499 chữ · ~4 phút đọc
CHƯƠNG 36
Dương Dương liếc nhìn Giang Tuệ Tâm.
Nhịn không được nuốt nước bọt một cái rồi chỉ vào tấm hình, cuối cùng nói: “Cái kia…”
Giọng trẻ con non nớt cũng không khác Trình Trình là bao.
Giang Tuệ Tâm nghe thấy đứa bé lên tiếng mới thở phào nhẹ nhõm, rồi dịu dàng mỉm cười: “Cục cưng muốn đi chơi golf đúng không? Có muốn bà bảo chú ba dẫn con đi không?”
Dương Dương vừa nghe thấy đi chơi, mắt sáng rực, hưng phấn giống như là mèo thấy cá, chó thấy xương, Ultraman thấy quái thú vậy.
Kể từ tối hôm qua tới tận sáng hôm nay thì đây là nụ cười tươi đầu tiên của cậu tại nhà họ Bắc Minh.
Đó là nụ cười mà hai khóe môi nhoẻn lên để lộ ra hàm răng bé bé, ngay ngắn chỉnh tề và trắng tinh.
Một nụ cười tuyệt đẹp, đẹp đến mức nghiêng thành đổ nước, nhưng nụ cười này… lại khiến Giang Tuệ Tâm sợ tái mặt.
Vì đây là lần đầu tiên thằng cháu ngoan của bà cười như vậy với bà.
Lần đầu tiên đó!
Bà thậm chí còn cho rằng đứa trẻ này dường như không biết cười, nhưng lúc này đây nó lại nở nụ cười tươi sáng rạng rỡ đủ để làm lóa mắt bà.
Bà vội vàng giữ hai vai đứa bé rồi ôm chặt vào lòng.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Mỗi Đêm Đi Đến Động Phủ Của Sư Tôn
60 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Sườn Xám Và Quân Trang - Thẩm Vân Cương
42 ch
Bà khẽ nhíu mày: “Trình Trình, ngàn vạn lần đừng dọa bà, bà biết hôm qua cháu đã chịu uất ức lớn nhưng cháu đừng sợ, Bối Lạp vẫn còn ở đây, nó vẫn đang sống rất tốt! Bà hứa với cháu, chỉ cần bà còn sống ngày nào thì ngày đó không một ai dám làm hại Bối Lạp!”
Ôi, thằng cháu ngoan của bà.
Một đứa bé từ nhỏ đã tiếp thu cách giáo dục của quý tộc, từ nhỏ đã đơn độc, lạnh lùng giống ba mình, thậm chí còn trưởng thành sớm như Trình Trình.
Làm sao có thể cười một cách đáng yêu và ngây thơ như vậy chứ?
Trình Trình… không phải là sợ quá mà thành ngớ ngẩn rồi chứ?
Dương Dương bị Giang Tuệ Tâm ôm thật chặt vào lòng.
Ôi, người bà này đúng là khỏe nha.
Bình thường chỉ có cậu là mặt dày mày dạn rúc vào lòng bà ngoại và mẹ làm nũng.
Giờ thì bị người bà này ôm chặt như vậy khiến cậu đột nhiên trở nên ngượng ngùng.
Có điều, cậu cũng thấy cảm động.
Khi Dương Dương bị ôm sắp không thở nổi nữa…
“Gâu gâu! Gâu gâu!”
Giang Tuệ Tâm lúc này mới buông vòng tay, Dương Dương được hít vào một hơi khí oxi, khiến cả người rất thoải mái.
Bối Lạp đứng ở cửa tỏ thái độ kích động hơn ngày thường.
Nó rất ít khi sủa nhưng vừa nhìn thấy Dương Dương liền hung hăng sủa không dứt.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.