832 chữ · ~6 phút đọc
Trong căn nhà tôn chật kín người, cô bé bước vào, nhìn thấy Liễu Doanh Doanh đang nằm nghiêng trên giường, bác sĩ bên cạnh đang ghi chép tình trạng sức khỏe của cô ấy. Cô ấy quay lưng về phía mọi người, không nói một lời.
Ánh mắt Minh Ương dời xuống, nhìn thấy bàn tay đang cắm ống truyền của cô ấy hơi sưng tấy, lấm tấm vài nốt ban đỏ.
“Doanh Doanh, Ương Ương tìm được về rồi, em có muốn nói chuyện với em ấy không?”
Cốc Lương Đồng dịu dàng nhắc nhở.
Cơ thể Liễu Doanh Doanh cứng đờ, im lặng rụt đầu vào trong, phản ứng trốn tránh rất rõ ràng.
Cốc Lương Đồng bất lực thở dài, vẫy tay ra hiệu cho mọi người đi ra, sau đó hạ giọng nói với Minh Ương: “Cha mẹ con bé chắc phải sáng mai mới đến được, thuyền về thành phố lát nữa mới tới. Hiện giờ con bé không chịu nói gì với chúng ta nhưng có lẽ sẽ nghe lời em, em khuyên nhủ con bé trước đi.”
Minh Ương gật đầu.
Đợi mọi người rời khỏi phòng, Minh Ương mới chầm chậm bước đến bên cạnh Liễu Doanh Doanh.
“Chị Doanh Doanh...” Minh Ương khẽ gọi cô bé.
Trong chăn truyền ra tiếng thút thít khe khẽ.
Vừa tủi thân lại vừa cố kìm nén.
Minh Ương mím môi, cẩn thận nhích lại gần muốn nhìn mặt cô ấy, kết quả giây tiếp theo đã bị Liễu Doanh Doanh ngăn lại: “Đừng nhìn.” Cô ấy nghẹn ngào, giọng nói cũng khác hẳn, ậm ừ như đang ngậm thứ gì đó: “Sẽ dọa em sợ đó.”
Minh Ương ngoan ngoãn không nhìn nữa.
Cô bé bê một chiếc ghế nhỏ đến ngồi trước giường xếp, chống cằm nhìn chăm chú bóng lưng của cô ấy, tuy rất buồn ngủ nhưng vẫn cố gắng ở bên cạnh. Cuối cùng, Liễu Doanh Doanh cũng từ từ quay mặt lại.
Gương mặt đó vừa đỏ vừa sưng, cơ bản không còn nhìn ra dáng vẻ ban đầu.
Minh Ương vẫn nhìn cô ấy chằm chằm.
“Không sợ sao?” Liễu Doanh Doanh lẩm bẩm, dù sao lần đầu tiên soi gương, cô ấy cũng bị chính dáng vẻ của mình dọa cho giật mình. Vừa chán ghét bản thân, vừa lại thấy may mắn vì may mà không nghe theo sự sắp đặt của cha mẹ, nếu cô bé thật sự làm như vậy, vậy thì Minh Ương...
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Lên Nhầm Kiệu Hoa
131 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Trọng Sinh Mạt Thế Nữ Vương: Đế Thiếu, Quỳ Xuống
704 ch
Rừng Thép
151 ch
Bí Mật Ẩn Nhiệt - Tô Tiền Tiền
60 ch
Thập Niên 80 Mẹ Kế Nuôi Con Hằng Ngày
50 ch
Minh Ương lắc đầu, giọng nói non nớt trong trẻo:
“Chim nhỏ không sợ mặt trăng.”
Đôi mắt vốn đã sưng húp đến mức chỉ còn một đường kẻ của Liễu Doanh Doanh ánh lên một tia sáng, ngay sau đó lại trở nên ảm đạm.
“Em đã đọc được lá thư của chị rồi sao?”
Minh Ương: “Đọc được rồi ạ.”
Không biết là cười khổ hay tự giễu: “Không ngờ em lại biết nhiều chữ như vậy.”
Minh Ương nghiêm túc đáp: “Anh trai dạy em đó.”
Liễu Doanh Doanh không nói gì nữa.
Lúc này, trên người cô ấy vừa ngứa vừa đau, máu cũng rất nóng, cổ họng cũng vì phản ứng dị ứng mà rất khó phát ra âm thanh.
Rất đau khổ.
Khi sự đau khổ này ập đến với bản thân, sự dằn vặt trong lòng cô bé càng thêm mãnh liệt.
“Cha mẹ bảo chị bôi những thứ này lên người em, nói chỉ có em rời đi thì chị mới có thể trở thành tiêu điểm.”
Liễu Doanh Doanh nhìn chằm chằm lên trần nhà nói, giống như đang kể lại một chuyện không liên quan đến mình: “Nhưng, chị vốn dĩ không muốn trở thành tiêu điểm.”
Cha mẹ bảo cô ấy phải xinh đẹp, phải mỉm cười, phải lịch thiệp, phải hiểu lễ nghĩa.
Nhưng tại sao cô ấy cứ phải xinh đẹp, cứ phải mỉm cười, cứ phải lịch thiệp, cứ phải hiểu lễ nghĩa.
Cô ấy muốn trở thành chim nhỏ, hoặc là con chuột trong ống khói, hoặc là chú gấu không do dự gõ cửa khi nguy hiểm ập đến, chỉ duy nhất không muốn trở thành mặt trăng trong căn nhà gỗ nhưng trớ trêu thay, cô ấy lại chính là vầng trăng vĩnh hằng, vĩnh viễn không thể mọc lên được.
Quá đáng thương.
Đáng thương đến mức ở cái tuổi đáng lẽ phải được tận hưởng tuổi thơ, lại muốn không do dự từ bỏ sinh mạng của mình.
“Ương Ương, chị...” Cô ấy nhắm mắt khóc nấc lên: “Chị rất buồn.”
“Chị muốn làm bạn với mọi người, chị muốn thi trượt cũng sẽ không có ai mắng, chị muốn được nũng nịu với cha mẹ bất cứ lúc nào như Tiểu Nãi Tích. Chị không hiểu tại sao... tại sao họ lại đối xử với chị như vậy, lẽ nào cha mẹ thật sự không yêu con cái của mình sao?”
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.