1.387 chữ · ~10 phút đọc
08
Trở về, ta nằm trằn trọc suy nghĩ suốt cả đêm.
Càng nghĩ ta càng thấy, chắc chắn Lục Nguyên Hối thích ta.
Chuyện này chẳng phải rõ rành rành rồi sao?
Ta, Triệu Trường Doanh, muốn nhan sắc có nhan sắc, muốn tiền bạc có tiền bạc, muốn thế lực có thế lực.
Yêu ta, chẳng phải là lẽ thường tình ư?
Nhưng ta không thể tự dưng chạy đến hỏi hắn.
Như vậy truyền ra ngoài, người ta lại bảo ta tự luyến quá mức.
Với lại, là hắn thích ta trước, dựa vào cái gì mà bắt ta phải mở lời?
Ta tuyệt đối không thể để bị dắt mũi được.
Ta quyết định sẽ thử lòng hắn.
Đi ngang qua thư phòng, thấy Lục Nguyên Hối đang đọc sách.
Ta lân la lại gần, tì vào vai hắn cùng xem trang sách, hơi thở cố tình lướt qua vành tai hắn.
Đầu ngón tay đang cầm trang sách của hắn chợt siết chặt, yết hầu khẽ chuyển động.
Nhưng hắn lại dịch người sang bên cạnh một tấc, giọng điệu khô khốc: - Điện hạ, người che mất ánh sáng rồi.
Giấc nghỉ trưa, ta nằm trên trường kỷ trong sân, gọi hắn qua đọc thoại bản cho mình nghe.
Hắn ngồi bên cạnh, bưng quyển sách lên, giọng đọc rõ ràng rành mạch nhưng lại chẳng chút gợn sóng.
Ta nheo mắt, duỗi chân ra, như vô tình chạm vào người hắn.
Tiếng đọc sách của Lục Nguyên Hối đột ngột dừng lại, cả người hắn như bị đóng đinh tại chỗ.
Ngay sau đó hắn bỗng dưng đứng dậy, lùi lại ba bước lớn, cúi gầm mặt xuống:
"Điện hạ, thần chợt nhớ ra còn có văn thư chưa xử lý xong."
Lời còn chưa dứt, người đã xoay lưng đi thẳng, bước chân nhanh đến mức vạt áo cũng tung bay theo gió.
Ta tiến một bước, hắn lùi mười bước.
Suốt mười mấy ngày nay, ta đến cả một góc vạt áo của hắn cũng chẳng chạm vào được.
Nghĩ mà ta thấy tức đến bật cười.
Được lắm Lục Nguyên Hối, hắn cũng giỏi giả vờ đấy.
Ta quyết định vào cung tìm hoàng huynh.
Vừa bước vào điện, chao ôi, một mùi hương ngào ngạt xộc thẳng vào mũi.
Hoàng huynh của ta đang lúc đắc ý, ăn mặc chải chuốt lòe loẹt, đang đứng trước gương thử một chiếc trường bào màu hồng đào.
Đám nội thị vây quanh không ngớt lời khen ngợi: "Bệ hạ khí độ phi phàm, màu sắc này càng tôn lên vẻ đẹp như băng thanh ngọc khiết của người!"
Chỉ có ta là nhăn mày nhăn mặt, nằm vật ra ghế.
"Sắc hồng non nớt," ta lạnh lùng lên tiếng, "huynh xem mình giờ bao nhiêu tuổi rồi?"
Huynh ấy hừ lạnh một tiếng: "Muội thì hiểu cái gì? Tẩu tử của muội thích nhất là thấy ta mặc đồ tươi tắn một chút đấy."
Phải rồi, vị Viên nhị tiểu thư mà huynh ấy thầm thương trộm nhớ kia, cách đây không lâu cuối cùng cũng đã hòa ly.
"Nàng ấy đồng ý tiến cung rồi sao?" Ta hỏi.
Nụ cười của hoàng huynh khựng lại trong nửa giây, rồi lại ưỡn ngực: "Sắp rồi."
Nhìn bộ dạng đó của huynh ấy, ta cũng chẳng nỡ tạt gáo nước lạnh.
Với tính cách của Viên nhị, nàng ấy mà chịu tiến cung mới là lạ.
Cái danh 'nhân tình bên ngoài' này của hoàng huynh, e là còn phải gánh dài dài.
"Nói đi," rốt cuộc huynh ấy cũng liếc nhìn ta một cái, "lại gây ra chuyện gì rồi?"
Ta thở dài, đem cái thói hành xử như khúc gỗ, lúc nào cũng giữ lễ nghĩa cung kính của Lục Nguyên Hối ra kể sạch sành sanh.
Hoàng huynh nghe xong thì im lặng.
Huynh ấy thong thả nghịch miếng ngọc bội bên hông, hồi lâu sau bỗng dưng bật cười thành tiếng.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Mỗi Đêm Đi Đến Động Phủ Của Sư Tôn
60 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Sườn Xám Và Quân Trang - Thẩm Vân Cương
42 ch
"Muội để tâm chuyện người ta có thích muội hay không làm gì? Dù sao muội cũng đâu có thích người ta."
Ta lý sự cùn: "Sao lại không để tâm? Lục Nguyên Hối mà thích ta, chẳng phải càng chứng minh sức quyến rũ của ta vô song, thắng hắn ta một bậc sao?"
"Huynh nghĩ xem, ngay cả người mình ghét mà cũng bị mình chinh phục thì oai biết bao."
Vẻ mặt hoàng huynh trông như vừa nuốt phải ruồi.
"... Bình thường chúng ta không gọi đó là 'người mình ghét' đâu."
"Phải gọi là 'tên rùa rụt cổ ngứa mắt sớm muộn gì cũng bị xử lý'."
Ta chẳng buồn quan tâm đến mấy lời xàm xí của huynh ấy, túm lấy tay áo huynh ấy thúc giục: "Mau bày mưu cho muội! Nhanh lên!"
Huynh ấy bị ta đeo bám đến mức không còn cách nào, đành cho lui hết người hầu hạ, hạ thấp giọng thì thầm vào tai ta suốt một khắc đồng hồ.
Ta nghe xong mà trợn tròn cả mắt.
"... Những thứ này huynh học từ đâu ra vậy? Huynh là hoàng đế hay là tú bà thế?"
Hoàng huynh nghiêm túc đáp: "Tẩu tử của muội rất thích chiêu này."
11
Ta trở về phủ, suy nghĩ suốt hai ngày trời.
Thôi bỏ đi, ta không hạ mình làm mấy trò đó được.
Triệu Trường Doanh ta dù sao cũng cần giữ mặt mũi.
Nhưng rồi nghĩ lại, ta bỗng nảy ra ý hay.
Ta có thể bắt Lục Nguyên Hối học mà.
Để hắn ta tự đến lấy lòng ta, chẳng phải là xong chuyện rồi sao?
Biết đâu học dần rồi hắn ta lại tự 'khai sáng' thì sao.
Ta lập tức phái người đi thu thập cả một đống sách.
Nào là "Khuê trung vận sự", "Thị thê yếu thuật", "Phong nguyệt nhã tập", tất tần tật quăng hết vào thư phòng của hắn.
Kèm theo một tờ giấy nhắn: [Học cho tử tế, ba ngày sau ta tới kiểm tra bài vở.]
Ngay chiều hôm đó, Lục Nguyên Hối đã tìm đến.
Hắn đứng giữa sân, trên tay cầm mấy cuốn sách đó, khuôn mặt không chút biểu cảm.
"Điện hạ," hắn hỏi, "những cuốn sách này mua ở đâu vậy?"
Ta vừa vắt vẻo gác chân ăn nho vừa đáp: "Tiệm 'Sán Đường Trai' ở phố Đông, sao thế, chưa đủ à? Để ta bảo người đi mua thêm."
Hắn gật đầu, không nói gì thêm rồi quay người rời đi.
Ngày hôm sau, Sán Đường Trai bị niêm phong.
Tội danh là "buôn bán ấn phẩm đồi trụy, làm băng hoại phong tục tập quán".
Lục Nguyên Hối còn đặc biệt đến báo cáo với ta, gương mặt đầy vẻ chính trực:
"Loại sách này làm hư hỏng phong khí, thần đã cho người thu giữ và tiêu hủy hoàn toàn."
"..."
Ta nhìn hắn, tức đến mức bật cười.
"Lục Nguyên Hối, ngươi giỏi lắm."
Hắn đứng thẳng tắp: "Thần chỉ làm việc theo luật pháp."
"Luật pháp nào?" Lửa giận trong ta bốc lên ngùn ngụt, "Chủ tiệm sách đó đắc tội gì với ngươi? Độc giả xem chút sách giải trí thì đắc tội gì với ngươi? Tác giả viết lách đôi chút thì đắc tội gì với ngươi?"
"Những thứ d.â.m ô đó làm bại hoại phong khí."
"D.â.m ô cái gì?" Ta cao giọng, "D.â.m d.â.m d.â.m! Chẳng lẽ chuyện 'd.â.m' hơn thế hai ta còn chưa làm qua sao?"
"Xem sách mà cũng phạm pháp, vậy thì hai ta giờ này nên vào đại lao mà ngồi đi! Hai đứa nắm tay nhau, cùng vào ngục mà ngồi!"
Vành tai Lục Nguyên Hối đỏ bừng lên trong nháy mắt, hắn há miệng nhưng không thốt nên lời. Chắc là sách thánh hiền chưa dạy hắn cách đối phó với kiểu lý sự 'cùng chếc' như thế này.
Hắn nghẹn họng hồi lâu, cuối cùng mới tìm lại được giọng nói:
"Điện hạ, người nói vậy là sai rồi. Chuyện thực tế và sách vở không thể đánh đồng làm một. Sách vở lưu truyền sẽ đầu độc tâm trí của hàng vạn sĩ tử, tác hại vô cùng sâu rộng..."
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.