1.579 chữ · ~11 phút đọc
Ta trái lại ngẩn ra.
Thế là xong rồi à? Không còn gì nữa ư?
Thật mất hứng.
Ta quay người bỏ đi.
Đi được hai bước, bỗng nhiên nhớ ra hộp điểm tâm kia vẫn chưa cầm theo.
Bước chân khựng lại, ta đang cân nhắc xem nên quay đầu lại thế nào cho đỡ mất mặt.
Phía sau truyền đến tiếng động nhỏ.
Ta hơi nghiêng mặt, dùng dư quang khóe mắt liếc nhìn.
Lục Nguyên Hối đã đưa hộp thức ăn cho thị tùng bên cạnh.
Tên thị tùng chạy lon ton mang đến bên cạnh ta.
Ta hừ lạnh một tiếng, nhận lấy hộp đồ ăn rồi không thèm ngoảnh đầu lại mà đi thẳng vào phòng.
06
Thánh chỉ vừa ban xuống, triều đình liền nổ tung như vạc dầu sôi.
Kẻ mắng ta hoang đường thì có, nhưng người than thở tiếc nuối cho vị Trạng nguyên thì càng nhiều hơn.
Ngày thứ ba, Vương Các lão đến.
Lão đầu này là nguyên lão tam triều, tính khí bướng bỉnh tựa như đá tảng.
Hồi đó, sau kỳ thi Đình, lão cứ nhất quyết kéo Lục Nguyên Hối lại khen ngợi suốt nửa nén nhang, bảo hắn là "tài năng quốc sĩ".
Giờ đây, vị "tài năng quốc sĩ" này lại chuẩn bị vào phủ Trường Công chúa của ta.
Lão già ấy ngồi không yên nữa rồi.
Phía xa, Lục Nguyên Hối đang đứng giữa sân, vận một bộ thanh y đơn sơ.
Vương Các lão run rẩy chỉ tay vào hắn, chòm râu cũng run bần bật:
- Nguyên Hối! Ngươi thật hồ đồ!
- Mười năm đèn sách, một mai đỗ đạt, chính là lúc dốc sức cho đất nước! Sao có thể... sao có thể bị vây h.ã.m nơi hậu trạch, tự hủy hoại tiền đồ như thế?!
Lời nói tuy nặng nề, nhưng giọng điệu lại nghẹn ngào.
Lão thực lòng thương tiếc cho hắn.
Lục Nguyên Hối lặng lẽ nghe hết, sau đó chỉnh lại ống tay áo.
Hắn hướng về phía Vương Các lão, cúi người hành lễ thật sâu.
Tấm lưng khom xuống, hồi lâu sau mới đứng thẳng dậy.
- Vãn bối... - Giọng hắn bình thản nhưng từng chữ lại vô cùng rõ ràng - ...đã phụ sự kỳ vọng của Các lão.
Trong sân có gió thổi qua, làm vạt áo hắn khẽ lay động.
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt vượt qua vai Vương Các lão, chẳng biết đang nhìn về nơi nào.
- Tuy nhiên, - Hắn khựng lại một chút - đời người tại thế, có những việc còn quan trọng hơn cả tiền đồ.
Vương Các lão ngẩn người: - Việc gì?!
Lục Nguyên Hối không đáp, chỉ nghiêng đầu liếc về hướng ta đang đứng.
Ta giật mình nghiêng người, nép vội ra sau cột hành lang.
Từ sau cây cột lén nhìn ra, ta mới phát hiện hắn không nhìn ta.
Hắn nhìn cây Sán Đường bên hành lang.
Những cánh hoa đang rụng xuống xào xạc.
Gió cuốn một cái, hoa đã rụng đầy vai hắn.
Hắn cũng chẳng phủi đi, cứ để sắc hồng nhạt ấy điểm xuyết trên lớp vải xanh thanh khiết.
Tiếng mắng chửi dần trở nên mơ hồ trong gió.
Chỉ có hoa Sán Đường không ngừng rơi xuống, từng mảnh nhỏ vụn vặt phủ đầy mặt đất một màu trắng hồng.
Nửa khắc sau, Vương Các lão cuối cùng cũng không còn sức để mắng nữa.
Lão phất tay áo, thở dài một tiếng rồi lảo đảo rời đi.
Trong sân bỗng chốc trở nên yên tĩnh lạ thường.
Lục Nguyên Hối vẫn đứng yên tại chỗ.
Hắn đưa tay ra, hứng lấy một cánh hoa đang rơi.
Cuối cùng khép chặt nó lại trong lòng bàn tay.
07
Hôm ấy, hảo hữu Từ Tam tiểu thư kéo ta đến lầu Thanh Phong nghe tỳ bà.
Trong nhã gian, Từ Tam vừa cắn hạt dưa vừa liếc mắt nhìn chằm chằm vào mặt ta.
Cuối cùng cô nàng không nhịn được nữa, vẫy tay bảo tiểu quan đang gảy tỳ bà ra ngoài.
Cửa vừa đóng, Từ Tam liền ghé sát lại: - Rốt cuộc là thế nào hả?
Ta thong thả cắn hạt dưa: - Chẳng thế nào cả.
- Chẳng thế nào là thế nào?
- Thì là thế đó thôi. - Ta bưng tách trà lên nhấp một ngụm, hơi nóng nên lại đặt xuống.
Nói thật, cưới Lục Nguyên Hối, ta cũng không lỗ.
Dù sao thì người bị hủy hoại tiền đồ gấm vóc cũng chẳng phải là ta.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Mỗi Đêm Đi Đến Động Phủ Của Sư Tôn
60 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Sườn Xám Và Quân Trang - Thẩm Vân Cương
42 ch
Hắn mặt mũi tuấn tú, dáng người lại đẹp, lại còn biết quán xuyến việc nhà.
Ngoại trừ tính tình có hơi cổ hủ, hở chút là lôi sách thánh hiền ra nói, thì cũng coi như ổn.
Từ Tam chằm chằm nhìn ta: - Thật sự cam chịu thế sao?
Ta nhún vai: - Thánh chỉ đã ban xuống rồi, còn có thể hối hận sao?
Từ Tam tặc lưỡi hai tiếng.
- Ngươi phải để tâm một chút đi, - Cô nàng xích lại gần hơn, hạ thấp giọng - ta cứ thấy ánh mắt Lục Nguyên Hối nhìn ngươi... không đúng lắm.
Ta mân mê hạt dưa, chẳng thèm để ý: - Không đúng chỗ nào? Hắn suốt ngày bày ra vẻ mặt nghiêm nghị, nhìn ai chẳng thế.
- Nói không rõ được. - Cô nàng nhíu mày ngẫm nghĩ - Ở mấy buổi cung yến, hội thơ trước đây, ta đi sau ngươi nên đã bắt gặp hắn mấy lần rồi.
- Không phải hắn luôn tránh mặt ta sao?
- Thì đúng là tránh mặt, - Từ Tam gật đầu - nhưng mỗi lần ngươi quay lưng đi, hắn lại đứng sau lưng nhìn ngươi chăm chú.
- Nhìn ta thì sao? Bản cung xinh đẹp, hắn nhìn thêm mấy cái thì có vấn đề gì?
Từ Tam cuống lên, hoa chân múa tay ra hiệu: - Không phải kiểu tham luyến sắc đẹp, cũng chẳng phải chán ghét bỏ rơi... mà là kiểu...
Cô nàng ấp úng hồi lâu, cuối cùng mới rặn ra được một câu:
- Giống như đồ tể đang nhìn chằm chằm con lợn béo nhất trong chuồng vậy.
Ta: - ...?
- ...Cái kiểu ví von gì kỳ cục vậy hả.
Từ Tam xua tay, chẳng thèm quan tâm:
- Ngươi cứ cẩn thận một chút đi, c.h.ó dữ không sủa, mấy gã thật thà trông chẳng có vẻ gì mới là kẻ độc địa nhất đấy!
07
Lúc trở về trời đã sẩm tối.
Ta vén rèm xe lên liền ngẩn người.
Lục Nguyên Hối đã ngồi sẵn bên trong, vận thanh y, tay vẫn đang cầm một quyển sách.
- Sao ngươi lại tới đây? - Ta bước lên xe.
Hắn đặt sách xuống: - Đón Điện hạ về phủ.
Những lời Từ Tam nói cứ lẩn quẩn mãi trong đầu ta.
Ta ngồi xuống, nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào hắn.
Xe lăn bánh, rèm cửa lay động, ánh sáng cũng chập chờn theo.
Gương mặt nhìn nghiêng của hắn lúc ẩn lúc hiện trong ánh sáng mờ ảo, hàng lông mi dài đến mức đổ bóng xuống.
Đúng thật là vẻ ngoài của một thư sinh thanh chính.
Đi được nửa đường, Lục Nguyên Hối vẫn chưa hề ngước mắt nhìn ta lấy một cái.
Hắn cầm quyển sách, ánh mắt dán chặt vào mặt giấy, cứ như thể trên đó sắp nở ra hoa không bằng.
- Hình như lúc nào cũng vậy.
Trạng nguyên lang danh tiếng lừng lẫy, các buổi yến tiệc trong kinh thành đều thích gửi thiệp mời hắn.
Hắn thi thoảng cũng tình cờ gặp ta trong yến tiệc.
Nhưng lúc nào cũng cúi đầu, hành lễ, vấn an. Khách sáo mà lại xa cách.
Ngay cả lần vây săn đó, ta cưỡi ngựa đuổi theo con hươu, suýt chút nữa thì ngã xuống sườn núi.
Hắn đã mắng ta giữa bàn dân thiên hạ là "hành sự nóng nảy, mất đi thể thống", còn lôi cả kinh điển ra nói một tràng dài.
Nhưng lúc ấy... hắn cũng không hề nhìn thẳng vào mắt ta.
Giọng điệu răn đe tuy thanh cao nghiêm túc, nhưng người thì lại cúi đầu thu liễm.
Lúc đó ta tức đến nghiến răng nghiến lợi, chỉ thấy gã mọt sách này thật thích làm bộ làm tịch.
Ta nhìn chằm chằm vào mặt nghiêng của hắn.
Hắn vẫn không quay đầu lại, nhưng yết hầu lại khẽ chuyển động một cái.
Trang sách mãi chẳng thấy lật.
Ta đưa tay ra, nắm lấy cằm hắn rồi mạnh dạn xoay mặt hắn lại.
Bốn mắt nhìn nhau.
Lục Nguyên Hối cả người cứng đờ.
Quyển sách từ tay hắn trượt xuống, vang lên một tiếng "bạch" trên sàn xe.
Hắn cũng không nhặt.
Hắn cứ thế ngây người nhìn ta, mắt không hề chớp, giống như một chú mèo đột ngột bị túm lấy đuôi vậy.
Ánh mắt hắn dời từ mắt ta xuống dưới, lướt qua c.h.óp mũi, rồi dừng lại ở bờ môi - rồi đứng khựng lại đó.
Hồi lâu sau hắn mới đột ngột dời đi, nhưng vành tai thì đã đỏ bừng từ bao giờ.
- Điện hạ...
Giọng hắn căng thẳng: - ...Như vậy không hợp quy củ.
Ta: - ...
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.