435 chữ · ~3 phút đọc
CHƯƠNG 42
Cậu ngất xỉu trong long Cố Tịch Dao.
Được rồi, nó không chạy trốn.
Nó chỉ đói quá nên ngất xỉu thôi.
Hóa ra, cái ôm của mẹ là như thế này .
Là như thế này…
Ừm, rất ấm áp.
Trong căn phòng.
Một già, một phụ nữ, một đứa trẻ.
Ba người ngồi xung quanh chiếc bàn ăn cơm.
Vui vẻ hòa thuận.
Tất nhiên, sự vui vẻ này Cố Tịch Dao phải mất đi mới có lại được.
Hòa thuận ấm áp chính là nước mắt của Vũ Xuân mà có được.
Trình Trình về cơ bản, vẫn giữ được tư thế tao nhã như từ trước đến giờ, ngồi ngay ngắn trước bàn ăn cơm.
Cái miệng nhỏ nhắn im lặng ăn cơm, gần như không thể nghe được âm thanh cậu đang ăn.
“Dương Dương, nào, nếm thử chút thịt cá hương bà ngoại làm đi, món này con thích ăn nhất đó.”
Vũ Xuân không ngừng gắp cho Dương Dương vài món ăn vào bát.
Từ tối hôm qua đến hôm nay, không gặp Dương Dương mười mấy tiếng đồng hồ, cô cảm thấy như cách xa cả một thế kỷ vậy.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Mỗi Đêm Đi Đến Động Phủ Của Sư Tôn
60 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Sườn Xám Và Quân Trang - Thẩm Vân Cương
42 ch
Trình Trình khẽ gật đầu một cái, trong đáy mắt lóe lên chút gì đó ngại ngùng rồi nhanh chóng biến mất.
Kể từ lúc người phụ nữ tên là “mẹ” này bắt đầu ôm chặt cậu bên bờ biển cho đến lúc cậu vào nơi gọi là phòng của ‘Dương Dương’, nhìn bức ảnh của ‘Dương Dương’ để ở trong phòng.
Sau đó, một người thông minh như Trình Trình đã hiểu hết được ngóc ngách của sự việc này.
Rất rõ ràng, hai người bọn họ đã coi cậu là đứa trẻ đang cười trong tấm ảnh kia.
Dương Dương?
Đâm lao thì phải theo lao thôi.
Dù sao thì cậu cũng không muốn quay trở lại nhà Bắc Minh nữa.
Cậu ghét phải gặp lại người cha có khuôn mặt lạnh lùng như người chết ấy.
Hừm!
“Dương Dương, hôm nay mẹ đã xin phép thầy giáo rồi, con ở nhà ngoan ngoãn nghỉ ngơi cùng bà ngoại nhé, con biết chưa?”
Đứa trẻ này tuyệt đối không nhắc đến nửa câu đối với chuyện xảy ra tối qua, cô cũng không muốn ép buộc nó. Chỉ sợ nó không vui lại chạy ra khỏi nhà đi mất, cô không thể chịu được tổn thương thêm nữa.
“Vâng.” Trình Trình hờ hững đáp lại.
Tối hôm qua sau khi từ nhà Bắc Minh chạy đi, cậu đã chạy đi xa thật xa.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.