443 chữ · ~3 phút đọc
“Tôi cho phép cậu ngồi đây chưa?” Người đàn ông tóc húi cua lạnh lùng mở miệng hỏi.
Lê Văn Vân nghiêng đầu nhìn anh ta một cái.
Bên cạnh người đàn ông tóc húi cua, Liễu Bạch trưng ra biểu cảm mỉa mai chế nhạo. Cậu ta cười khẽ một tiếng, rồi nhìn Lê Văn Vân nói: “Không ngờ loại người như anh cũng dám mặt dày chạy tới đây, phải biết đây là tiệc mừng thọ của ông cụ Long, người tới đây đều là danh môn đấy!”
Mấy người còn lại trên bàn cũng nhìn Lê Văn Vân đầy thích thú. Ngoại trừ người đàn ông tóc húi cua, một cậu chàng cao gầy cũng khẽ cười hì hì, nói với Lê Văn Vân: “Bám váy Vương Giai Kỳ tới đây, chả lẽ anh không biết mai mốt Vương Giai Kỳ sẽ kết hợp với anh Hạo của tôi sao?”
Anh Hạo mà anh ta nhắc tới, hiển nhiên chính là Tôn Hạo!
Thấy Lê Văn Vân vẫn ngồi yên ở đó không nhúc nhích, người đàn ông tóc húi cua mở miệng lần nữa: “Bảo cậu cút ra xa một chút, nghe không hiểu hả?”
Cuộc đối thoại giữa bọn họ đã khiến không ít người phải ngoái đầu lại nhìn.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
PHÀM NHÂN TU TIÊN CHI TIÊN GIỚI THIÊN (PHÀM NHÂN TU TIÊN 2)
1.395 ch
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vạn Cổ Ma Tôn - Truyền Kỳ Ma Tôn - Lâm Tiêu (FULL)
1.406 ch
Mục Thần - Mục Vỹ (FULL)
1.471 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Kẻ Ngu Ngốc Tu Tiên
116 ch
Trong sảnh tiệc chỉ có đúng bốn cái bàn, hai trong số đó đều là vài người có hơi lớn tuổi, bàn của Vương Giai Kỳ thì toàn các cô gái trẻ. Trừ ba bàn đó ra chỉ còn lại đúng một mình cái bàn mà bọn họ đang ngồi.
Lại nói tiếp, tính ra Lê Văn Vân cũng thuộc thế hệ trẻ, nên tất nhiên là có tư cách ngồi ở đây.
Thấy Lê Văn Vân bị bắt nạt, Lâm Bình ngồi bàn bên cạnh cau mày, nói với người đàn ông tóc húi cua kia: “Phùng Cảnh Thiên, cậu đừng quá đáng như vậy.”
“Chú Lâm, mấy lời này của chú không đúng rồi. Thằng nhóc này từng ngồi tù chín năm, nếu để cậu ta ngồi cùng bàn với chúng tôi, tôi sẽ cảm thấy xui xẻo lắm.” Người đàn ông tóc húi cua tên Phòng Cảnh Thiên nói.
Vương Giai Kỳ cũng đứng lên cự lại: “Phùng Cảnh Thiên, Lê Văn Vân là bạn bè của tôi, anh nhất quyết phải nhắm vào anh ấy như vậy sao?”
Mặt mũi Phòng Cảnh Thiên hơi biến sắc, dường như có chút kiêng kị.
Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.