487 chữ · ~4 phút đọc
Trần Tiêu nói: “Tôi vô tình nhìn thấy Phất Lai tới tìm ông lẵo này gây sự, sau đó bị ông ta đánh cho trọng thương chí trong một chưởng.”
Lê Văn Vân nghe vậy cũng ngẩn người, người có thể làm được chuyện này, có lẽ phải lè nhân vật siêu cấp.
Đao Ba cũng sửng sốt, anh ta nhìn Trần Tiêu nói: “ồng ta… lợi hại đến thế sao? Vậy ông ta còn chạy tới đây lừa bịp đế làm
gì?”
‘Ai mả biết được chứ?” Tran Tiêu lâc đầu nói: “Có mấy cao thú
luôn có những sờ thích quái gờ.”
Quá thật, giống như lão già Long ưng Đài kia có sớ thích ớ trong tù, rồi mấy tẽn ớ trong báng xếp hạng sát thú kia cũng có đú sớ thích quái gớ, tất nhiên, theo Lê Văn Vản thấy, mấy sát thú đó đều có chút tâm lý biến thái.
Trần Tiêu thấy Lê Văn Vản đẩ quay về thi ngước mât lẽn nói: “Bây giờ tỏi đã dọn tới con phố này, chính lằ căn nhà màu đỏ ở cuối con phố, rất dề tìm, nếu cậu có chuyện gì cần tôi ra tay thì cậu cứ tới thắng đó tìm tôi là được.”
Lê Văn Vân gật dầu.
Mà lúc này, hình như Trần Tiêu không muốn nán lại quá lâu, nên anh ta đứng dậy, cùng Đao Ba rời khỏi nơi này.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
PHÀM NHÂN TU TIÊN CHI TIÊN GIỚI THIÊN (PHÀM NHÂN TU TIÊN 2)
1.395 ch
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vạn Cổ Ma Tôn - Truyền Kỳ Ma Tôn - Lâm Tiêu (FULL)
1.406 ch
Mục Thần - Mục Vỹ (FULL)
1.471 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Kẻ Ngu Ngốc Tu Tiên
116 ch
Đợi bọn họ rời đl rồi. Lé Văn Vân mớl thớ phào nhẹ nhom.
Thành phố này không hố là thièn đường của thế giới ngầm, nưởc ở đáy cũng quá sảu rồi đó.
Một kẻ lang thang lại từng là Người Gác Đêm nằm trong top mười.
Rồi một thầy bói lừa đảo lại có thể là một siêu cấp.
Hơn nữa cháu gái cúa người này lại vô duyên vỏ cớ đòi kết hôn VỚI mình, thậm chí lảm vợ bé cũng được.
Nghĩ tới vẻ ngoài và tướng mạo của cô gái đó, trong lòng Lê Văn Ván… không khỏi mong đợi.
Đúng lúc này, Cố Bạch và Lý Thu từ trên 1’âu đi xuống, Cố Bạch vẫn còn buồn ngủ nói với Lê Văn Vân: “Chào buổi sáng, lão đại!”
Lẽ Văn Vân nhớ tới cách khôi phục chân khí mà lúc nãy Trần Tiêu đã nói, nên kéo Cố Bạch ra vườn sau ngay.
CỐ Bạch dụi mât nói: “Lão đại, anh đế cho tôi đi rứa mặt trước đi, anh lãm gi thế?”
Lê Văn Vân nhìn Cô’ Bạch, nghiêm túc nói: “Anh hãy đánh tôi đi!”
“Hả?” Cố Bạch tưởng mình đang nghe nhầm.
“Anh hãy tới đánh tôi đi, phải đánh cho chết luôn ấy.” Lê Văn Vân lặp lại lần nữa.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.