575 chữ · ~4 phút đọc
Người phụ nữ trung niên sợ tới mức toàn thân đều run lén. Bà ta biết lần này thật sự đã xảy ra chuyện rồi, hơn nữa… còn là chuyện lớn nữa. Lừa người mới đến những nơi như vậy, bà ta thực hiện rất thường xuyên. Thậm chí hầu hết những nơi như vậy đều chọn cách làm như thế, vì người mới đến không có căn cơ. Bọn họ đã đưa người mới đến nơi này quá nhiều lần, sau đó cũng bị người ta tìm tới cửa, nhưng bằng nám đấm, bọn họ đều có thế đánh cho người ta trở về. Nhưng lẫn này thì khác, lần này người ta bát đến tận nơi này, mà đối mặt với những người mới đến này, bọn họ chỉ biết phục tùng. Người phụ nữ trung niên biết e rẵng… bản thân mình tiêu đời rồi! “Đưa tôi đến đó!” Lê Văn Vân lo lẳng người phụ nữ trung niên này sẽ chạy trốn hay làm ra chuyện gì đó nên nhàn nhạt nói. Nói xong, anh nhìn người phụ nữ trung niên và nói với giọng điệu âm trầm lạnh lẽo: “Tốt hơn hết bà nên cầu nguyện cô gái này không bị thương tốn gì đi.” Anh cũng không nói câu kế tiếp, nhưng người phụ nữ trung niên biết rõ câu kế tiếp rốt cuộc có ý gì. Bà ta có hơi thấp thỏm. ở phía sau, Ngao Húc nhanh chóng nói: “Anh Vân, bình thường kỳ thật em luôn ngàn dặn vạn dặn bảo bọn họ đừng làm chuyện như thế này. ở một nơi như khu Tội Ác, thật ra có rất nhiều phụ nữ sẽ chủ động đến với bọn em để sinh tồn. Chuyện này thực sự không liên quan gì đến em.” Cậu ta muốn tròn tránh một chút trách nhiệm, nhưng Lê Văn Vân chỉ khẽ liếc cậu ta một cái, không nói gì! Bọn họ được người phụ nữ này dẫn đường, đi xuống từ tầng hai. sau đó đi qua một hành lang bên trong và đi vào một sân sau. Người phụ nữ trung niên bước đến trước cửa một căn phòng, bà ta nuốt nước bọt nói: “ở… ở… ở đây!” “Canh chừng bà ta!” Lê Văn Vân nói với Cố Bạch. Sau đó, anh đấy cửa bước vào. Ngay khi cửa được mờ ra, Lê Văn Vân liền bị một mùi hôi thối khó tả ập vào mặt. Căn phòng là một phòng chứa đồ, bên trong chồng chất không ít thử và nhiều loại đồng phục. Mà ở trong phòng, một người đang ngồi trên mặt đất, đầu tóc rối bù một chút, quần áo lấm lem vết máu. Mùi hôi là phát ra từ người cô ấy. Trên đùi cô ấy bị trói lấy bầng còng chân, còn chân ma sát rách cả da, trên chân máu tươi đầm đìa! Lê Văn Vân nhìn thoáng qua đã nhận ra, cô gái này đúng là Liễu Ngọc! Cô ấy dường như cũng cảm giác được có người đi vào, liền lặng lẽ ngẩng đầu, trong mắt ngoài vẻ sợ hãi vần là vẻ sợ hãi. Nhìn thấy có người tới cửa, hai tay cô ấy nâng lên che chán thân mình, không ngừng cuộn mình vào phía bên trong, khàn giọng nói: “Đừng đánh tôi, đừng đánh tôi!” Trong giọng nói mang theo nức nở và tuyệt vọng.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
PHÀM NHÂN TU TIÊN CHI TIÊN GIỚI THIÊN (PHÀM NHÂN TU TIÊN 2)
1.395 ch
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vạn Cổ Ma Tôn - Truyền Kỳ Ma Tôn - Lâm Tiêu (FULL)
1.406 ch
Mục Thần - Mục Vỹ (FULL)
1.471 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Kẻ Ngu Ngốc Tu Tiên
116 ch
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.