
hải là nàng. Thứ nhất, nàng biết phát minh. Thứ hai, nàng không biết sáng tạo. Vì thế Dư Dung chỉ đành thành thật hòa nhập vào nơi đây. Nhìn đường muội xuyên việt mang theo ánh hào quang, Dư Dung nghĩ lại vẫn còn rùng mình. Ta chỉ muốn sống bình thản qua ngày, ngươi đừng kéo ta tìm đường chết được không?
Lục Dược
Ngôn Tình · Lịch Sử