561 chữ · ~4 phút đọc
“Cậu!” Lê Văn Vân mỉm cười.
Hiển nhiên Tào Kim là một người có EQ tương đối cao, ông ta không hề đề cập đến chuyện gì trước mặt Lê Văn Vân cả, mà chỉ khẽ mỉm cười: “Nhanh vào gặp bà ngoại đi, bà ngoại cứ nhắc đến cháu mãi!”
Lê Văn Vân gật đầu mỉm cười rồi đi vào trong khách sạn với bố mẹ.
Bên trong tầng hai đã ngồi khá nhiều người, bao gồm cả một nhà Tào Dung, bọn họ đang ngồi trước một cái bàn, vây quanh một bà cụ có mái tóc hoa râm, đó chính là bà ngoại của Lê Văn Vân, La Trinh Ngọc.
Một nhà Liễu Ngọc, còn có hai đứa bé của cậu Lê Văn Vân, anh họ Tào Trác Hào và chị họ Tào Duyệt đều ngồi ở trên bàn.
Ngoài ra không ngờ Tả Hạo cũng ở đó, bọn họ đều đang vừa nói vừa cười.
Lê Văn Vân mỉm cười đi tới trước mặt La Trinh Ngọc, sau đó cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Bà ngoại, con trở về rồi!”
Mọi người trên bàn vốn đang vừa nói vừa cười bỗng im bặt.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía Lê Văn Vân.
Khuôn mặt đầy nếp nhăn của La Trinh Ngọc thoáng chốc cứng đờ, bà ấy mỉm cười nhìn về phía Lê Văn Vân, hốc mắt cũng bắt đầu trở nên đỏ bừng, La Trinh Ngọc run rẩy đứng dậy, kéo tay Lê Văn Vân nói: “Mau để bà ngoại nhìn con thật kỹ nào!”
Trong lòng Lê Văn Vân cũng hơi xúc động.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
PHÀM NHÂN TU TIÊN CHI TIÊN GIỚI THIÊN (PHÀM NHÂN TU TIÊN 2)
1.395 ch
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vạn Cổ Ma Tôn - Truyền Kỳ Ma Tôn - Lâm Tiêu (FULL)
1.406 ch
Mục Thần - Mục Vỹ (FULL)
1.471 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Kẻ Ngu Ngốc Tu Tiên
116 ch
Anh là một người trong tình cảm, ai tốt với anh thì đương nhiên anh sẽ trả lại gấp bội!
Lê Văn Vân vẫn luôn ghi nhớ bà ngoại đã từng tỉ mỉ chu đáo đối với mình như thế nào, anh mỉm cười: “Con xin lỗi đã để bà lo lắng.”
La Trinh Ngọc bật khóc, kéo lấy tay của Lê Văn Vân: “Trở lại là tốt rồi, trở lại là tốt rồi, lần này người một nhà chúng ta được đoàn viên rồi.”
Tào Trác Hào bĩu môi, sau đó hừ lạnh.
“Bà ngồi xuống trước đã.” Lê Văn Vân vội vàng nói.
La Trinh Ngọc ngồi xuống nhưng vẫn kéo tay Lê Văn Vân mà không muốn buông ra.
Bà cụ chính là như vậy, vì Lê Văn Vân biến mất chín năm mới trở về nên dường như bà ấy sợ nếu bỏ tay anh ra thì anh sẽ lại chạy mất.
Lê Văn Vân mỉm cười, sau đó nhìn về phía hai người Tào Trác Hào và Tào Duyệt: “Anh họ, chị họ.”
Vẻ mặt Tào Duyệt rất kỳ lạ, sau đó cô ta quái gở nói: “Lê Văn Vân, may mà bố cậu có bản lĩnh, điều kiện gia đình cũng tốt, bố tôi lại còn bằng lòng giới thiệu bạn gái cho, chứ nếu xuất thân của cậu kém hơn thì sợ rằng đời này cũng hỏng rồi. Nhưng mà bây giờ trở lại là được rồi, dù sao cũng phải cố gắng mà làm người, đừng làm những chuyện trái pháp luật nữa.”
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.