1.055 chữ · ~8 phút đọc
Tối.
Mộ Viên Bách về nhà, thấy nhà cửa tối đen như mực, bình thường Ninh Hinh đã mở đèn đóm và đợi anh về nhà cơ mà?
Đi một vòng trong nhà tìm cô, không thấy Ninh Hinh, trong lòng Mộ Viên Bách cảm thấy không ổn.
Không lẽ cô lại xảy ra chuyện gì nữa sao?
Mộ Viên Bách lấy điện thoại gọi cho Lục Thiên Tư:" Lục Thiên Tư, Ninh Hinh có chỗ cậu không?".
[ Ninh Hinh? Tôi đâu gặp cô ấy, gần đây tôi rất bận mà, làm gì có thời gian chứ ]
Nhận câu trả lời, Mộ Viên Bách lại cảm thấy càng lúc càng sai, Ninh Hinh có thể đi đâu được chứ? Ngoài chỗ của anh và Lục Thiên Tư?
[ Mộ Viên Bách, xảy ra chuyện gì rồi à? ]
" Buổi trưa Ninh Hinh có đến đưa cơm trưa cho tôi, sau đó cô ấy về ".
" Nhưng bây giờ nhà không có bóng ai hết " Mộ Viên Bách nói.
[ Cậu nghĩ kĩ lại xem, Ninh Hinh có thể sẽ đi đâu được? ]
" Ngoài ở nhà và chỗ cậu, tôi chưa từng thấy Ninh Hinh đi với ai khác hết " Mộ Viên Bách nói.
Lúc này điện thoại có người gửi tin nhắn đến, anh hơi giật mình, sau đó cúp máy ngang Lục Thiên Tư, mở tin nhắn ra đọc.
Là từ máy Ninh Hinh gửi đến.
[ Ninh gia ]
Dòng tin nhắn ngắn gọn, Mộ Viên Bách cau mày. Ninh gia? Cô đang ở Ninh gia thật sao?
Mộ Viên Bách gấp gáp gọi lại cho cô, nhưng đầu dây bên đấy đã là thuê bao quý khách rồi.
" Xảy ra chuyện gì rồi sao? ".
...
Ninh gia.
Ninh Tuyết nhìn điện thoại của Ninh Hinh bị đập đến vỡ hết ra, cô ta đi đến, đá mạnh vào người đầy thương tích của Ninh Hinh.
" Mày dám cầu cứu sao? " Ninh Tuyết đứng ngẩn cao mặt nhìn Ninh Hinh đang nằm dưới sàn, sau khi chịu đòn roi của Ninh lão gia, cô bị tống vào nhà kho. Đến giờ cô mới tỉnh lại, mới tỉnh táo một chút liền nhắn tin cầu cứu với Mộ Viên Bách,hy vọng tin nhắn đã kịp gửi đi rồi.
Mộ Viên Bách...tôi chỉ đợi anh đến cứu mình thôi.
" Mày nghĩ Mộ Viên Bách sẽ đến cứu mày á? Anh ta là kẻ lập dị, chỉ biết mình chứ không biết ta, làm gì có chuyện anh ta sẽ quan tâm đến một con câm vô dụng như mày " Ninh Tuyết ngồi thấp người xuống, đưa tay đánh vào mặt Ninh Hinh.
Ninh Hinh nghe những lời từ Ninh Tuyết nói lòng trùng xuống, phải rồi...
Mộ Viên Bách đúng là loại người như vậy mà, cô có nên hy vọng anh sẽ đến cứu mình khỏi nơi đau khổ này không?
Ninh Tuyết đứng dậy, cô ta đi khỏi nhà kho. Trong lòng nhất định sẽ tin rằng Mộ Viên Bách có nhận được tin nhắn cầu cứu đi chăng nữa, anh ta cũng không hề đến cứu Ninh Hinh này.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Mỗi Đêm Đi Đến Động Phủ Của Sư Tôn
60 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Sườn Xám Và Quân Trang - Thẩm Vân Cương
42 ch
...
Mộ Viên Bách bước xuống xe, anh chỉnh áo vest đi thẳng vào trong, phía sau là Lục Thiên Tư đi cùng.
Đừng nghĩ anh đến đây chỉ với Lục Thiên Tư, cả đoàn người đằng sau đi theo kia kìa.
Bao vây toàn bộ Ninh gia.
Ninh lão gia và Ninh Tuyết hãi khi nhìn thấy Mộ Viên Bách, anh...anh sao đến đây chứ?
Mộ Viên Bách ngồi xuống ghế đầy tùy tiện, cả Lục Thiên Tư cũng vậy.
Bộ đôi này mỗi khi song kiếm hợp bích khiến ai trong thành phố cũng khiếp sơj.
" Ninh Hinh đâu?" Mộ Viên Bách nhìn Ninh lão gia hỏi.
" Con rể, quý hóa quá, con đến Ninh gia...".
" Ninh Hinh đâu?" Mộ Viên Bách lập lại lần hai, trong mắt anh, làm gì xem lão già này là ba vợ cơ chứ?
" Con rể...con hỏi gì kì vậy, từ khi con kết hôn với Ninh Hinh, con bé nó đâu..."
" Ninh lão gia, Ninh gia hiện tại đều bị tôi bao vây cả rồi, ông nên giao người ra đi " Mộ Viên Bách nói, không xem Ninh lão gia trong mắt mình là gì.
Lão cáo già này, ông ta nham hiểm đến đâu anh không biết sao?
" Con...con rể..." Ninh lão gia nghe Mộ Viên Bách nói mà khiếp sợ, mặt mũi cũng tái mét luôn rồi.
" Mau giao Ninh Hinh ra đây, nếu không..." Mộ Viên Bách kiên nhẫn nói tiếp, trong lòng như dầu sôi lửa bỏng vì lo lắng cho Ninh Hinh rồi.
" Chuyện đó..." Ninh lão gia ngập ngừng, không tin được kẻ lập dị này lại muốn tìm đến Ninh Hinh?
Cậu ta đã quan tâm đến con câm đó?
Người sợ nhất là Ninh Tuyết, lúc nãy còn đắc ý nhất định Mộ Viên Bách sẽ không đếm xỉa đến con câm đó, nhưng nào ngờ...
Người tính đúng là không bằng trời tính!
Lục Thiên Tư có vẻ hơi mất kiên nhẫn, anh đưa tay lên:" Ninh lão gia, tôi mất kiên nhẫn rồi đấy ".
Một nhóm người mặc đồ đen xông vào, trên tay đã cầm súng sẵn, chỉa thẳng vào phía Ninh lão gia và Ninh Tuyết.
Mộ Viên Bách đứng dậy, anh điềm đạm nói:" Một là trả lại Ninh Hinh cho tôi, hai là người các người đầy lỗ ".
" Mau...mau...đưa con câm đó ra..." Ninh Tuyết sợ đến xanh mặt, cô quay sang nhìn hai thuộc hạ gần đó.
Hai tên thuộc hạ gấp gáp chạy đi, đi đến nhà kho lôi Ninh Hinh ra.
Ninh Hinh cả người đầy thương tích, quần áo cũng rách rưới vài chỗ, được lôi ra ném mạnh lên sàn, Mộ Viên Bách và Lục Thiên Tư liền trừng to mắt mà nhìn lấy.
Lục Thiên Tư định tiến đến, ai ngờ Mộ Viên Bách đã nhanh hơn một bước, anh liền ôm Ninh Hinh lên.
Cả người cô chỉ là vết roi, không cần nghĩ cũng biết ai làm chuyện khốn nạn này rồi.
" Ra tay! ".
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Xuyên Không: Sống Một Cuộc Đời Khác (Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn) - Kim Phi (FULL)
169 ch
Tiêu Dao Tứ Công Tử - Ninh Trần (FULL)
379 ch
Xuyên Không: Tiên Y Tung Hoành Đô Thị - Giang Ninh
192 ch
Xuyên Không: Ta Làm Công Tử Bại Gia - Lâm Trần
176 ch
Lao Tình
52 ch
Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm
28 ch
Tham Gia Show Hẹn Hò Cùng Ex Là Ảnh Đế
7 ch
Đại Thần Dẫn Vào Ngực: 101 Nụ Hôn Sâu (Tỷ Vạn Ngôi Sao Không Bằng Em)
1.048 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.