Sau khi đến Lâm Hải, để tôi mời cậu bữa cơm!” Trần Mỹ Huyên nói.
Vẻ mặt Trần Hi ở bên cạnh cũng vô cùng chờ mong.
Lê Văn Vân sờ mũi, suy nghĩ một lúc, sau đó gật đầu đồng ý: “Được thôi!”
Người trẻ tuổi mặc phong cách Hàn Quốc ở kế bên hơi nhíu mày, tiếp đó lại cúi người xuống nhìn Lê Văn Vân, nói: “Nhường đường một chút đi, tôi là người ngồi ở gần cửa sổ đây!”.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
PHÀM NHÂN TU TIÊN CHI TIÊN GIỚI THIÊN (PHÀM NHÂN TU TIÊN 2)
1.395 ch
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vạn Cổ Ma Tôn - Truyền Kỳ Ma Tôn - Lâm Tiêu (FULL)
1.406 ch
Mục Thần - Mục Vỹ (FULL)
1.471 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Kẻ Ngu Ngốc Tu Tiên
116 ch
Lê Văn Vân nhìn cậu ta một lúc, chủ động tránh chỗ cho cậu ta. Người trẻ tuổi nọ ngồi xuống.
Mà vị trí của hai người Trần Mỹ Huyên và Trần Hi lại trùng hợp ở ngay bên cạnh Lê Văn Vân, chỉ cách một dãy hành lang.
Sau khi ngồi xuống, bọn họ trò chuyện vu vơ với nhau đôi ba câu. Người trẻ tuổi ở kế bên vẫn luôn muốn nói xen vào, nhưng lại không thể chen được vô chủ đề giữa Lê Văn Vân và hai người họ. Điều này khiến cho cậu ta cảm thấy khả khó chịu.
Trong lúc đang trò chuyện, máy bay bắt đầu chậm rãi chuyển động, chuẩn bị cất cánh.
Lúc này, người trẻ tuổi ở cạnh Lê Văn Vân mới huých vào cánh tay anh, nói: “Này, người anh em!”
“Sao?” Lê Văn Vân quay đầu sang nhìn cậu ta, hỏi: “Có chuyện gì à?”
“Đợi lát nữa máy bay ổn định xong, chúng ta đổi chỗ đi.” Người trẻ tuổi cười híp mắt, nói.
“Phiền lắm, xin kiểu nhé.” Lê Văn Vân lắc đầu từ chối.
Hai hàng chân mày của người trẻ tuổi lại một lần nữa nhíu chặt lại, cậu ta nói tiếp: “Sao chứ, người anh em này, chuyện gì trên đời cũng phải biết trước biết sau. Hai người đẹp này là tôi để ý trước, anh lại trò chuyện với họ vui vẻ đến vậy, tôi hơi bị không vui đấy”
Cậu vui hay không thì liên quan quái gì đến tôi!
Lê Văn Vân thầm mắng một câu, sau đó nhìn về phía người trẻ tuổi mà nói: “Thì sao? Cậu để ý rồi thì thành của cậu luôn à?”
“Nếu như đã đến Lâm Hải thì tôi thấy anh nên đi tìm hiểu về người Lâm Hải một chút mới được.” Người trẻ tuổi lại nói: “Bây giờ thông tin rất phát triển, tin tức về tôi ở trên mạng cũng rất dễ tìm đấy.”
Cậu nói này của cậu ta còn mang theo một sự dọa dẫm.
Lê Văn Vân hứng thú mà nhìn vào cậu ta, sau đó nhún vai, đáp: “Xin lỗi, không có chút ấn tượng nào cả.”.
Vẻ tức giận chợt lóe lên trong mắt người trẻ tuổi nọ: “Được thôi, vậy để tôi tự giới thiệu một chút. Tôi họ Trương, Trường trong kiêu ngạo.”
“Tôi họ Trương, Trường trong kiêu ngạo.”
Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.