2.472 chữ · ~17 phút đọc
Dựa theo hồ sơ từ bưu điện, vào đúng ngày mồng hai Tết quả thật có một cuộc gọi từ Bờ Đê Cô gọi đến. Thế nhưng khi gọi vào số máy này lại là một người đàn ông nghe máy. Anh ta bảo sim này mình mới mua, không rõ người dùng trước đó là ai.
Thấy manh mối có nguy cơ đứt đoạn, Trần Phi quyết định chạy thẳng tới Bờ Đê Cô. Đã biết điện thoại gọi đi từ khu vực nào thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn, cứ cầm ảnh của Lý Bích Châu đi hỏi thăm từng nhà, kiểu gì cũng tìm thấy người từng gặp cô ta. Không thể chậm trễ, hai người vội vã quay lại nhà nghỉ thu dọn hành lý rồi bắt xe buýt đi Bờ Đê Cô. Đến nơi, họ ghé ngay vào Công an khu vực để phát thông báo phối hợp điều tra, huy động lực lượng cảnh sát dọc đường thăm dò. Sau ba ngày ròng rã, cuối cùng họ cũng tìm được cửa hàng thủy sản nơi Lý Bích Châu từng làm việc.
Bà chủ cửa hàng vừa nghe cảnh sát đến tìm Lý Bích Châu thì liếc xéo chồng một cái, giọng mỉa mai: “Tôi đã bảo rồi mà, cái loại đàn bà đó chẳng tốt đẹp gì thế mà ông cứ khăng khăng đòi thuê nó.”
Trần Phi thấy ông chủ nhíu mày, bộ dạng kiểu “bà nói gì cũng đúng” cho xong chuyện, cậu mượn cớ hút thuốc để gọi ông ta ra ngoài quán, để Triệu Bình Sinh ở lại trong cửa hàng khai thác bà chủ.
Châm điếu thuốc, Trần Phi đi thẳng vào vấn đề: “Tại sao Lý Bích Châu không làm ở đây nữa?”
Cúi đầu rít một hơi thuốc, gương mặt ông chủ hằn lên những nếp nhăn vì trải qua bao nhiêu sương gió: “Còn sao nữa, bà nhà tôi không ưa cô ấy chứ sao.”
“Vì cô ấy quá xinh đẹp à?”
“Chậc, dù gì cũng ngoài bốn mươi rồi, sao mà mơn mởn như mấy đứa đôi mươi được?” Ông chủ nhấc tay đang cầm thuốc, ý tứ chỉ vào cô bé đang ghi sổ trong cửa hàng, “Lý Bích Châu không chỉ có nhan sắc mà cái miệng còn khéo hơn, lại nhiệt tình, biết quán xuyến mọi việc. Chỉ là…tôi cũng chẳng biết nói sao…tóm lại đàn ông con trai mà nói chuyện với cô ấy đều thấy rất dễ chịu.”
Trần Phi thầm cảm thán, cái này gọi là “kỹ năng nghề nghiệp”. Nhiều năm làm cảnh sát tiếp xúc với không ít phụ nữ từng lầm lỡ, cậu nhận ra dù ở lứa tuổi nào họ cũng có một đặc điểm chung: đó là rất biết cách chiều lòng người. Những người phụ nữ này luyện được bản lĩnh gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ. Đối diện với đàn ông, một loại sinh vật có lòng tự trọng cực cao, dù là một gã bốc vác hay công nhân cũng có thể bị họ tâng bốc lên tận mây xanh. Dù trong lòng có phân chia khách hàng thành năm bảy loại nhưng trong mắt họ, khách sẽ luôn được hưởng sự ngưỡng mộ và kính phục. Lâu dần, dù đã giải nghệ hoàn lương, họ vẫn theo thói quen mang cái cách đối nhân xử thế đó vào cuộc sống thường ngày.
Các cụ bảo tâm sinh tướng, tâm tư trong lòng đều được biểu thị lên khuôn mặt. Dù họ không trang điểm cầu kỳ thì người ta vẫn thấy ở họ có một luồng khí chất khó tả, đó chính là “mùi phong trần”. Ở tấm ảnh kẹp trong sách của Chu Lễ Kiệt, Trần Phi không thấy Lý Bích Châu có nét này nhưng khi nhìn tấm ảnh gần đây do người nhà cung cấp, có thể thấy rõ cô ta đã không còn là người đàn bà quê mùa năm nào nữa.
Cậu hỏi tiếp: “Cô ấy có nói sẽ đi đâu không? Có để lại cách thức liên lạc nào không?”
Ông chủ lắc đầu: “Không, cô ấy chỉ để lại số tài khoản, bảo tôi tính lương xong thì cứ chuyển vào đó.”
Manh mối này quá là tuyệt vời. Chỉ cần Lý Bích Châu rút tiền, cảnh sát có thể tra ra cô ta rút ở cây ATM nào. Trần Phi thở phào nhẹ nhõm, giục ông chủ vào tìm số tài khoản. Ông ta lục lọi sổ sách một hồi lâu, cuối cùng cũng tìm thấy thông tin ngân hàng của Lý Bích Châu. Thấy ngân hàng mở thẻ là Công thương, Trần Phi và Triệu Bình Sinh không dám chậm trễ một giây, lập tức chạy đến ngân hàng để trích xuất lịch sử giao dịch.
Thông tin tài khoản ngân hàng không phải cứ muốn điều tra là được, phải có công văn chính thức. Trần Phi gọi điện cho La Minh Triết, giục bên Cục mau chóng soạn một bản rồi gửi qua, hai người họ cứ thế ngồi trực ở ngân hàng chờ đợi. Nháy mắt đã đến trưa, cả hai vừa đợi vừa tìm chỗ lót dạ. Xung quanh có không ít quán ăn nhỏ nhưng sự chú ý của Trần Phi lại bị thu hút bởi một bà cụ bán bánh áp chảo ngay bên lề đường. Bà cụ trông đã ngoài tám mươi, tóc bạc trắng như cước nhưng vẫn còn rất minh mẫn, đôi tay thoăn thoắt bận rộn bên chiếc xe đẩy. Chắc là bà bán không có giấy phép kinh doanh, nhưng cách đó không xa có một chiếc xe trật tự đô thị đang đỗ, hai người ngồi bên trong hình như chẳng có ý định can thiệp.
Cũng phải thôi, ở cái tuổi này, quản không khéo lại xảy ra chuyện thì ai gánh nổi.
Tiến lại gần xe đẩy, Trần Phi liếc qua tấm thực đơn viết tay, phát hiện ngoài món bánh nhân thịt lợn, thịt bò thông thường còn có loại nhân cá thu. Chưa ăn bao giờ nên cậu cũng muốn nếm thử cho biết, thế là gọi bà cụ làm cho hai cái. Bánh chỉ lớn bằng bàn tay, cậu và Triệu Bình Sinh mỗi người một cái chắc chắn không dính răng, nếu ngon thì gọi thêm, không ngon thì sang quán bên cạnh đánh chén tiếp.
“Nhân cá thu à, rứa thì mấy chú đợi một tí nhé, mẻ ni người ta mua hết sạch rồi.”
Bà cụ nói chuyện bằng giọng địa phương đặc sệt, nghe khá thú vị.
Triệu Bình Sinh nhìn mấy người đang vây quanh đợi bánh, mỉm cười hỏi: “Bà ơi, năm nay bà thượng thọ bao nhiêu rồi ạ?”
Bà cụ khiêm tốn đáp: “Thượng thọ gì đâu chú, năm nay tôi mới 87.”
Hết hồn. Trần Phi thầm nghĩ: Thế này mà còn không gọi là thượng thọ à? Còn lớn hơn tuổi của mình và lão Triệu cộng lại nữa đấy.
“Tuổi này mà bf còn ra đây bày hàng, người nhà không lo ạ?” Triệu Bình Sinh cũng thấy kinh ngạc. Tám mươi bảy tuổi rồi, đáng lẽ phải ở nhà an hưởng tuổi già mới đúng chứ.
“Thân thể tôi còn tốt, không phải lo, chẳng ốm đau bệnh tật gì. Tôi không muốn ở nhà làm đồ bỏ đi đâu.”
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Cụ bà vừa nói vừa thuần thục dùng xẻng lật mặt bánh. Tay cụ không lúc nào ngơi, vừa tán chuyện vừa tiếp tục cán bột nặn nhân. Trên chiếc chảo sắt phẳng rộng hơn một mét, hai mươi chiếc bánh nướng xèo xèo bốc khói dầu, mùi thơm nức mũi khiến người ta thèm nhỏ dãi. Một chiếc bánh như vậy giá 1 tệ rưỡi, trông không to nhưng nhân rất đầy. Trần Phi vốn không biết gói sủi cảo, nhìn cụ cho rõ lắm nhân, cậu thầm thắc mắc không biết làm sao mà bọc lại cho được. Thế nhưng tay nghề của cụ bà đã đạt đến mức thượng thừa, chỉ vài động tác khéo léo đã gói gọn mớ nhân ú ụ vào lớp vỏ bột, ép phẳng rồi quết dầu, đặt sang một bên đợi mẻ sau.
“Một ngày cụ bán được bao nhiêu cái ạ?” Cậu tò mò hỏi.
Cụ bà hất cằm về phía trường trung học đối diện: “Nỏ cố định mô, lúc hơn hai trăm, lúc lại hơn ba trăm, mấy đứa học sinh nghỉ hè thì bán được ít hơn chút.”
Nhìn những nếp nhăn chằng chịt trên gương mặt cụ, Trần Phi thầm cảm thán: Một mẻ hai mươi chiếc, mỗi mẻ mười phút, làm đến đâu bán đến đó, cụ bà mỗi ngày phải đứng đây ba bốn tiếng đồng hồ. Nếu tính cả công đoạn đi chợ, rửa rau, băm thịt, nêm nếm nhân bánh thì một ngày cũng phải làm việc tám tiếng chứ đùa.
“Sau này nghỉ hưu cậu định làm gì?” Cậu quay sang hỏi Triệu Bình Sinh.
Triệu Bình Sinh suy nghĩ một chút rồi đáp: “Xem nếu có nơi nào phù hợp thì đóng góp nốt chút nhiệt huyết còn lại vậy.”
“Đi dạy học à?”
“Bên Học viện Cảnh sát có tìm tôi, nói định mở lớp nâng cao muốn mời tôi qua giảng dạy về tâm lý học tội phạm.”
“Ừm, đúng là dân ăn học có khác, chẳng bù cho tôi, không biết nghỉ hưu rồi thì làm cái gì.”
Triệu Bình Sinh nói bóng gió: “Tranh thủ tìm cô vợ đi, chờ đến lúc nghỉ hưu vừa vặn có cháu nội để bế.”
“Cậu lo cho cái thân mình trước đi rồi hãy nói tôi.”
Trần Phi liếc xéo hắn một cái, đúng lúc cảm thấy điện thoại trong túi rung lên. Rút ra xem thì thấy tin nhắn của La Minh Triết báo công văn đã được gửi sang ngân hàng, họ có thể đi trích xuất thông tin tài khoản của Lý Bích Châu rồi.
Hừ!! Đến thời gian ăn bữa cơm cũng không cho người ta.
Cậu dặn cụ bà một tiếng: “Bà ơi, bà cứ để dành cho cháu hai cái lát cháu quay lại lấy nhé”, rồi hai người lại hối hả quay về ngân hàng. Kết quả tra cứu lịch sử giao dịch cho thấy, ba ngày trước Lý Bích Châu đã rút 1000 tệ tại Châu Hải. Vì khi mở thẻ cô ta vẫn để số điện thoại cũ nên họ tạm thời chưa liên lạc được ngay, nhưng ít nhất cũng biết cô ta đang ở đâu và quan trọng nhất là vẫn còn sống.
Lấy xong tài liệu đi ra, Trần Phi cuối cùng cũng được nếm món bánh nhân cá thu hằng mong ước. Vừa cắn một miếng, vị tươi ngon đã tràn ngập khoang miệng, cậu liền quay lại nhờ cụ bà gói thêm mười chiếc nữa. Hai người ngồi xổm bên lề đường, mặc kệ khói bụi xe cộ mà đánh chén ngon lành. Triệu Bình Sinh nhìn cậu ăn như thể “quỷ chết đói đầu thai”, lặng lẽ rụt bàn tay định thò vào hộp bánh lại.
Ăn liền tù tì bảy chiếc bánh, Trần Phi lau tay châm điếu thuốc, hỏi: “Này lão Triệu, cậu nói xem Trương Đấu Kim làm cách nào mà tìm được Lý Bích Châu nhỉ?”
“Cứ như chúng ta thôi, đi khắp nơi mà hỏi?”
“Nhưng hắn căn bản không thể nào lấy được thông tin tài khoản ngân hàng của Lý Bích Châu.”
“…”
Quả thực, so với cảnh sát, Trương Đấu Kim gần như không có bất kỳ điều kiện thuận lợi nào để tìm ra Lý Bích Châu. Thế nhưng hắn đã lao tâm khổ tứ vạch ra kế hoạch “giả chết” cho chính mình, mục đích trên hết là để thoát khỏi tầm mắt của lực lượng chức năng, rảnh tay đi sát hại người vợ bội bạc. Vậy hắn làm sao tìm được cô ta? Khi ngay cả người nhà cũng không biết cô ta đã đi đâu?
“Tôi nghĩ chắc hẳn hắn có một phương thức nào đó để đoán được hành tung của Lý Bích Châu, hoặc là…” Triệu Bình Sinh khẽ nhíu mày, “Tạm thời tôi vẫn chưa nghĩ ra.”
Trần Phi híp mắt suy nghĩ một lát rồi bảo: “Gọi điện cho Phó Lập Tân đi.”
“Hả?”
“Bảo cậu ta đến công ty vận tải biển, điều tra lịch trình cập cảng của con tàu mà Chu Lễ Kiệt đã đi.”
Trong phút chốc, Triệu Bình Sinh đã hiểu ngay ý của cậu. Dù là Bờ Đê Cô hay Châu Hải thì đó đều là những nơi có bến cảng, Lý Bích Châu chọn dừng chân tại những nơi này để chờ đợi người tình. Chỉ có điều ở Bờ Đê Cô không trụ lại được, bị bà chủ cửa hàng chèn ép đuổi đi nên cô ta đành phải đến điểm cập cảng tiếp theo trong lịch trình của Chu Lễ Kiệt tiếp tục chờ đợi. Không biết nên nói Lý Bích Châu quá đỗi si tình hay sao nữa. nhưng nếu cô ta nhìn thấy “bản đồ săn gái” trong khoang thuyền của Chu Lễ Kiệt…có lẽ đánh chết cô ta cũng không nồng nàn thắm thiết đến thế.
Sau khi gọi điện xong cho Phó Lập Tân, Triệu Bình Sinh quay sang Trần Phi, mỉm cười khen thưởng: “Tư duy trinh sát của cậu đỉnh đấy, Học viện Cảnh sát nên mời cậu về mở tọa đàm mới phải.”
“Thế cậu viết giáo án cho tôi nhé?”
“Không thành vấn đề.”
Trần Phi khựng lại: “Sao cậu không biết từ chối thế?”
Triệu Bình Sinh trưng ra bộ mặt vô tội: “Tôi đã bao giờ từ chối yêu cầu nào của cậu chưa?”
“…”
Hình như đúng là vậy thật. Trần Phi chợt nhận ra kể từ khi quen biết Triệu Bình Sinh đến nay, người anh em này chưa bao giờ nói nửa chữ “không” với những yêu cầu của mình. Chả trách mỗi lần La Minh Triết mắng cậu đều lôi cả Triệu Bình Sinh vào mắng lây, mắng việc câu nghênh ngang thách thức sự kiên nhẫn của lãnh đạo đều do Triệu Bình Sinh nuông chiều mà ra.
Cúi đầu nhìn hai chiếc bánh còn sót lại trong hộp, Trần Phi nhíu mày, nhét cái hộp vào tay Triệu Bình Sinh: “Ăn nhanh đi, ăn xong còn ra ga tàu.”
Triệu Bình Sinh nhận lấy hộp bánh, quay lại xin cụ bà ít giấm đổ vào để chấm ăn…lòng đang “chua xót” quá mà, lời đã nói đến nước này rồi mà cái khúc gỗ kia vẫn chẳng thông được xíu nào.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.