5.474 chữ · ~37 phút đọc
Tây Tế.
Lý Hạo mặt mày u ám, ngồi trong thư phòng. Bên cạnh, Lý Nguyệt Nga cũng không dám chọc vào cơn giận của ông.
"Thật là hồ đồ hết mức!" Ông đập mạnh một cái xuống bàn, làm chén trà trên mặt bàn bật lên, "Lý thị cùng một huyết mạch, đồng tông đồng nguyên, vốn nên cùng hơi thở, chung cành lá! Tên tiểu tử Lý Văn Chiêu ngu dốt thì thôi đi, còn lão hồ đồ Lý Phúc Sơn kia, vậy mà cũng chẳng phân biệt được thân sơ, ngược lại còn đi giúp đỡ mấy kẻ ngoài tộc!"
Lý Nguyệt Nga lúc này mới mở miệng: "Lý Huyền xử sự thiên lệch, hết nhốt thân mẫu người ta, lại dung túng đại phòng đẩy người xuống hàn đàm, từng chuyện từng chuyện như thế, sớm đã khiến tỷ đệ hai người họ hận ông ta đến thấu xương. Lá thư của phụ thân còn nói muốn trừ khử hai tỷ đệ kia, giờ thư ấy đã rơi vào tay họ, phụ thân nghĩ họ còn có thể đứng về phía chúng ta sao?"
"Còn về tổ tôn nhà Lý Phúc Sơn, nói cho cùng chẳng phải cũng chỉ vì một chữ 'lợi'. Trước kia cháu đích tôn của ông ta luôn bị Lý Huỳnh đè ép, nay một bước lật mình, quyết sẽ không bao giờ chịu quay về cảnh cũ."
"Haiz..." Lý Hạo thở dài một tiếng, "Đều là tại tên Lý Huyền đó! Nếu lúc trước hắn không trêu chọc Tuyết Cơ, thì sao có ngày hôm nay? Đúng là hồng nhan họa thủy, chỉ vì một nữ nhân mà cả nhà họ Lý bị chôn vùi trong tay hắn!"
Lý Nguyệt Nga nói: "Giờ đây, Lý thị ở Đà Đông đã lòng người ly tán, phụ thân vẫn không nên chấp nhặt chuyện này nữa. Làm sao trừ bỏ được Vũ Văn Minh Nguyệt mới là chuyện quan trọng."
Hiển nhiên, nàng vẫn còn canh cánh chuyện lần trước bị ngăn cản không thể lập tức hạ lệnh giết Đổng Vân.
Nàng đã nhìn ra, nữ nhân tên Vũ Văn Anh kia, bề ngoài như chẳng hề quan tâm tới Vũ Văn Minh Nguyệt, nhưng thực tế không biết đã âm thầm dọn sẵn cho nàng ta bao nhiêu con đường.
Nếu người này một ngày không trừ, nàng sẽ một ngày ăn không ngon, ngủ không yên.
Lý Hạo nhức đầu nói: "Hiện nay, tỷ đệ nhà họ Lý đối với nàng ta một lòng một dạ, còn mấy gia tộc lớn khác ở Đà Đông cũng dường như muốn nhân cơ hội này mà đổi phe. Muốn ra tay từ phía họ, khó càng thêm khó."
Lý Nguyệt Nga nói: "Vũ Văn Kính còn muốn nàng ta chết hơn chúng ta, phụ thân sao không tiết lộ tin tức Vũ Văn Minh Nguyệt đang ở phía nam cho bên kinh thành, để Vũ Văn Kính tự mình ra tay đối phó nàng ta?"
Lý Hạo nghe vậy, hai mắt sáng lên: "Ta lại quên mất chuyện này, cứ làm theo lời ngươi nói đi."
Nói rồi ông lại chuyển đề tài: "Bên phía Trưởng công chúa, ngươi cũng phải nghĩ cách lôi kéo, nếu chỉ dựa vào ta và huynh đệ thì khó mà thành đại sự!"
Lý Nguyệt Nga gật đầu đáp ứng.
___
Kinh đô, Thái Cực điện.
Vũ Văn Kính mặt mày u ám nghe xong báo cáo của Lý Cao, lập tức ném mạnh tấu chương trong tay xuống đất, giọng nói đầy phẫn nộ, hoàn toàn không thể kìm nén.
"Con yêu nữ này! Ta còn thắc mắc sao bặt tăm bấy lâu, thì ra chạy đến Đà Đông, còn khiến cả vùng Đà Nam rối tung rối mù, đúng là vô pháp vô thiên!"
Ánh mắt hắn sắc bén như lưỡi dao, nhìn thẳng vào Lý Cao: "Giờ cả tộc Lý, cùng chung huyết mạch với ngươi, lại đi đầu nhập vào phe nàng ta, ngươi có gì để nói?"
Lý Cao run rẩy, sợ hãi, mồ hôi lạnh trên trán chảy ròng ròng, giọng lắp bắp: "Bệ hạ, Lý thị ở Đà Đông xưa nay vẫn do Lý Huyền quản lý, nhiều năm qua luôn thân thiết với thần, trung thành tuyệt đối với bệ hạ. Nào ngờ tỷ đệ phòng nhị như trúng tà, làm ra chuyện đại nghịch bất đạo như giết cha, diệt huynh, còn đoạt quyền quản lý nhà họ Lý, dẫn đến cả tộc sa vào lầm đường. Thần vì thế mà đau lòng vô cùng!"
Vũ Văn Kính bất mãn liếc hắn một cái, lạnh lùng hừ: "Bây giờ khóc lóc có ích gì? Còn không mau nghĩ cách xoay chuyển cục diện!"
Nói rồi lại giận dữ tiếp: "Lúc đầu khi Loan Dương vừa bị phản tặc Trương Hiếu Sư chiếm đóng, trẫm đã phái hai toán binh đi dẹp hắn, vậy mà đều bại không còn mảnh giáp. Sau đó Tào Quốc Cữu tạo phản, trẫm buộc phải dồn lực đối phó hắn, không rảnh để lo phương nam, không ngờ bọn phế vật ở Tĩnh Châu ngay cả Tuyên Thành cũng giữ không nổi! Cứ thế này, nếu bọn chúng liên thủ, chẳng phải giang sơn của trẫm sẽ bị những loạn thần tặc tử này chia cắt sạch sẽ hay sao!"
"Bệ hạ bớt giận, Đà Đông cũng không phải ai ai đều hướng về phía con yêu nữ kia."
"Ồ? Vẫn còn kẻ có khí tiết ư?"
"Là Khâu Kỳ, Thứ sử Dương Châu ở Đà Đông." Lý Cao đáp.
"Là hắn à! Đúng rồi, trước đây trẫm và thế gia Ngô Hưng quận vốn có một đoạn giao tình, may mà hắn vẫn còn đứng về phía trẫm!" Ánh mắt Vũ Văn Kính lóe lên tia hài lòng.
"Lập tức truyền lệnh, tám trăm dặm khẩn cấp, bảo Khâu Kỳ không được chần chừ nữa, liên hợp với doanh trại Thanh Hồ, bằng mọi giá phải bắt được con yêu nữ kia. Kẻ dám cản trở, giết không tha!"
"Trẫm đoán các đại tộc ở Đà Đông cũng chưa ngu xuẩn đến mức đem vận mệnh gia tộc ra đánh cược, tự phong kín đường lui của mình, rồi đem bộ khúc cho nàng ta mượn."
Hắn nheo mắt, ánh nhìn lạnh lẽo như băng: "Trước tiên giữ vững Đà Đông, đợi trẫm xử lý xong Tào Quốc Cữu, khi ấy sẽ vượt sông tiến vào Châu Dận, phối hợp với Đà Đông tạo thế gọng kìm, bao vây tiêu diệt Trương Hiếu Sư, thu hồi Loan Dương và Tuyên Thành."
Ba bốn ngàn tinh binh của doanh trại Thanh Hồ, cộng thêm bộ khúc nhà họ Khâu cùng số dân được trưng dụng, ít nhất cũng có thể thành lập đại quân tám đến mười vạn người.
Quân Trương Hiếu Sư đóng ở Tĩnh Châu, dù có phi ngựa suốt ngày đêm cũng mất ít nhất một ngày mới đến nơi, căn bản không kịp cứu viện!
Như vậy, bắt được con yêu nữ kia chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.
Mùng ba Tết, không khí năm mới vẫn còn vương vấn khắp phố phường Đà Đông.
Nhưng tiểu viện nhà họ Tiền lại đón một đám "khách" bất ngờ.
Theo lời kể của những người hàng xóm xung quanh, đêm đó họ chỉ nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, tiếp đó là âm thanh binh khí va chạm, tiếng chém giết và hò hét xen lẫn nhau, kéo dài khoảng một khắc rồi mới im bặt.
Sáng hôm sau thức dậy, họ chỉ thấy gia nhân trong tiểu viện bận rộn cọ rửa mặt đất, xóa sạch những vết máu còn sót lại.
Gặp ai đi ngang qua, họ vẫn tươi cười chào hỏi, như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Tựa như tất cả những gì diễn ra đêm qua chỉ là một giấc mộng.
Thế nhưng, các thế gia lớn ở Đà Đông đều hiểu rõ, trên triều đình đã có động tĩnh, và bắt đầu ra tay.
Nhưng bên phía công chúa vẫn chưa hề có bất kỳ phản ứng nào, bọn họ cũng không muốn cuốn vào thị phi khi sự việc chưa rõ ràng, chỉ có thể tạm thời ẩn nhẫn, chờ xem biến cục.
Đường ngầm không thông, Khâu Kỳ đành đi đường sáng. Hắn điều động hơn một trăm binh sĩ từ doanh trại Thanh Hồ, phối hợp với hơn ba mươi nha dịch, do Binh Tào thống lĩnh, rầm rộ kéo về tiểu viện.
*Binh Tào (兵曹): Đây là một chức quan chuyên trách về các vấn đề quân sự, thường ở cấp địa phương hoặc trong một bộ phận của quân đội.
Lấy danh nghĩa thánh chỉ, tuyên bố bắt giữ Vũ Văn Minh Nguyệt.
Đúng lúc quan binh sắp phá cửa xông vào, cổng viện mở ra, một thiếu nữ xuất hiện trước mặt mọi người.
Đối diện với hơn trăm binh sĩ mặc giáp sáng loáng, trên mặt thiếu nữ không có chút sợ hãi, nàng nói: "Ở đây không có yêu nữ, chỉ có công chúa chính thống Vũ Văn Minh Nguyệt. Nếu các ngươi muốn tìm yêu nữ thì đến chỗ khác mà tìm. Còn nếu dám tự tiện xông vào dân cư, bất kể là ai, tất cả đều sẽ bị chém!"
Tên binh tào dẫn đầu quát: "To gan! Thánh chỉ ở đây, còn không mau gọi yêu nữ Vũ Văn Minh Nguyệt ra chịu trói!"
Lê Hoa lạnh lùng cười nhạt một tiếng: "Thánh chỉ gì? Ta chỉ nhận thánh chỉ của tiên hoàng Mẫn Đế, những thứ khác đều không tính! Ta một mực không thừa nhận!"
Binh tào tức giận cực độ: "Được lắm, con dạ xoa to gan, dám coi thường thánh chỉ của đương kim thánh thượng! Người đâu, mau bắt ả lại cho ta!"
Vài binh sĩ lập tức áp sát, nhưng Lê Hoa chỉ khẽ cười lạnh, thân hình vụt lên. Bóng nàng lướt qua, mấy tên quan binh kia ngay tức thì ngã xuống bất động.
Binh tào thất kinh, mặt cắt không còn giọt máu, vội giơ cao trường kiếm hô toàn quân tấn công.
Nhưng đúng lúc này, bốn phía bỗng vang lên một tràng bước chân dồn dập. Binh tào hoảng hốt quay đầu, phát hiện hơn trăm binh sĩ của mình đã bị bao vây chặt chẽ.
Một thanh niên mặt đen dẫn đầu lớn tiếng quát: "Bỏ vũ khí, sẽ không giết!"
Đám quan binh nhất thời nhìn nhau do dự. Vừa rồi đã bị bản lĩnh của thiếu nữ làm chấn động, giờ lại thấy thêm nhiều người đến thế, còn đâu dám liều mạng.
Không biết ai là người đầu tiên buông vũ khí xuống đất.
Tiếp theo đó, tiếng leng keng vang lên liên tiếp, tất cả quan binh đều đã bị tước hết binh khí.
Lúc này, trong nha môn quận Ngô Hưng, Thứ sử Khâu Kỳ của Dương Châu đang bồn chồn đi qua đi lại, sốt ruột chờ nhóm quan binh đi Nghiệp Thành bắt người trở về. Thế nhưng, đợi đến khi trời tối mịt, vẫn chẳng thấy bóng dáng một ai.
Trong lòng Khâu Kỳ nóng như lửa đốt, không nhịn được oán trách: "Ta đã nói phải trực tiếp phái đại quân vây thành, còn các ngươi thì bảo làm vậy quá mạo hiểm, sợ kinh động Tứ đại gia tộc, muốn thăm dò trước. Bây giờ hay rồi, người thì không bắt được, còn đánh rắn động cỏ nữa chứ!"
Mưu sĩ quả nhiên không dám lên tiếng.
Sự việc đã đến nước này, Khâu Kỳ có trách mắng thêm cũng vô ích.
"Họ rốt cuộc là thần thánh phương nào, người ta phái đi cũng không ít cao thủ, sao lại không bắt được người chứ?"
Mưu sĩ vội đáp: "Nghe nói bên cạnh công chúa có một nữ nhân gọi là Tiểu Thống Lĩnh, võ nghệ cực cao, ngay cả Tôn Sấm của nhà họ Tôn cũng không phải đối thủ. Yêu nữ có thể bình yên vô sự, chắc chắn là nhờ có nàng ta!"
"Công chúa gì chứ?" Khâu Kỳ quát, "Đó là yêu nữ! Bệ hạ nói là yêu nữ thì chính là yêu nữ!"
"Thuộc hạ thất ngôn." Mưu sĩ vội vàng sửa lại.
Sắc mặt Khâu Kỳ hơi hòa hoãn, hỏi: "Theo ý ngươi, tiếp theo chúng ta nên hành động thế nào?"
Thực ra hắn cũng chẳng muốn ra mặt, chỉ là bị các thế gia trong châu ép buộc, không ra mặt thì không xong.
Các thế gia ở Ngô Hưng quận cho rằng công chúa ở Nghiệp Thành được Tứ đại gia tộc hậu thuẫn, một khi nàng nắm quyền, tất nhiên sẽ coi trọng người Nghiệp Thành hơn. Bọn họ ở Ngô Hưng quận hiện giờ đã chậm một bước, e là đến canh thừa cũng chẳng được chia, việc gì phải đem mặt nóng áp lên mông lạnh.
Huống hồ, một cô công chúa thất thế, đơn độc, thì lấy gì đấu với đương kim hoàng đế?
Dù Vũ Văn Kính hiện tại tình thế không được tốt, nhưng dù sao hắn cũng là chân chính cửu ngũ chí tôn, là thiên tử nắm thực quyền trong tay.
Cho dù năm xưa từng có lời đồn rằng hắn đoạt vị bất chính, nhưng bấy nhiêu năm đã trôi qua, ngai vàng của hắn sớm đã vững như núi, giờ khơi lại chuyện cũ cũng chẳng gây ra nổi sóng gió gì. So với việc chống đối, chi bằng trung thành tận tụy, còn có thể lưu danh trung thần.
Khâu Kỳ nghe những lời này đã để vào tai, nên xưa nay chưa từng coi Đổng Vân ra gì.
Thế nhưng, giờ liên tiếp phái đi hai toán người, vẫn không mang được công chúa về, điều này khiến hắn thực sự tức giận.
Ngay lúc ấy, bỗng nghe ngoài cửa vang lên tiếng trống dồn dập.
Khâu Kỳ giật mình thon thót, vội hô lớn: "Sao lại đánh trống?"
Lập tức có người chạy vào báo: "Đại nhân, không xong rồi! Có kẻ địch mạnh xâm phạm, binh đã đến sát thành!"
Khâu Kỳ mặt mày thất sắc, từ khi nhậm chức đến nay chưa từng gặp tình huống này, vội hỏi: "Là phương nào tấn công?"
"Có ba cánh quân, ba đại kỳ! Năm nghìn binh mã của Nghiệp Thành, mười nghìn quân của Trương Hiếu Sư từ Loan Dương, còn một đội quân tên là Vụ Ẩn Quân, khoảng một vạn người!"
Hai vạn rưỡi thiết kỵ vây kín thành, Khâu Kỳ lập tức mặt xám như tro tàn.
Vốn dĩ hắn tính, hôm nay không bắt được công chúa thì mai sẽ phát binh đánh Nghiệp Thành. Cho dù công chúa có liên thủ với Trương Hiếu Sư, thì chỉ trong một ngày, quân của y cũng chưa kịp kéo đến đây.
Ai ngờ, còn chưa kịp xuất binh, quân người ta đã tới trước rồi.
Quả thực như thần cơ diệu toán.
Hắn làm sao không kinh hãi cho được.
Lực lượng trong tay hắn chỉ có ba nghìn bộ khúc, cộng thêm ba nghìn binh có thể điều động từ đại doanh Thanh Hồ, so với quân địch, rõ ràng là không đủ.
Trong lòng hắn thoáng chốc hỗn loạn cực độ: "Giờ phải làm sao đây? Chúng ta có nên thủ thành không?"
Mưu sĩ khổ sở lắc đầu: "Đại nhân, dân chúng trong thành vốn chẳng có ý chí tử thủ. Chỉ dựa vào bộ khúc của ngài, e rằng khó lòng chống đỡ. Thực lực binh mã của Nghiệp Thành còn chưa rõ, nhưng một vạn tinh binh của Trương Hiếu Sư chính là đội quân hổ sói thực sự, quân ta khó mà chống lại được. Chưa kể đến đội Vụ Ẩn Quân thần bí kia, nghe nói họ là thân binh của... yêu nữ. Tiểu Thống Lĩnh chính là thủ lĩnh của Vụ Ẩn Quân, đã mạnh mẽ đến mức ấy, thì sức lực của những binh sĩ khác tất nhiên cũng chẳng kém bao nhiêu."
✦ Truyện cùng thể loại
Tôi Mới Không Phải Tra A
142 ch
Nhất Kiếm Lăng Hàn - JQ Vạn Niên Khanh
170 ch

Ta Làm Hắc Nguyệt Quang Của Hôn Quân Này Chắc Rồi
117 ch
Mãn Cấp Sư Tổ Chỉ Muốn Làm Phế Vật
84 ch
Luận Sư Tỷ Công Lược Khó Khăn
102 ch
Rể Quý Trời Cho
2.205 ch
Long Chi Quyến Cuồng
78 ch
Kế Hoạch Giải Cứu Hắc Liên Hoa
12 ch
Hắn nuốt một ngụm nước bọt, tiếp tục nói: "Dù chúng ta có thể tạm thời giữ được thành, nhưng nếu không có viện quân, cuối cùng cũng chỉ là uổng mạng mà thôi."
Khâu Kỳ nghe vậy thì máu mặt thoáng chốc tái nhợt, nói: "Chúng ta lấy đâu ra viện quân? Vốn tưởng các thế gia ở Đà Đông sẽ còn do dự quan sát một thời gian, ai ngờ bọn họ lại nhanh chóng tập hợp được năm nghìn binh mã ủng hộ con yêu-à không, ủng hộ công chúa. Như vậy, chúng ta chỉ còn có thể dựa vào chính mình."
Huống hồ, còn chưa kể Trương Hiếu Sư cùng Vụ Ẩn Quân ở Tấn Dương sớm đã "thủ sẵn chờ mồi", chỉ đợi hành động.
Mưu sĩ lén nhìn hắn một cái: "Đại nhân... ý ngài là định tử thủ sao?"
Khâu Kỳ trừng to mắt: "Thủ cái gì mà thủ! Ngươi vừa nói đấy thôi, không có viện quân thì thủ cũng bằng vô ích! Chẳng lẽ ngươi muốn ta đi chịu chết chắc?"
Mưu sĩ vội cúi đầu: "Vậy... ý của đại nhân là?"
Khâu Kỳ yếu ớt lắc đầu, lặng im hồi lâu rồi mới khó khăn mở miệng: "Hiện giờ, chỉ còn cách hiến thành cầu hàng."
Nói xong, hắn không nhìn mưu sĩ nữa, quay sang ra lệnh cho thuộc hạ: "Đi tìm Nhị công tử, rồi từ trong thành chọn ra hơn mười nam tử tuấn tú, dâng lên công chúa, để bảo toàn bình an cho dân trong thành." (Editor: ổng nghĩ kế đó là hay đó)
Mưu sĩ mấp máy môi, cuối cùng cũng không nói gì, chỉ cúi người lui ra.
Quân địch ngoài thành không hề la hét khiêu khích, chỉ lặng lẽ bao vây.
Thấy Khâu Kỳ đóng cửa không ra, bọn họ cũng chẳng vội, lập tức dựng doanh trại đóng quân.
Khâu Kỳ trằn trọc suốt một đêm không chợp mắt, sáng sớm hôm sau, liền dẫn theo mười hai nam tử tuấn tú ra khỏi thành, chủ động xin hàng.
Trương Hiếu Sư nhìn đám công tử mặt cắt không còn giọt máu trước mắt, biểu cảm hơi khó tả, liếc sang Lê Hoa.
Lê Hoa đương nhiên chẳng hề muốn, thu về nhiều đàn ông thế này, khác gì tự mình thấy khó chịu.
Với địa vị của nàng trong lòng Đổng Vân, nếu không báo cáo mà tự ý trả người về, thật ra cũng chẳng thành vấn đề.
Nhưng chỉ là một Tiểu Thống Lĩnh mà tự tiện quyết định, thì các tướng sĩ khác sẽ nghĩ sao? Các thế gia ở Đà Đông lại càng sẽ không hài lòng.
Trong lòng nàng mắng Khâu Kỳ tám trăm lần, rồi phái người đến Nghiệp Thành báo chuyện này cho công chúa.
Đổng Vân nghe tin thì sững người, bản năng muốn từ chối.
Nhưng Cố Hàp lại khuyên: "Điện hạ, trước đây Khâu Kỳ mạnh mẽ như vậy, chính là vì có các thế gia ở Ngô Hưng quận đứng sau thúc ép. Theo danh sách thì mười hai... vị công tử này đều là con cháu của các thế gia. Khâu Kỳ cố ý chọn họ để dâng cho điện hạ, một là thể hiện thành ý, hai là chút bất mãn. Có những người này trong tay, các thế gia sẽ dè chừng hơn, điện hạ hành sự cũng không còn bị trói buộc quá nhiều."
"Dù cho điện hạ không dùng bọn họ, đem phân phối đi nơi khác cũng chẳng sao."
Đổng Vân suy nghĩ một lúc, rồi gật đầu đồng ý.
Lê Hoa không biết chi tiết cụ thể, vừa nghe tin công chúa muốn giữ lại mười hai mỹ nam, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lập tức sa sầm xuống.
Nhưng cô vẫn cố nén cơn giận, đâu ra đấy chỉ huy thuộc hạ chiếm đóng các khu vực trong nha môn quận, thay thế binh lính cũ, đổi thành người của mình.
Sau đó, cô lại dẫn đội ngũ đến Thanh Hồ, chiếm lấy đại doanh, sáp nhập tất cả binh lính vào Vụ Ẩn Quân.
Tất cả các hành động đều trôi chảy như nước chảy mây trôi.
Và khi họ không tốn một giọt máu để hạ Khâu Kỳ, các thế gia ở Đà Đông đã nhận ra rằng không còn đường lùi nữa, bây giờ chỉ có nương tựa vào công chúa mới có đường sống.
Chờ những người đi trước này sắp xếp mọi việc ổn thỏa, Đổng Vân mới khởi giá đến thủ phủ Ngô Hưng Quận của Dương Châu.
Theo sau còn có đại diện các thế gia ở Đà Đông.
Và lần gặp mặt này, đã không còn giống với bữa tiệc trước Tết nữa. Mặc dù chưa xác định rõ ràng mọi chuyện, nhưng họ đều hành lễ theo nghi thức quân thần.
Bên ngoài thành có gần ba vạn quân mới được sáp nhập, tất cả đều đang lăm le, mọi người trong lòng đều nảy sinh sự sợ hãi, không ai không cung kính.
Đây chính là lý do Đổng Vân phải điều động một vạn Vụ Ẩn Quân đến Đà Đông - không phải để đánh trận, mà là để tạo ra sức răn đe cực lớn!
Sau đó, cô tuyên bố sẽ dời thủ phủ của Dương Châu về Nghiệp Thành, và bổ nhiệm Cố Hàp làm Dương Châu thứ sử, phụ trách các công việc chính trị ở khu vực Đà Đông.
Phong Lý Văn Duệ làm Dương Châu Đô Đốc, phụ trách quân sự, thống lĩnh Vụ Ẩn Quân đóng tại đại doanh Thanh Hồ ở Đà Đông.
Thứ sử Dương Châu cũ Khâu Kỳ có công hiến thành, xét thấy công lao to lớn, giữ nguyên chức Quận Thủ Ngô Hưng Quận, tiếp tục quản lý các công việc chính trị của quận.
Ngoài ra, Đổng Vân còn ra lệnh, kể từ hôm nay, tất cả các chế độ thuế ở khu vực Đà Đông đều sẽ được xử lý theo cách thức của Tấn Dương, bãi bỏ tất cả các loại thuế thân và các khoản thuế vô lý khác. Các thế gia lớn và quan lại, thân sĩ đều phải nộp thuế đầy đủ, nếu có giấu diếm, sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc!
Và số lương thực thuế đã thu được trước Tết trong nha môn Dương Châu, chưa được gửi về quốc khố, cùng với số lương thực dự trữ của những năm trước, ngoài một phần được lưu trữ để dự phòng, tất cả sẽ được vận chuyển đến Tĩnh Châu và Tấn Dương.
Biện pháp này chủ yếu là để đảm bảo cho các cuộc chiến sắp tới.
Đồng thời, ra lệnh cho Trương Hiếu Sư nhanh chóng chiếm lấy ba quận còn lại của Tĩnh Châu.
Trương Hiếu Sư có lương thực, lại không phải lo lắng chuyện chính sự, dẫn một vạn binh lính hớn hở ra đi.
Chuyến đi Đà Đông kéo dài vài tháng, cuối cùng cũng đơm hoa kết trái, mọi chuyện đã an bài.
Lê Hoa nhìn Đổng Vân trên đại điện, giọng nói vẫn còn hơi nghẹt mũi. Trong lòng vừa oán giận chuyện mười hai mỹ nam, vừa không kìm được cảm giác tội lỗi.
Vài ngày trước, trong lúc ham vui, ôm cô ở cửa sổ "ngắm tuyết" gần hết đêm, khiến cô bị cảm lạnh từ đó đến giờ.
Nghe thấy các đại gia ở Đà Đông bên dưới thi nhau khuyên nhủ, điện hạ cần giữ gìn sức khỏe, đừng lao lực quá độ, tai Lê Hoa không khỏi nóng lên.
Lao lực thì có lao lực, nhưng thật sự không phải là lao lực vì chính sự.
Cô thấp thỏm nhìn lên trên, sợ cô ấy ho thêm một tiếng.
Mỗi tiếng ho đều khiến cô ấy lo lắng.
Khi đã sắp xếp xong mọi việc, Đổng Vân mới cho mọi người giải tán.
Trên thực tế, nếu lấy Tấn Dương làm tiêu chuẩn, Đổng Vân còn rất nhiều việc phải làm, nhưng những chi tiết đó không phù hợp với khu vực Đà Đông.
Hơn nữa, vì đã dùng thế gia để cai trị châu, chỉ có thể cố gắng phân quyền.
Nắm cái lớn, buông cái nhỏ, tạo thế cân bằng, những việc cụ thể để cho cấp dưới làm.
Tĩnh Châu thì khác.
Tĩnh Châu là vùng đất giành được bằng sức mạnh thực sự, mọi quyết định đều do ban quản lý của họ quyết định.
Tĩnh Châu đã trải qua nạn đói và chiến tranh, chuyên quyền mới là con đường duy nhất để các chính sách có thể được thực thi một cách triệt để, tốt hơn, nhanh hơn và hiệu quả hơn.
Bao gồm luật chia đất, luật bãi bỏ chế độ nô lệ, và các biện pháp nâng cao quyền lợi phụ nữ, v.v., tất cả các biện pháp và quy định đều xuất phát từ con người, có thể bỏ qua các quy tắc cũ, quy tắc mới là tối cao.
Tất cả trí tuệ và hoài bão của Hạ Tầm Yến cũng được thể hiện một cách trọn vẹn ở đây.
Đây cũng là lý do tại sao Đổng Vân ra lệnh cho Trương Hiếu Sư nhanh chóng chiếm lấy Tĩnh Châu. Cô muốn thống nhất khu vực này trên một phạm vi rộng hơn, biến nó thành một khu vực thí điểm, để chứng minh rằng phương pháp của họ là khả thi, và là phương pháp tiên tiến nhất, mang lại lợi ích cho nhiều người nhất.
Thích nghi với từng nơi, phân quyền để cai trị!
Đây là triết lý quản lý hiện tại của họ.
Vì đã xác định chiến lược quản lý, Đổng Vân sẽ không bận tâm đến những chuyện vụn vặt nữa. Năng lượng và sức lực của cô có hạn, cần phải đặt vào những nơi quan trọng hơn.
Chuyện của Đà Đông giao cho Cố Hàp xử lý, chuyện của Tĩnh Châu thì tìm Hạ Tầm Yến và Trương Hiếu Sư, chuyện hậu viện có Thúy Nhi và những người khác lo. Ngay cả việc xây dựng phủ đệ trên hai mươi mẫu đất mà Ngô Thanh Dương tặng cũng do nhà họ Ngô tự tay làm, cô chỉ cần đợi xây xong rồi dọn vào ở là được.
Chuyện ở Đà Đông đã giải quyết xong, cô lại ở lại thêm vài ngày nữa, thấy mọi việc diễn ra có trật tự, cô cảm thấy đã đến lúc phải tiến đến mục tiêu tiếp theo.
Thế là cô quyết định ngày hôm sau sẽ khởi hành trở về Tấn Dương.
Nhưng việc sắp xếp mười hai mỹ nam này lại là một vấn đề lớn.
Vì chuyện này mà Lê Hoa đã hai ngày không thèm nói chuyện với cô.
Hai ngày nay, cô ấy cứ ở trong đại doanh Thanh Hồ huấn luyện binh lính.
Đổng Vân thấy trời tối mà cô ấy vẫn chưa về, bất đắc dĩ đành phái người đến đại doanh truyền lời, báo cho cô ấy biết tin sáng mai sẽ khởi hành.
Cho đến sáng, cô ấy mới từ doanh trại trở về, đợi thẳng ở cổng thành để đội ngũ khởi hành.
Cố Hàp dẫn các đại diện thế gia tiễn cô mười dặm.
Lê Hoa để lại một vài cán bộ trẻ của Vụ Ẩn Quân ở đại doanh Thanh Hồ, để hỗ trợ Lý Văn Duệ quản lý quân vụ.
Đoàn xe rầm rộ khởi hành, Lê Hoa không thấy bóng dáng mười hai mỹ nam, cục tức trong lòng vốn đã sưng lên cuối cùng cũng dịu xuống.
Nhưng giữa đường Đổng Vân gọi cô lên xe, cô lại không lên, còn đi thật xa, thể hiện rằng mình vẫn chưa hết giận.
Đổng Vân vừa bất lực vừa buồn cười.
Cho đến khi nghỉ lại ở trạm dịch, cô ấy mới ngại ngùng bước vào phòng.
Bị nàng phớt lờ mấy ngày liền, Đổng Vân cũng bắt đầu nổi cáu, bực dọc nói: "Ngươi giỏi lắm nhỉ, còn tưởng chẳng cần tới tìm ta nữa."
Lê Hoa bĩu môi không nói gì, nhưng cơ thể lại cứ rúc sát về phía nàng.
Đổng Vân tức giận, véo nàng mấy cái, nói: "Miệng bị cưa mất rồi à, không nói được nữa sao?"
Lê Hoa vội khoác lấy cánh tay nàng.
Đổng Vân giãy không ra, đành để mặc nàng dựa sát bên mình.
Một lúc lâu sau, Lê Hoa mới ấp úng: "Dù sao thì ta vẫn không vui, ai bảo ngươi nhận mười hai tên xấu xí kia chứ."
Đổng Vân bị chọc đến bật cười: "Còn xấu xí gì chứ, đó đều là những thiếu niên tuấn tú của các thế gia đấy, biết bao nhiêu tiểu thư cô nương theo đuổi, vào miệng ngươi lại thành xấu xí hết!"
Lê Hoa ngước mắt nhìn nàng, đáng thương nói: "Quả nhiên ngươi vẫn thích bọn họ!"
"Ta bao giờ nói ta thích bọn họ chứ?"
"Nếu ngươi không thích, vậy tại sao còn nhận họ?" Lê Hoa không chịu buông tha.
"Đó là con cháu các thế gia ở Ngô Hưng quận, mà nhiều thế gia ở Ngô Hưng quận lại có qua lại với Vũ Văn Kính. Khi xưa Khâu Kỳ chống đối chúng ta, chính mấy thế gia này xúi giục hắn. Hắn đem cả một đám người tới làm con tin, ta không nhận cũng không được."
Lê Hoa lúc này mới hiểu ra chuyện, nhưng vẫn tức giận bĩu môi: "Biết bao nhiêu cách hay ho, ngươi lại cố tình chọn cái cách tệ hại này, hừ!"
Đổng Vân bật cười dỗ dành: "Chẳng phải đang cần người đào than chì sao, đúng lúc có chỗ dùng, để họ đi đào mỏ, tận dụng hết khả năng, chẳng phải tốt hơn à?"
Mười hai mỹ nam bị áp giải phía sau, nghe xong đột nhiên cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Lý do thì rất chính đáng, nhưng trong lòng Lê Hoa vẫn khó chịu.
Nàng nhịn không được lo lắng, giờ tỷ tỷ đã có thế lực, về sau sẽ chẳng biết bao nhiêu người dâng nam nhân cho nàng. Nhỡ một ngày nào đó nàng không kiềm chế nổi, thật sự giữ người lại thì phải làm sao đây?
Trong phút chốc, lòng nàng lại đầy bất an và lo sợ.
Đổng Vân nhìn thấy hết, càng thêm xót xa vì sự lo được lo mất của nàng. Nghĩ đến trước kia, chính mình cũng từng nghĩ nàng bị Lý Liên Tâm quyến rũ, còn nổi điên một trận lớn, chẳng phải cũng giống vậy sao.
Hiếm khi nàng chủ động, bắt đầu cởi áo Lê Hoa, dịu giọng nói: "Dạo này ngươi khiến ta bị cảm lạnh, còn tự mình chạy tới đại doanh, ngươi đối xử với ta như vậy sao?"
Nghe nàng nói vậy, Lê Hoa lập tức thấy áy náy vô cùng.
Ngoan ngoãn nói: "Ngươi muốn thế nào, ta đều nghe theo ngươi..."
Đổng Vân: "Ta cũng muốn tựa cửa sổ ngắm tuyết."
Lê Hoa mặt đỏ bừng, định bước xuống giường.
Nhưng lại bị Đổng Vân ôm chặt lấy: "Ở đây không như trong phủ có sưởi, ta đâu nỡ để ngươi bị lạnh."
Lê Hoa thì thào: "Người ta vốn ấm, không sợ lạnh đâu..."
Đổng Vân khẽ cười, tựa đầu lên gối, đôi mắt mị hoặc, nói nhỏ: "Đút ta ăn đi."
Thân thể Lê Hoa khẽ run, nàng kéo quần, trèo qua, quỳ ngồi xuống.
Nghiêng người về phía trước một chút, vừa vặn đối diện với gương mặt của Đổng Vân.
Hơi thở ẩm nóng phả tới, quyến rũ đến tận xương tủy.
Đổng Vân chợt nhớ tới những ngày tháng ở hang núi làng Đại Liễu Thụ, những đêm không biết xấu hổ, mình đã cạy từng mảnh đá trên vách tường.
Cô gái mười tám tuổi, bên ngoài chinh chiến bất khả chiến bại, nhưng bên trong vẫn còn non nớt đến lạ.
Nàng nghĩ, những năm tháng trốn chạy bôn ba, ông trời cũng không hoàn toàn bạc đãi mình. Ít nhất, cũng có lúc thương xót nàng, ví như đem một thiếu nữ tươi non mọng nước như thế này đặt trước mặt nàng.
Đây là điều nàng xứng đáng có được.
Nghĩ vậy, nàng cũng chẳng khách khí nữa, cúi tới, mạnh mẽ ngậm lấy.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Đích Tỷ Bỏ Trốn Ư? Vừa Hay, Vinh Hoa Phú Quý Này Để Ta
15 ch
Học Cách Để Yêu
9 ch
Bị Lừa Xuyên Sách, Tôi Cầm Kịch Bản Và Hàng Tích Trữ Xuyên Về Những Năm 70
142 ch
Nghe Nói Tôi Yêu Thầm Em - Trương Nhược Dư
4 ch
Anh Là Ánh Sáng, Em Là Sao Trời
5 ch
Ta Phải Bị Hưu Bảy Lần Mới Có Thể Báo Đáp Xong Ân Tình
26 ch
Mưu Tẫn Thiên Hạ
22 ch
Xuyên Về Làm Tiểu Kiều Nương Trùng Hỉ, Mang Không Gian Làm Giàu
124 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.