2.055 chữ · ~14 phút đọc
14
Ngày hôm sau vào cung tạ ơn, lúc ra về Lục Nguyên Hối lại bị hoàng huynh của ta giữ lại riêng.
Hai người bọn họ ở trong điện thì thầm gần hết một nén nhang, cửa mới mở ra.
Lục Nguyên Hối bước ra ngoài, vành tai có chút đỏ.
Thấy ta nhìn hắn, hắn lập tức ưỡn thẳng lưng, lại trưng ra vẻ mặt nghiêm nghị.
Trên xe ngựa về phủ, ta hích vai hắn:
"Hoàng huynh đã nói gì với ngươi thế?"
Hắn nhìn thẳng phía trước, hầu kết khẽ chuyển động: "Bệ hạ dạy bảo, dạy thần cách duy trì phu thê hòa thuận, cùng nhau xây dựng phủ đệ ấm êm."
"......"
Hoàng huynh mà cũng dạy được mấy thứ đoan chính thế này sao?
......
Lục Nguyên Hối dạo này có chút bận rộn.
Phò mã không được nắm thực quyền, hắn đang bàn giao công việc với đồng liêu, điều chuyển sang một chức vị nhàn hạ.
Mỗi ngày hắn đều đi sớm về muộn để bàn giao công văn, trông không có vẻ gì là buồn bực.
Hắn có cam tâm hay không thì ta không rõ, nhưng người nhà phía bên hắn thì không cam tâm rồi.
Mẫu thân ruột của hắn mất sớm, phụ thân cưới vợ kế rồi vứt hắn cho ông nội nuôi, mười mấy năm chẳng hỏi han nửa lời.
Giờ thì hay rồi, lặn lội đường xá xa xôi từ quê nhà tới tận kinh thành.
Hôm đó Lục Nguyên Hối không có ở phủ, là ta ra mặt tiếp bọn họ.
Cha mẹ kiểu đ.i.ê.n khùng ta đã gặp qua không ít.
- Suy cho cùng, vào cái năm loạn nhất ấy, phụ hoàng còn hạ tình cổ với mẫu hậu, mẫu hậu đâm người ba nhát rồi tiện tay cho uống luôn thuốc tuyệt tự.
Gia phong nhà ta như thế, cảnh tượng gì mà ta chưa từng thấy cơ chứ.
Nhưng hạng người nực cười như phụ thân Lục Nguyên Hối thì đúng là lần đầu ta mới gặp.
Mở miệng là đòi tiền, giơ tay là đòi quyền, một căn đại trạch bảy gian phải chuẩn bị sẵn, còn phải lo liệu tiền đồ cho đứa con trai út của lão.
Trong lời nói cứ như thể: "Con trai ta bám được cành cao, cả nhà nghiễm nhiên phải được hưởng sái".
Ta chống cằm, như xem kịch nhìn hai người bọn họ diễn xướng.
Vừa buồn cười lại vừa thấy nực cười.
Bọn họ cho ta một loại ảo giác rằng tính khí của ta rất tốt.
Ngay khi ta đang cân nhắc xem nên trực tiếp xách cổ ném ra ngoài hay sai thị vệ đuổi đi, thì Lục Nguyên Hối trở về.
Hắn vẫn chưa kịp thay quan phục, đứng ở cửa, trên mặt không có biểu cảm gì.
Ánh mắt hắn quét qua phụ thân và mẹ kế, cuối cùng dừng lại trên mặt ta.
Sau đó hắn bước tới, đưa tay ra, xách cổ áo sau của lão phụ thân mình lên.
Dáng người phụ thân hắn vốn không cao, bị xách lên như thế, chân liền rời khỏi mặt đất.
Lão giãy giụa hai cái rồi đờ người ra.
Bà mẹ kế thét c.h.ói tai.
Lục Nguyên Hối chẳng thèm bận tâm, cứ thế xách lão ta đi ra ngoài, như xách một con gà đang giãy dụa.
Lão phụ thân hoàn hồn, bắt đầu mắng nhiếc om sòm, tiếng mắng cứ thế xa dần.
Ta cao giọng hỏi: "Tối nay có về ăn cơm không?"
Bước chân hắn không dừng, tiếng nói từ dưới hành lang vọng lại: "Có."
Rất dứt khoát.
Ta nhướn mày, ngồi xuống tiếp tục uống trà.
15
Buổi chiều lúc Lục Nguyên Hối trở về, ta đang ở trong viện cho cá ăn.
"Giải quyết xong rồi à?" Ta không quay đầu lại, rắc một nắm thức ăn cho cá.
"Giải quyết xong rồi." Giọng hắn bình thản.
"Giải quyết thế nào?"
"Đã ký văn tự rồi." Hắn bước tới đứng cạnh ta, "Chia làm hai bản, bọn họ cầm tiền rồi đi, mãi mãi không được làm phiền nữa."
Tay đang rắc thức ăn của ta khựng lại.
Chỉ vậy thôi sao?
Hắn nhìn ta, trong mắt thoáng hiện chút thắc mắc, như thể lạ lẫm vì sao ta lại có phản ứng này.
"Bọn họ... sao lại chịu ký?"
Hắn không cần suy nghĩ: "Thì cho bọn họ chút tiền thôi."
"......"
Cái bộ mặt đó của phụ thân hắn, có đưa núi vàng cũng chẳng lấp đầy cái lỗ hổng tham lam ấy đâu.
Sau này chắc chắn sẽ còn đeo bám không dứt.
Lục Nguyên Hối vẫn còn non nớt quá, chẳng biết lòng người tham lam là không đáy.
Ta im lặng một lúc.
Lũ cá ở dưới nước xúm lại một chỗ, há miệng chờ ăn.
Ta phủi phủi tay, quay đầu nhìn hắn.
Hắn đứng trong ráng chiều, quan phục mặc trên người không một nếp nhăn.
Ánh mắt bình thản, dường như thật sự đã giải quyết xong một chuyện rắc rối.
Ta nghe thấy giọng nói của chính mình, khá bình tĩnh: "Hay là, dứt khoát nhổ cỏ tận gốc luôn đi?"
Lời vừa thốt ra ta đã thấy hối hận ngay.
Đúng là hồ đồ. Triệu Trường Doanh ơi, đó là phụ thân ruột của hắn mà.
Dù có tồi tệ đến đâu thì cũng là m.á.u mủ, ngươi ở đây định đóng vai Diêm Vương cho ai xem chứ.
Ta đang định nói thêm vài câu để chữa thẹn, thì lại thấy Lục Nguyên Hối sững sờ.
Hắn nhìn ta, đôi mắt khẽ mở to.
Tim ta bỗng hẫng một nhịp.
Thôi xong, làm hắn sợ rồi. Cái tên mọt sách này chắc chưa bao giờ nghe thấy những lời như thế.
Lục Nguyên Hối đột ngột tiến lên một bước, giơ tay bịt chặt miệng ta lại.
Hắn nhanh c.h.óng nhìn quanh một lượt, bốn bề vắng lặng, chỉ có mấy con cá dưới ao đang quẫy nước.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Mỗi Đêm Đi Đến Động Phủ Của Sư Tôn
60 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Sườn Xám Và Quân Trang - Thẩm Vân Cương
42 ch
Lúc này hắn mới cúi đầu, ghé sát vào tai ta, nén giọng nói một cách vội vàng:
"Điện hạ! Chuyện như vậy sao có thể nói ở nơi đông người thế này?"
Ta: "...?"
Ta gạt tay hắn ra, định nói gì đó rồi lại thôi.
Lục Nguyên Hối lại tự nhiên tiếp lời.
Hắn mang vẻ mặt nghiêm nghị, lại nhích gần về phía ta nửa bước.
Giọng hắn càng hạ thấp hơn, cứ như đang làm chuyện gì mờ ám vậy:
"Chuyện này, cho dù có muốn thực hiện, cũng phải đợi đến đêm khuya, đóng cửa bảo nhau, hai ta bàn bạc kỹ mới được."
Hóa ra Lục Nguyên Hối đang thật sự cân nhắc.
Mà không phải cân nhắc xem "có nên làm hay không", mà là đang nghĩ xem "phải làm thế nào".
Buổi tối, Lục Nguyên Hối giảng giải chi tiết kế hoạch cho ta nghe.
Ta nghe xong mà ngẩn người: "... Ngươi học được chiêu mượn dao giếc người này ở đâu thế?"
Hắn chỉnh lại sắc mặt, nghiêm túc đáp: "Điện hạ, sao có thể gọi đây là mượn dao giếc người được ạ?"
Ánh nến hắt lên mặt hắn, lúc sáng lúc tối.
"Thiếu nợ thì phải trả, đó là lẽ thường tình." Giọng hắn bình thản, cứ như đang đọc sách, "Ta chỉ là khiến cho người cần biết phải biết được những việc cần biết mà thôi."
Ta bật cười: "Vậy lỡ như bọn họ trả được nợ thì sao?"
"Không trả nổi đâu." Hắn khẳng định chắc nịch, mắt cũng chẳng buồn nhướng lên, "Vả lại cũng sẽ không trả."
"Ta trúng Trạng nguyên, lại được gả cho Công chúa, tin tức này sớm đã truyền về quê nhà rồi."
"Ba ngàn lượng đó chẳng đủ để lấp vào cái lỗ hổng kia. Chủ nợ sẽ chỉ nghĩ rằng lão ta đang ôm núi vàng mà không chịu nhả ra thôi."
Ta suy nghĩ một chút: "Thế nếu đám chủ nợ dắt theo cha ngươi, lên tận kinh thành đòi tiền thì sao?"
Lục Nguyên Hối ngước mắt lên nhìn ta.
Ánh mắt ấy vô cùng trong trẻo, thậm chí còn có chút ngây thơ vô số tội.
"Thần là người của Trường công chúa." Hắn nói một cách hiển nhiên, "Bọn họ dám động vào thần sao?"
Ta sững người một lát, rồi phá lên cười.
"Được lắm Lục Nguyên Hối," Ta dí tay vào trán hắn, "Ngươi cũng biết cậy thế bắt nạt người khác quá nhỉ."
Vành tai hắn hơi ửng đỏ, nhưng không hề né tránh.
"Được rồi, việc này ta sẽ lo liệu cho ngươi." Ta xua tay.
Hắn nhìn ta, ánh lửa trong mắt khẽ dao động.
"Đa tạ Điện hạ."
Giọng nói trầm thấp, không rõ tâm tư.
16
Một tháng sau, tin tức từ Lang Nha truyền đến.
Lục lão vừa ôm ba ngàn lượng bạc bước chân vào cửa, đã bị đám chủ nợ túc trực nhiều ngày tóm gọn.
Chút bạc lẻ đó ngay cả tiền lãi cũng không đủ trả, thế là cả nhà ba người bọn họ đều bị áp giải đi làm công dài hạn cho chủ nợ để gán nợ.
Cha Lục gào khóc đòi lên kinh tìm con trai cả, nói con trai lão giờ là Phò mã, có cả núi vàng núi bạc.
Đám chủ nợ nghe xong chỉ cười khẩy, vung tay tát cho lão một cái cháy má:
"Định đến địa bàn của người ta mà đòi nợ chắc? Bọn ta có đ.i.ê.n đâu?"
Lão bị đánh cho một trận tơi tả, sau đó bị canh giữ càng nghiêm ngặt hơn.
Dù vậy, cha Lục vẫn lén lút nhờ người gửi thư về kinh thành, bảo Lục Nguyên Hối gửi tiền.
Thư đã gửi tới nơi.
Nhưng ta thậm chí còn không cho người mang đến trước mặt Lục Nguyên Hối, mà trực tiếp ném thẳng vào lò lửa đốt đi.
Kinh thành cách Lang Nha núi cao sông dài, đường sá xa xôi, thư từ không tới nơi cũng là chuyện quá đỗi bình thường.
Mãi ba ngày sau, Lục Nguyên Hối mới biết chuyện này.
Hắn tan triều về, đứng dưới hành lang một lát, chẳng nói lời nào.
Đêm đến, hắn cứ trằn trọc mãi, làm cái giường kêu lên kẽo kẹt.
Ta đá cho hắn một cái: "Ngươi đang rán bánh đấy à?"
Hắn bèn nằm im.
Trong bóng tối, tiếng thở của hắn nghe thật nặng nề.
Một lúc lâu sau, hắn mới lên tiếng, giọng trầm đến mức khản đặc:
"... Điện hạ có thấy thần quá tàn nhẫn không?"
Ta im lặng, có chút khó hiểu: "... Thế này mà cũng gọi là tàn nhẫn ư?"
Lại qua một lát, hắn hỏi tiếp: "Điện hạ có thấy... thần là kẻ ngoài mặt một đằng trong lòng một nẻo, đầy mưu mô không?"
Ta nghiêm túc xoay người về phía hắn.
Dù trong bóng tối chẳng nhìn rõ được gì.
"Lục Nguyên Hối, có mưu mô thì có gì là xấu?"
"Ở cái thế đạo này, kẻ không có mưu mô sớm đã bị người ta ăn tươi nuốt sống rồi. Ngươi có tâm cơ, chứng tỏ ngươi thông minh, biết bảo vệ bản thân - chẳng lẽ ta lại mong người của mình là một quả hồng mềm để ai muốn nắn thì nắn, muốn bóp thì bóp chắc?"
"Ngươi đối xử với người ngoài thế nào ta không quan tâm, miễn là đừng dùng những chiêu trò đó lên người ta, thì dù ngươi có tám trăm cái tâm mắt ta cũng vui lòng chấp nhận."
Ta nói xong, lặng yên chờ đợi.
Lục Nguyên Hối im lặng hồi lâu.
Ta nhích lại gần, đưa tay chạm vào mặt hắn trong đêm tối.
Đầu ngón tay cảm nhận được chút ẩm ướt.
Ta sững lại: "... Ngươi khóc đấy à?"
"Không có." Hắn lí nhí đáp, rồi vùi mặt sâu vào lòng bàn tay ta, "Tay Điện hạ lạnh quá."
Ta chậc lưỡi một tiếng, không thèm vạch trần.
Tay kia vòng qua, vỗ nhè nhẹ vào lưng hắn.
"Ngủ đi." Ta khẽ bảo.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.