512 chữ · ~4 phút đọc
Hầu Diệu Trần hừ giọng rồi nói: “Lê Văn Vân, cậu phải suy nghĩ cho kỹ đó, tôi ở Yên Kinh có mối quan hệ rất rộng. Tôi biết cậu là Người Gác Đêm nhưng tất cả các gia đình giàu có ở Yên Kinh đều chịu ơn huệ của tôi, cho dù cậu là Người Gác Đêm nhưng đắc tội với nhiều nhà giàu như vậy cũng chẳng phải là chuyện tốt đẹp gì”
Lê Văn Vân nhướng mày nhìn ông ta.
Lúc này, Hầu Diệu Trần đã bị Lê Văn Vân đánh cho mặt mũi bầm dập, loạng choạng đứng dậy khỏi mặt đất. Thấy Lê Văn Vân cau mày, ông ta cho rằng Lê Văn Vân cũng đã kiêng dè nên lại hừ giọng nói tiếp: “Chỉ cần cậu thả tôi đi, như vậy những chuyện trước đây coi như xoá bỏ, sau này tôi cũng sẽ không tìm cậu gây rắc rối nữa.”
Lê Văn Vân sỜ SỜ mũi, đi về phía ông ta cười phá lên hỏi: “Ông cho rằng tôi sợ ông à?”
Nói xong anh đã thẳng vào Hầu Diệu Trần, Hầu Diệu Trần bị đả nên toàn thân lăn quay hai vòng, đập mạnh xuống đất ngất lịm đi.
Trong sân còn có rất nhiều người khác, nhưng lúc này cũng không có người nào dám tiến lên, tất cả đều lặng lẽ đi về phía cửa.
“Ai rời khỏi chỗ, người đó sẽ chết!” Lê Văn Vân lạnh lùng nói.
Sau đó, anh lấy điện thoại ra.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
PHÀM NHÂN TU TIÊN CHI TIÊN GIỚI THIÊN (PHÀM NHÂN TU TIÊN 2)
1.395 ch
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vạn Cổ Ma Tôn - Truyền Kỳ Ma Tôn - Lâm Tiêu (FULL)
1.406 ch
Mục Thần - Mục Vỹ (FULL)
1.471 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Kẻ Ngu Ngốc Tu Tiên
116 ch
Lúc này Phùng Vĩ mới bình tĩnh lại, ông ta nghiến răng nhìn Lê Văn Vân nói: “Lê Văn Vân, cậu thật tàn nhẫn!”
Tay phải của ông ta đã bị đứt gân, và đối với ông ta nó cũng tương đương với việc bị tàn phế.
“Tàn nhẫn?” Lê Văn Vân hỏi ngược lại: “Nếu hôm nay tôi không đánh lại mấy người thì liệu mấy người có tha cho tôi không? Vừa rồi ông còn nghĩ đến chuyện sẽ lẩn trốn tới thành phố Tội Ác nữa mà.”
Anh lấy điện thoại di động ra, gọi cho đám người Phạm Nhược Tuyết nói: “Đã xong rồi, gọi Người Gác Đêm qua đây xử lý đi.”
“Cậu muốn làm gì?” Phùng Vĩ nhìn Lê Văn Vân hỏi.
“Rất đơn giản!” Lê Văn Vân nhìn Phùng Vĩnói: “Ông hãy vào nhà tù của Người Gác Đêm, còn hai đứa con trai của ông.”
Nói rồi, anh nhìn về phía hai người bị Long Nhã Lâm đánh cách đó không xa, khóe miệng anh khẽ giật giật.
Anh phát hiện, đừng bao giờ xúc phạm người phụ nữ, Long Nhã Lâm ra tay thật nhẫn tâm, hai người bị đánh đến ngã lăn ra đất. Cho dù hai người họ van xin thảm thiết như thế nào đi chăng nữa nhưng có vẻ như Long Nhã Lâm không muốn dừng lại.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.