480 chữ · ~4 phút đọc
Lê Văn Vân cau mày, kéo một cái ghế ra ngồi xuống, sau đó với lấy bao thuốc trên bàn trà của Lê Cảnh An, tự chậm cho mình một
điếu.
Sau đó anh nhìn về phía Tào Dung, giọng điệu bình tĩnh mở miệng nói: “Dì út, chuyện này không liên quan gì đến con, ngày hôm qua, nếu không nhờ vào cuộc điện thoại của con, Tả Hạo anh ta cũng không gặp được Trần Mỹ Huyên”
“Cậu đừng có giả vờ, bản thân là cái loại người gì vẫn chưa tự tỉnh ra à?” Tào Dung lớn tiếng nói: “Là do cậu không muốn thấy tôi tìm được người con rể tốt, không muốn thấy con rể tôi phát đạt, tôi còn không hiểu suy nghĩ của cậu sao? Là do cậu đang ghen tị!”.
Nếu không phải vì biết ơn sự chăm sóc của bà ta với bố mẹ, Lê Văn Vân sớm đã đuổi bà ta ra ngoài rồi.
Là họ hàng nhưng không thân thiết, điều này Lê Văn Vân đã sớm nhìn ra rồi.
Ai đối tốt với mình xin trả lại gấp bội, ai tồi tệ với mình, không quan hệ gì với là được!
Anh rít một hơi, nhìn về phía Tào Dung rồi nói: “Được rồi, dì muốn nghĩ thế nào cũng được!”
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
PHÀM NHÂN TU TIÊN CHI TIÊN GIỚI THIÊN (PHÀM NHÂN TU TIÊN 2)
1.395 ch
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vạn Cổ Ma Tôn - Truyền Kỳ Ma Tôn - Lâm Tiêu (FULL)
1.406 ch
Mục Thần - Mục Vỹ (FULL)
1.471 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Kẻ Ngu Ngốc Tu Tiên
116 ch
Tào Dung còn định nói thêm gì đó, đúng lúc này, Liễu Ngọc cắn răng đứng dậy nói: “Mẹ, mẹ đừng tranh cãi nữa!”
Tào Dung ngẩn người, sau đó yên lặng nhìn Liễu Ngọc, Liễu Ngọc đứng dậy, nhìn Lê Văn Vân rồi nói: “Lê Văn Vân, chúng ta tâm sự một chút đi!”
Lê Văn Vân nhìn cô em họ mà mình từng thích đi theo sau lưng mình, gật đầu nói: “Được!”
“Xuống đi dạo đi!” Liễu Ngọc hé miệng nói.
Lê Văn Vân gật đầu, Liễu Ngọc đi trước, đi thẳng ra ngoài, Lê Văn Vân nhìn Tào Dung sau đó đi theo Liễu Ngọc ra ngoài.
Sau khi tiến vào thang máy, hai người đều giữ im lặng, một lúc sau, Liễu Ngọc mới mở nói: “Cảm ơn anh!”
“Hử?” Lê Văn Vân ngạc nhiên nhìn về phía cô ấy.
Từ sau khi Lê Văn Vân trở về Lâm Hải, Liễu Ngọc để lộ không ít lòng thù địch với anh, không ngờ rằng lúc này cô ấy sẽ nói với anh hai chữ cảm ơn.
“Hôm nay chúng tôi đến tập đoàn Hoàn Vũ, chủ tịch Trần đã nói hết mọi chuyện, sở dĩ chúng tôi có thể gặp được Chủ tịch Trần, quả thực là do anh gọi điện làm môi giới thiệu nên chúng tôi mới được gặp” Liễu Ngọc mở miệng nói.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.