748 chữ · ~5 phút đọc
“Ồ!” Lê Văn Vân cũng bị anh ta làm cho nổi điên lên.
“Tôi không quan tâm anh là ai hết.” Lê Văn Vân cười khẩy: “Tôi…”
Thấy có gì đó không ổn, Nhan Như Tuyết đã ngắt lời Lê Văn Vân và nói: “Như vậy đi Lê Văn Vân, nếu anh ta cứ muốn ở đây thì chúng ta không cần tiếp tục bàn chuyện nữa, chúng ta giải tán trước đi, chuyện còn lại chúng ta giao tiếp trên Wechat nhé?”
Lê Văn Vân gật đầu, anh không thèm chọc tức tên Trịnh Cường.
“Được!” Nói xong anh đứng lên.
Nhan Như Tuyết liếc nhìn Trịnh Cường, trong mắt cô ấy hiện lên một vẻ chán nản, dường như Trịnh Cường đã quen với ánh mắt như vậy và cũng không quan tâm lắm, anh ta trừng mắt nhìn Lê Văn Vân rồi đi theo Nhan Như Tuyết ra ngoài.
Lê Văn Vân cũng đứng lên, lúc này một người phục vụ nghiêng người hỏi: “Mọi người… không ăn gì sao?”
“Ừ.” Lê Văn Vân gật đầu nói: “Đã xảy vài chuyện, không ăn.”
Người phục vụ nhướng mày nói: “Nhưng chúng tôi đã bắt đầu nấu món ăn rồi nên phải quyết toán hóa đơn.”
Lê Văn Vân sửng sốt một hồi, sau đó thở dài nói: “Được rồi, anh đi thanh toán hoá đơn đi, sau đó gói lại, những món nào chưa làm thì đừng làm nữa.”
“Dạ!” Người phục vụ bước tới, sau hai phút, anh ta chạy lại nói: “Xin chào, tổng cộng phải thanh toán là ba ngàn bốn trăm hai mươi tám tệ.”
Khóe miệng Lê Văn Vân hơi giật giật, nhà hàng này đắt quá!
Nhưng anh vẫn thanh toán tiền, ít phút sau bên kia đã đóng gói đồ đạc đưa cho Lê Văn Vân!
Lê Văn Vân thấy rằng không có nhiều thứ, quả thực là hơi đắt.
“Bà nội cha nó, có khi nào Nhan Như Tuyết này cố ý để Trịnh Cường đến nói những lời này nhằm mục đích trốn thanh toán hoá đơn không nhỉ.” Trong lòng Lê Văn Vân thầm mắng mấy câu.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
PHÀM NHÂN TU TIÊN CHI TIÊN GIỚI THIÊN (PHÀM NHÂN TU TIÊN 2)
1.395 ch
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vạn Cổ Ma Tôn - Truyền Kỳ Ma Tôn - Lâm Tiêu (FULL)
1.406 ch
Mục Thần - Mục Vỹ (FULL)
1.471 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Kẻ Ngu Ngốc Tu Tiên
116 ch
Tất nhiên, anh biết điều này khó xảy ra. Nếu là trốn trả tiền, tại sao không ăn xong mới trốn chứ? Hơn nữa Nhan Như Tuyết không phải loại người thiếu tiền.
Anh mang theo hộp cơm bước ra khỏi nhà hàng, đi tới trước xe, mở cốp xe, cất đồ vào. Lê Văn Vân đang định lên xe, lúc này lại phát hiện có người vỗ vào vai mình.
Lê Văn Vân quay đầu lại, thấy Trịnh Cường chưa đi mà đứng ở đó, quắc mắt nhìn anh.
“Có chuyện gì à?” Lê Văn Vân cau mày.
“Lái xe R8 à, đồ xe rác!” Trịnh Cường nhìn xe của Lê Văn Vân, khinh thường nói.
“Tôi chỉ muốn cảnh cáo anh đừng hòng tơ tưởng đến Như Tuyết, cô ấy là người phụ nữ của tôi.” Trịnh Cường cười khẩy nói: “Sẵn tiện cảnh cáo anh một cầu, Trịnh Chi Dự là bố của tôi, chắc anh cũng biết bố tôi là người thế nào rồi chứ? Chớ có chọc tôi!”
“Trịnh Chi Dư?” Lê Văn Vân nghi ngờ hỏi.
Trịnh Cường cười gằn: “Đúng vậy, tôi hi vọng trong lòng anh tự biết suy nghĩ.”
“Chưa nghe thấy bao giờ.” Lê Văn Vân bĩu môi nói.
Trịnh Cường sửng sốt, sau đó nghiến răng nói: “Vậy để tôi nói cho anh biết, hơn một nửa quán bar và KTV ở Yên Kinh này đều có cổ phần của nhà chúng tôi. Tôi nói vậy chắc anh đã hiểu rồi chứ, tóm lại anh đừng động vào tôi, cũng tốt nhất đừng làm tôi tức giận. Sau này cũng đừng gặp riêng Như Tuyết, nếu để tôi phát hiện thì anh sẽ không may mắn như vậy nữa đâu.”
“Não tàn!” Lê Văn Vân bĩu môi liếc anh ta, sau đó lên xe nói: “Nếu không muốn bị đâm thì trảnh ra đi.”
“Anh đụng thử xem!” Trịnh Cường nghiến răng nói.
Lê Văn Vân mỉm cười, sau đó đánh đầu xe qua.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.