192 chữ · ~2 phút đọc
Trong lòng phiền loạn, nhìn Dương Vũ đang tức giận cảm thấy vô cùng đau đầu. Nếu như anh ta không buông tha cho Mạn Nhu thì hiện tại đã là con rể hiền của nhà họ Mạn. Muốn lén lút qua lại với Dương Vũ cũng không sao, cũng sẽ không bị Mạn Nhu dày vò chật vật như bây giờ, càng không bị ba anh ta trách mắng.
"Được rồi. Anh sẽ gọi điện. Em đừng lên tiếng." Lạc phong tàn nhẫn nói một câu rồi bấm số gọi điện cho Mạn Nhu.
Điện thoại mãi vẫn không có ai nghe máy. Anh ta vẫn tiếp tục gọi, không nghĩ đến sẽ làm phiền người khác. Bây giờ chỉ có Mạn Nhu mới có thể cứu công ty giải trí Huy Hoàng.
"Alo." Mạn Nhu đang tập yoga thấy tên người gọi trên điện thoại liền cầm lên nghe.
"Đừng làm loạn nữa. Anh tự nhận ra sai lầm của mình, một lần nữa muốn ở cùng với em. Chúng ta đã có rất nhiều kỷ niệm đẹp, em thật sự cam lòng hủy hoại công ty của anh sao?"
✦ Truyện cùng thể loại

Ta Làm Hắc Nguyệt Quang Của Hôn Quân Này Chắc Rồi
117 ch
Đại tiểu thư tuyệt sắc của tôi
328 ch
Cậu Của Quá Khứ
56 ch
Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ
41 ch
Tôi Mới Không Phải Tra A
142 ch
Mỗi Ngày Đều Giúp Vợ Trước Thoát Đơn
150 ch
[12 Chòm Sao] Nhục Dục
104 ch
Viết Xuống Chút Hồi Ức - Cảnh Minh
141 ch
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.