3.990 chữ · ~27 phút đọc
Nhân lúc quay về dắt bò dê, Hùng thị dẫn các con vào gian tây thu dọn đồ đạc mang đi. Thương thay, cả nhà ở nhà họ Hướng bao năm, mỗi người chỉ có hai bộ quần áo rách rưới, gom lại chẳng đầy một gói nhỏ, bỏ vào cái sọt tre mà Đại Ngưu nhẹ nhàng vác trên lưng.
Lo sợ phải ngủ ngoài trời, Hùng thị bảo các con cuốn chiếu chăn màn mang theo.
Đại Căn lấy luôn một cái rìu và liềm bỏ vào sọt của Đại Ngưu.
Thấy mẹ con họ bước ra, một người đàn bà trong đám đông nhìn cái sọt nhỏ trên lưng Đại Ngưu, buột miệng hỏi: "Chị dâu Đại Căn, cả nhà lớn chỉ có bấy nhiêu đồ thôi sao?"
Hùng thị cười khổ: "Tôi cũng muốn có vài bịch lớn chứ, nhưng cuốn cả chiếu chăn vào cũng chỉ được ngần này."
Các bà xì xào bàn tán, Hùng thị mặc kệ, dẫn con cái dắt bò dê về chân núi cuối làng.
Vừa đặt đồ xuống, Tần lão thái đã theo chân tới nơi.
Mấy đứa trẻ Lê Hoa cười tươi gọi "bà Tần".
"Thím Thu, sao thím lại đến?" Hùng thị ngượng nghịu, "Toàn đồ cũ nát, thấy mà xấu hổ."
Tần lão thái phẩy tay: "Khách sáo gì nữa. Bà đâu phải đến xem đồ đạc. Ông nhà bà bảo sắp vào vụ chỉ còn một tháng, phải tranh thủ dựng nhà ngay. Ông ấy với Đại Sơn sẽ qua phụ một tay, chứ tới mùa gặt lại tất bật không kịp."
Đại Căn nghe vậy, liếc nhìn vợ, mặt mày rạng rỡ hẳn.
"Tối qua tôi với Tú Phương đang bàn tính chuyện này. Định dọn dẹp chút rồi tối đi vận động bà con giúp đỡ. Không ngờ thím đã lo trước rồi," Đại Căn cảm kích nói.
Tần lão thái cười: "Mấy năm nay cậu lang thang ngoài làng, ông nhà tôi sợ cậu không biết tính toán nên sai tôi qua hỏi. Đã có kế hoạch thì tốt quá."
Hùng thị vội nói: "Chuyện dựng nhà, chúng tôi thật sự mù tịt. Nếu được bác Tần chỉ bảo thì còn gì bằng."
"Làng này dựng nhà nào cũng nhờ ông ấy giúp, chuyện nhỏ thôi," Tần lão thái nói, "Chỉ sợ dân làng thấy hoàn cảnh các cậu khó khăn, không chịu giúp. Nhà tôi còn ít lương thực, để Đại Sơn mang qua một bao. Thêm cái nồi nữa. Ai không giúp thì thôi, Đại Căn với Đại Ngưu cùng ông già nhà tôi và Đại Sơn tự làm, một tháng cũng dựng tạm được vài cái lều. Ở tạm rồi từ từ xây thêm, thế được chứ?"
Hai vợ chồng không ngờ Tần lão thái chủ động cho mượn gạo. Giáp hạt này, nhà nào cũng cạn lương, một bao gạo quả là cành vàng lá ngọc.
Hùng thị nghẹn ngào: "Sao lại không được ạ? Thím vừa cho gạo vừa giúp người, chúng tôi biết lấy gì đền đáp."
Bà Tần trừng mắt giả vờ giận: "Mẹ con cô với ta bao năm tình cảm, chuyện tháng trước Lê Hoa lên núi cứu Bảo nhà bà, tôi còn chưa kịp cảm ơn. Giờ cô lại nói lời khách sáo thế này, có phải xem tôi như người dưng không?"
Hùng thị ấm lòng, vội kéo bà Tần sang một bên thì thầm: "Thực lòng với thím, nhà ngoại biết chuyện của chúng tôi, cha thương tôi nên gom góp cho hơn chục lạng bạc. Nếu mời được người giúp, chuyện cơm nước cũng không phải lo. Còn nhà dựng kiểu gì, để mai Đại Căn từ huyện về, mời bác Tần qua xem đất rồi bàn sau."
Bà Tần nghe nói có tiền, trái tim vốn treo lơ lửng cũng yên tâm xuống. Thật ra nhà bà cũng nghèo, giúp thì giúp được chút ít, nhưng nếu nhà Đại Căn tay trắng thật sự, dựng một gian nhà cũng đủ mệt xác.
May mà giờ đã yên tâm, bà Tần vỗ tay Hùng thị cười hiền: "Cha mẹ cô thương con gái thế là tốt quá. Được rồi, tôi về bảo ông nhà chiều mai ghé lại cuối làng bàn việc dựng nhà với Đại Căn."
Hùng thị gật đầu lia lịa: "Dạ, mà thím ơi, nhà còn lương thực, chúng tôi mới tách hộ chắc phải mua ít. Mua ai chẳng mua, thím bán thì khỏi phải lên huyện cho xa xôi. Nếu thím chưa bán, đợi vụ này thu hoạch xong-"
Bà Tần khoát tay ngắt lời: "Vừa nói xong còn gì! Mai ông nhà với Đại Sơn qua dựng nhà, bảo hai cha con khiêng luôn ít gạo sang là xong."
Đại Căn bên cạnh xoa xoa tay: "Sao dám phiền bác Tần với anh Sơn, để tôi tự khiêng."
Bà Tần trợn mắt: "Họ sang làm nhà tiện đường mang theo, cần gì phải tốn sức cậu?"
Đại Căn lại cười hề hề.
Bà Tần nhìn đống đồ sơ sài, gợi ý: "Thấy các cậu chẳng có gì, hay tối nay dẫn con qua nhà tôi tạm trú, đợi dựng xong lều hẵng về? Chỗ hoang vắng thế này..."
Hùng thị lắc đầu: "Khỏi phiền thím. Chút nữa Đại Căn lên núi chặt ít cành cây về dựng tạm. Lều cỏ làm nhanh thôi, chỉ cần không mưa to là ổn. Thím đừng lo, dù sao cũng không tệ hơn ở nhà họ Hướng."
Bà Tần nghe vậy gật gù đồng tình, lại cằn nhằn mắng xối xả nhà họ Hướng một trận rồi mới chịu ra về.
Lê Hoa nhìn theo bóng lưng bà nói: "Mẹ ơi, bà Tần tốt quá."
Hùng thị thở dài gật đầu: "Cả làng này, chỉ có nhà họ Tần đối xử tử tế với mình thôi con ạ."
Lê Hoa phản bác: "Còn có chị Đổng nữa."
Hùng thị cười: "Ừ ừ, mẹ Phù Bảo cũng là người tốt, nếu không có cô ấy, hừ--"
Nói đến đây, nghĩ đến bây giờ đã thoát khỏi cái cũi giống như hang quỷ đó, cô vội ngừng câu chuyện.
Đại Căn nói: "Tú Phương, mẹ con dọn dẹp mặt đất bên dưới, anh với Đại Ngưu lên núi chặt vài cành cây xuống dựng lều."
Lê Hoa vội vàng nói: "Con cũng muốn đi."
Đại Căn vừa định nói con gái thì thôi không lên núi nữa, nhưng nghĩ đến hành động của Lê Hoa gần đây, lại nuốt lời từ chối xuống, nói: "Nhưng cha chỉ cầm một cái rìu và liềm thôi."
"Con không cần dao, con sẽ giúp vác."
"Được thôi." Đại Căn đành nhượng bộ.
May mà nửa sườn núi có rất nhiều cây nhỏ, bố con vài người đi lên đi xuống mấy lần đã vác được hơn mười bó tre, cành cây và dây leo, Hùng thị bên dưới đã dọn sạch mặt đất, ngay cách nền dự định khoảng trăm bước.
Nhìn cành cây dây leo gần đủ, Đại Căn bảo Đại Ngưu và Lê Hoa không cần chặt cây nữa, chỉ cần cắt cỏ là được, còn mình sẽ ở dưới giúp vợ dựng lều.
Đại Ngưu cầm liềm chăm chỉ cắt cỏ, Lê Hoa thì sử dụng hệ thống tìm thú.
Hôm nay phân gia, sáng nay nhị phòng tam phòng không nấu cơm cho họ, vẫn là Đại Căn dẫn Lê Hoa lên bếp tự nấu ăn, nhưng tối nay bữa tối chưa xong, xem ra sẽ đói nguyên đêm.
Ban đầu, Đại Căn sáng mai sẽ đi vào thành làm thủ tục chuyển nhượng đất kiêm mua thóc về, nhưng chưa biết khi nào mới về.
Khi Đại Ngưu vác cỏ xuống núi lần thứ ba, Lê Hoa cũng xách hai con gà rừng xuống.
Dưới chân núi, Đại Căn và Hùng thị tay chân nhanh nhẹn, đã dựng xong khung hai cái lều, Hạnh Hoa ngồi trên tấm đá bên cạnh, buộc cỏ thành từng nắm nhỏ, lát nữa sẽ dùng những bó cỏ này lợp lên mái là xong, còn Nhị Ngưu thì lo cho chú bê con và ba con cừu con ăn no.
Còn lại ba con gà, một trống và hai mái, buộc chân trói vào thân cây, để chúng tự tìm ăn dưới gốc cây.
Nhìn Lê Hoa tay lắc lư xách gà rừng, Đại Căn cười, giơ ngón cái lên:
"Con gái, con thật có tài!"
Lê Hoa tay cầm dao găm của Tả Tề, bắt thú càng thêm khéo, cười tươi nói: "Tối nay có bữa tối rồi."
Hùng thị cũng hé miệng cười, "Khi ra khỏi nhà họ Hướng, mẹ còn giấu vài củ khoai lang, tính tối nay mỗi người một củ tạm qua bữa, không ngờ tối nay còn có thêm món ăn."
Trước đó Lê Hoa bắt vài con thỏ, giờ Hùng thị thấy cô bắt thêm gà rừng, cũng không còn lạ nữa.
Hạnh Hoa nhìn hai con gà rừng nuốt nước bọt, Lê Hoa cười nói: "Tối nay để mẹ thu dọn, thưởng cho em một chiếc đùi gà to nhé."
Hạnh Hoa lập tức mừng rỡ, đôi tay càng làm việc nhanh hơn.
Nhìn thấy mặt trời đã lặn xuống phía sau núi, bầu trời nhuộm đỏ rực rỡ, Hùng thị cúi trên thang tạm, thúc giục chồng: "Đại Căn, trước hãy phủ cỏ lên, dọn xong rồi hẵng lo nấu ăn."
Đại Căn đáp một tiếng, đưa cỏ lên, Hùng thị tay chân nhanh nhẹn buộc cỏ lên các xà lều dựng bằng tre.
Nhị Ngưu vừa chăn dê về nói: "Ồ, có người tới kìa."
Mọi người đồng loạt nhìn theo hướng anh chỉ, chỉ thấy một phụ nữ trẻ đang đi về phía họ, lưng đeo một cái giỏ lớn, tay dắt theo một đứa trẻ.
Lê Hoa nhìn kỹ, miệng thốt lên: "Là chị Đổng."
Nói rồi, cô nhét hai con gà rừng vào tay Hạnh Hoa, vui mừng chạy về phía người tới.
Đại Căn nhìn con gái như cơn gió, cười lắc đầu.
Hùng thị thì nhỏ giọng: "Phải chăng mẹ Phù Bảo đến đưa đồ cho chúng ta?"
Đại Căn lắc đầu ra hiệu không biết: "Mấy năm qua tôi không ở nhà, cũng chưa gặp cô ấy, nhưng nghe cô nói trước đây vay bạc lúc ốm, rồi việc của Lê Hoa và Hạnh Hoa đều do cô ấy giúp đỡ, nghe vậy đã thấy là người tốt, chúng ta sớm phải qua cảm ơn, nhưng mấy ngày nay, việc nọ nối tiếp việc kia, quên mất chuyện này thật có lỗi."
Hùng thị cũng khá hối hận: "Mấy ngày qua em cũng quá vội vàng, hiếm khi người ta giúp chúng ta đến hai lần."
Nói chuyện được một lúc, Lê Hoa đã dẫn Đổng Vân đến bên lều.
Hùng thị vội từ thang xuống, ra đón, đối phương là một góa phụ, Đại Căn đi sau vợ, không dám đứng quá gần, mỉm cười với đối phương.
"Mẹ Phù Bảo, sao rảnh đến đây vậy?" Hùng thị vỗ nhẹ lá tre trên người, muốn chạm vào má nhỏ của Phù Bảo, nhưng nhìn khuôn mặt mũm mĩm béo tròn, bàn tay thô ráp của mình sợ chạm vào làm trầy làn da mềm mại, vội rút tay lại.
"Gọi bà Hùng đi con." Đổng Vân nói với con gái.
Phù Bảo nắm tay mẹ, ngẩng đầu nhìn Hùng thị, giọng ngọt ngào gọi: "Bà Hùng--"
Hùng thị chưa tới bốn mươi tuổi, nhưng trong làng, theo thứ bậc cũng thuộc thế hệ của ông bà nội Phù Bảo, bị một đứa trẻ mềm mại gọi là bà, lòng người mẹ dâng tràn niềm yêu thích.
Cô không dám chạm vào làn da mềm mại của trẻ, chỉ lấy mu bàn tay chạm vào ngón út Phù Bảo, nói: "Phù Bảo thật ngoan."
✦ Truyện cùng thể loại
Tôi Mới Không Phải Tra A
142 ch
Nhất Kiếm Lăng Hàn - JQ Vạn Niên Khanh
170 ch

Ta Làm Hắc Nguyệt Quang Của Hôn Quân Này Chắc Rồi
117 ch
Mãn Cấp Sư Tổ Chỉ Muốn Làm Phế Vật
84 ch
Luận Sư Tỷ Công Lược Khó Khăn
102 ch
Rể Quý Trời Cho
2.205 ch
Long Chi Quyến Cuồng
78 ch
Kế Hoạch Giải Cứu Hắc Liên Hoa
12 ch
Phù Bảo lại gọi Đại Căn là ông Hùng, khiến Đại Căn cười phá lên, miệng không ngớt khen ngoan.
Bên cạnh, Lê Hoa ôm giỏ đồ của Đổng Vân đến, cười tươi nói: "Mẹ ơi, chị Đổng mang đồ ăn đến cho chúng ta rồi."
Đổng Vân mới tiếp lời: "Hôm nay tôi mới nghe chuyện trong làng, nghĩ rằng mọi người vừa tách ra, chẳng mang theo gì, sợ tối nay bữa tối chưa có, tôi ở gần nên làm chút gì đó, chỉ là cơm đơn, đừng chê nhé."
Hùng thị từ khi đến làng Đại Liễu, ngoài bà lão Tần ra còn được vài người tỏ chút thiện cảm, những người khác đều lạnh nhạt, nhà họ Hướng càng khỏi nói, hôm nay được hai lần giúp đỡ, làm sao không cảm động, mắt cô liền nóng lên.
Đổng Vân thấy đầu mũi Hùng thị đỏ ửng, vội nói: "Cái nồi này vốn nhà tôi ít dùng, cô giờ còn chưa sắm nồi chảo bát đĩa, tạm thời dùng cái này trước, tôi còn phải về cho heo ăn, nên không ở lại lâu được."
Hùng thị mới lau mắt, nói: "Được, hôm nay tạm nhận tấm lòng tốt của cô trước, lát sắp xếp ổn thỏa rồi, sẽ qua nhà cảm ơn."
Đổng Vân cười, nắm tay Phù Bảo nói: "Chào bà Hùng nhé."
Phù Bảo vẫy tay với Hùng thị, rồi quay sang nhìn Lê Hoa nói: "Bế, Lê Hoa bế--"
Lê Hoa cười bước tới, quỳ xuống trước mặt cô bé: "Lên đây, Lê Hoa bế con về nhé."
Phù Bảo háo hức nhảy lên lưng cô, Lê Hoa phản tay đỡ mông cô bé, nhẹ nhàng đứng lên: "Về thôi, đưa Phù Bảo về nhà đây."
Đổng Vân nói: "Đừng nuông chiều, để nó tự đi, không thì sẽ lười, em cũng đừng bế, ở lại ăn cơm với cha mẹ em đi."
Lê Hoa cười: "Họ sẽ để cơm cho em mà."
Nói xong, cô đã bước dài đi trước.
Đổng Vân bất đắc dĩ, đành đi theo.
Hùng thị vội nói: "mẹ Phù Bảo, mang cái sọt (cái giỏ) về đi."
Đổng Vân quay đầu: "Không gấp, mọi người cứ tạm dùng cái giỏ, nhà tôi còn vài cái nữa."
Nói xong, vẫy tay chào, rồi đi.
Trong giỏ có một cái nồi, mang ra vẫn còn hơi ấm, bên cạnh xếp sáu bộ bát đũa cách nhau bằng lá khô và rơm, không thể nói là không chu đáo.
Khi mở nắp ra, mùi cơm thức ăn thơm nức, mấy người không nhịn được nuốt nước bọt.
Đáy nồi là cơm khô thật sự, bên trên là đậu cô ve xào, bóng mỡ.
*đậu cove xào:
Hùng thị tất nhiên không dám hy vọng có thịt, thời nay trong làng nhà nào cũng nghèo, trừ nhà giàu họ Lưu ăn thịt đều đặn, còn các nhà khác muốn ăn thịt thường chỉ có dịp lễ Tết, hoặc thịt heo xông khói dịp Tết, nhà đông người thì thịt xông khói chẳng giữ được tới cuối năm, thường ngày chỉ ăn cháo trắng với vài loại rau dại là bình thường.
Nhưng đồ Đổng Vân mang tới là cơm khô thật sự, từ khi Hùng thị lấy chồng, gần như chưa từng ăn cơm khô, trước đây còn phải nhờ Lê Hoa và con gái cô ép cha mẹ già họ Hướng mới được vài bữa cháo đặc không thêm nước.
Nghe mấy đứa trẻ bụng kêu réo, Hùng thị vội đậy nắp lại, nói: "Đợi chị gái lớn về rồi mới ăn, nhanh tay dọn lều và trải chiếu trước, trời tối sẽ chẳng thấy gì nữa đâu."
Có cơm sẵn, gà rừng tự nhiên để dành ăn ngày mai.
Mấy đứa trẻ ngoan ngoãn, mỗi đứa đi làm việc của mình, Đại Ngưu tranh thủ trời còn sáng, lại lên núi cắt thêm một bó cỏ.
Hai vợ chồng tiếp tục công việc vừa làm, đến khi Lê Hoa quay về, hai cái lều đã dựng xong, trải cỏ còn lại vào trong lều, chiếu trải lên, một cái giường tạm đơn giản đã hoàn thành.
"Trước khi nhà xây xong, Đại Ngưu và Nhị Ngưu ngủ phòng bên trái với cha các con, Lê Hoa và Hạnh Hoa ngủ với mẹ ở phòng này."
"Mai rảnh sẽ dựng thêm một cái bếp nữa, khỏi lo trời mưa không có chỗ nấu ăn, lát nữa cha các con mua nồi chảo bát đĩa về cũng có chỗ để."
Hùng thị sắp xếp từng việc một, chồng và các con liên tục gật đầu.
"Được rồi, đi rửa tay ăn cơm thôi. Đại Căn, chàng nhóm một đống lửa làm sáng nhé."
Đại Căn đáp một tiếng, đi lấy củi.
Sau nền nhà trên núi có mạch nước ngầm, nhỏ giọt thành vũng nước nhỏ trong hốc đá, đủ đầy một xô nước. Lũ trẻ đều ra đó rửa tay.
Khi Đại Căn nhóm xong lửa, trời cũng đã tối.
Cả gia đình quây quần bên đống lửa chuẩn bị ăn cơm.
Thời tiết tháng chín vẫn còn nóng, cơm nóng ấm, ăn vừa miệng, mọi người đều đói quá, múc cơm, xúc vài cọng đậu cô ve lên trên rồi bắt đầu ăn, xung quanh yên lặng, chỉ nghe tiếng củi cháy lách tách và tiếng nhai nuốt, chẳng ai nói gì.
Đến khi ăn gần xong, Hùng thị xoa bụng nói: "mẹ Phù Bảo thật biết bỏ dầu, dầu trong đậu thấm vào cơm, thơm thật."
Đại Căn ở quân trại ăn uống cũng không khá gì, nồi cơm lớn, chẳng có gì ngon, lại ít dầu mỡ, ăn chỉ tạm no nửa bụng, giờ được ăn cơm trộn đậu có dầu, cổ họng cứ trôi xuống trồi lên không ngừng, nếu không phải để ý vợ con, anh có thể còn ăn thêm hai bát nữa.
Hùng thị nhìn anh nói: "Anh ăn được vậy cũng nhờ mấy năm đi lính, nếu ở nhà sẽ bị đói đến gầy trơ xương mất."
Đại Căn cười khúc khích: "Vốn cũng no rồi, nhưng ngon quá nên không dừng được."
Lê Hoa cũng cười tươi nói: "Đúng không, chị Đổng nấu ăn ngon lắm đúng không?"
Không chỉ Đại Căn, mấy em cũng liên tục gật đầu: "Ngon, ngon."
Nói xong lại tiếp tục cúi đầu ăn cơm.
Hùng thị đặt bát sang một bên, không khỏi thở dài: "mẹ Phù Bảo xinh thật, không biết gia đình nào mới nuôi được con gái như vậy, trước khi tới đây thường nghe bà Tằng mắng cô ấy cái gì cũng không biết, nấu ăn không giỏi, không biết cho heo ăn, xuống ruộng cũng không xong, ai cũng bảo cô ấy sợ là chẳng ở được mấy tháng sẽ bỏ đi, không ngờ người không bỏ đi, lại học được cả nghề nấu ăn, thật khiến người ta tò mò về cô gái này."
Lê Hoa nghe mẹ khen Đổng Vân, không khỏi ngực phồng lên nói: "Chị Đổng rất thông minh, biết chữ, viết chữ cũng đẹp nữa."
Đại Căn nói: "Con có biết chữ đâu, sao biết chị ấy viết đẹp?"
Lê Hoa không phục: "Gọn gàng, lại thanh nhã, dù sao cũng đẹp."
Hùng thị: "Nghe nói ông nội cô ấy là một tú tài, nếu không, nhà thường đâu nuôi được một cô con gái có học thức như vậy."
Đại Căn nói: "Một người phụ nữ tốt như vậy, sao lại để mắt tới Tằng Đại Dữu chứ."
Tằng Đại Dữu, người cùng chơi trong làng với Đại Căn, anh quen biết, chẳng nói đâu xa, nhưng ghép với Đổng Vân, thật chẳng khác gì ếch bùn so với thiên nga.
Hùng thị trừng mắt chồng: "Một người đàn ông mà cũng ngồi lê đôi mách như vậy sao?"
Đại Căn vội im lặng.
Nhìn bọn trẻ ăn xong, Hùng thị thúc Hạnh Hoa và Nhị Ngưu đi rửa bát, thì thấy xa xa có người cầm đuốc đi về phía nhà họ.
Khi người đó tiến gần hơn, mới nhận ra là bà lão Tần và con trai Đại Sơn.
Bà lão từ xa đã gọi: "Sợ tối nay các con đói, đem mấy cái bánh nướng tới cho các con."
Hùng thị vốn vừa bình tĩnh lại, lại xúc động, vội đứng lên đón: "Tối hôm mịt mù thế này mà bà còn nhớ đến, trước tôi mang mấy củ khoai đến mà quên nói, làm bà lại phải chạy thêm một chuyến, nhưng vừa rồi mẹ Phù Bảo đã tới, đem cơm đến, bọn tôi vừa ăn xong."
Bà lão nghe nói Đổng Vân đã đem cơm tới, cười: "Vợ Tằng Đại Dữu cũng là người tốt, chuyện Lê Hoa và Hạnh Hoa lần trước toàn nhờ cô ấy, ngày thường nhìn lạnh lùng vậy thôi, không ngờ trong bụng lại nhiệt tình."
Nói rồi đưa một giỏ bánh nướng cho Hùng thị: "Đúng hôm mai làm bữa sáng luôn."
Hùng thị nước mắt ngấn trong mắt, nắm tay bà, nói: "Dì ơi, tôi không biết nói gì nữa, lần này lần khác, ngay cả cha mẹ tôi cũng chưa từng tốt với tôi như vậy."
"Ở làng xóm mà thấy nhau như thế, không nói tình nghĩa trước đây, hồi đó Lê Hoa và Đại Ngưu đi lên núi tìm Phù Bảo, cả mạng sống cũng đặt vào đó, hai cái bánh chiên này chẳng thấm vào đâu."
Nói xong, bà lão đẩy giỏ vào tay Hùng thị, nhìn hai cái lều tranh họ dựng dưới ánh lửa: "Hai vợ chồng tay chân nhanh nhẹn thật, dọn dẹp gọn gàng, có hai cái lều này, trời mưa cũng không lo."
Hùng thị vội nói: "Bọn trẻ cũng giúp hết, cuối cùng cũng có chỗ ngủ rồi, mai Đại Căn đi cơ quan làm thủ tục chuyển nhượng đất, mua thêm nồi chảo bát đĩa, tôi định dựng thêm một cái bếp là gần như xong rồi."
"Để Đại Căn kéo xe bò nhà tôi đi luôn, tiện mang đồ về."
Hùng thị lắc đầu: "Anh còn phải đi nhà mẹ tôi một chuyến nữa, trước mắt không mua nhiều, kéo xe bò phiền phức."
Bà lão Tần liên tiếp khen: "Như này mới gọi là biết sống, trước ở nhà họ Hướng là kiểu sống gì, bữa có bữa không, một người một kiểu, chẳng coi người khác ra gì, nhìn họ giờ thế này, thật đáng đời."
Bà hạ giọng: "Cháu không biết đâu, chiều nay con cả nhà họ Lưu cũng bị đuổi ra khỏi nhà, dọn vào gian phòng cũ của các cháu. Cả nhà họ Hướng suốt tối náo loạn, thật là vui mắt."
Hùng thị vội vã dựng tai lên hỏi: "Nhưng đang bàn xem ai đi nghĩa vụ quân sự à?"
"Chính vì chuyện này, nhánh hai và nhánh ba chỉ mặt nhánh lớn, nhánh lớn nói trước đây Đại Căn đã làm xong phần của nhánh lớn rồi, đến lượt nhánh hai nhánh ba, một đứa không nhường đứa nào, Tần thị đó cũng giỏi lắm, nhánh hai nhánh ba coi như gặp đối thủ rồi." Bà lão Tần nói xong, giọng điệu đầy hả hê.
Hùng thị thở dài: "Phải mạnh mẽ mới được, trước đây tôi và Đại Căn quá thật thà, mới dính tới bước đất cát này."
Bà lão Tần vỗ nhẹ mu bàn tay cô: "Chuyện trước đã qua, ngày tốt đẹp của các con còn ở phía trước."
Đại Căn đang nói chuyện với Tần Đại Sơn nghe bà lão nói vậy, chợt nhớ lời Lưu Thiên Hộ nói trước đó: rằng đại nạn không chết tất có phúc sau, có lẽ giờ thật sự đã ứng nghiệm.
Anh quay sang nhìn cô con gái lớn đang nghịch con dao bên đống lửa, cười híp mắt.
May mắn của Đại Căn giờ đều nhờ cô bé này.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Đích Tỷ Bỏ Trốn Ư? Vừa Hay, Vinh Hoa Phú Quý Này Để Ta
15 ch
Học Cách Để Yêu
9 ch
Bị Lừa Xuyên Sách, Tôi Cầm Kịch Bản Và Hàng Tích Trữ Xuyên Về Những Năm 70
142 ch
Nghe Nói Tôi Yêu Thầm Em - Trương Nhược Dư
4 ch
Anh Là Ánh Sáng, Em Là Sao Trời
5 ch
Ta Phải Bị Hưu Bảy Lần Mới Có Thể Báo Đáp Xong Ân Tình
26 ch
Mưu Tẫn Thiên Hạ
22 ch
Xuyên Về Làm Tiểu Kiều Nương Trùng Hỉ, Mang Không Gian Làm Giàu
124 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.