2.279 chữ · ~16 phút đọc
Đối với những người đã sử dụng thang máy chuyên dụng ngày hôm nay, gã giám đốc khăng khăng mình không có ấn tượng. Hắn phân bua rằng cả tối mình cứ chạy ra chạy vào giữa đại sảnh và khu vực bếp núc, đối với lời thoái thác né tránh này, cả Trần Phi và Triệu Bình Sinh đều không tin một chữ. Nhiệm vụ chính của một giám đốc hộp đêm là phục vụ những khách hàng VIP, khách quý đến mà người phụ trách không ra chào hỏi một tiếng thì thật vô lý.
Giải thích duy nhất là hắn đang muốn bảo mật hành tung cho khách. Mà những kẻ lăn lộn ở chốn ăn chơi này đều đã nếm trải đủ sóng gió, không thể chỉ dùng lời dọa dẫm suông, Triệu Bình Sinh đành dùng chiêu đường vòng: “Vậy tại sao ngay từ đầu ông không nói cho chúng tôi biết là có thang máy chuyên dụng?”
“Đại ca ơi, chết người rồi, bát cơm của tôi đang lung lay đây, hơi đâu mà nghĩ được nhiều thế.” Giám đốc giữ nụ cười nghề nghiệp trên mặt nhưng giọng điệu đã bắt đầu thiếu kiên nhẫn, “Các anh có lẽ không biết, Ngân Đô Hoa Thường này là sản nghiệp của ông chủ Khấu. Chuyện lớn thế này xảy ra, ông ấy chẳng lẽ không tìm người ra gánh trách nhiệm sao?”
Ánh mắt Trần Phi trầm xuống. Đừng nói là hắn và Triệu Bình Sinh, cả thành phố này ai mà không biết Ngân Đô Hoa Thường là của ai. Khấu Anh chính là gã Diều Hâu khét tiếng. Xem ra gã giám đốc này đang muốn mang tên tuổi ông chủ ra để ép người, ngầm cảnh cáo đám cảnh sát hình sự bọn họ rằng: Cẩn thận một chút, đừng đụng vào người không nên đụng.
“Đúng thế, chuyện lớn thế này đương nhiên phải có người gánh trách nhiệm.” Trần Phi nhếch mép, “Chúng tôi hiện đang nghi ngờ đây không phải một vụ tai nạn mà là một vụ giết người. Cho nên tốt nhất ông nên gọi điện cho ông chủ của ông đi, bảo ông ta rằng từ giờ trở đi, nơi này phải tạm dừng kinh doanh để phối hợp điều tra. Bao giờ tra xong thì mới được mở lại.”
Gã giám đốc mất bình tĩnh la lên: “Ngừng kinh doanh? Thế sao được. Đang là tuần lễ vàng đấy! Ngừng một ngày chúng tôi thiệt hại bao nhiêu tiền có biết không?”
“Người ra kẻ vào chỉ làm xáo trộn hiện trường thôi.” Trần Phi quay sang Triệu Bình Sinh, “Bảo phía đồn công an điều người tới, đưa tất cả khách khứa về đồn lấy lời khai.”
Nói thật, Triệu Bình Sinh không hoàn toàn đồng tình với quyết định này của Trần Phi. Mối quan hệ của Diều Hâu với các quan chức cấp cao có khi còn nhiều hơn số áo sơ mi của hai người cộng lại, đụng vào hạng người này chẳng khác nào tự chuốc rắc rối. Nhưng hành động mang Diều Hâu ra ép người của gã giám đốc cũng thật ngu xuẩn. Định dọa ai chứ? Nếu mà sợ bị dọa thì bọn này đã không làm cảnh sát.
Thấy Triệu Bình Sinh định đi thật, giám đốc biết họ làm căng, lập tức xuống nước: “Phong tỏa địa điểm kinh doanh mà không có lý do chính đáng, các anh không sợ tôi kiện các anh lạm dụng chức quyền sao?”
Trần Phi cười như không cười: “Đây là quy trình điều tra bình thường tại hiện trường vụ án mạng, thủ tục giấy tờ sẽ được gửi tới sau.”
“…”
Gã giám đốc hậm hực trừng mắt nhìn cậu, vẻ mặt kiểu “Cứ đợi đấy” rồi ra ngoài gọi điện thoại. Một lát sau hắn quay lại, vẻ mặt không mấy vui vẻ: “Ông chủ tôi bảo chỉ cần không ngừng kinh doanh thì chuyện gì cũng dễ thương lượng.”
Triệu Bình Sinh ngồi xuống ghế sofa: “Được, vậy ông nhớ lại cho kỹ đi. Hôm nay có những ai đã dùng thang máy chuyên dụng, vào phòng nào, đến lúc mấy giờ và đi lúc mấy giờ?”
Chần chừ một lát, giám đốc miễn cưỡng mở miệng: “Khoảng 7 giờ tối, Giám đốc ngân hàng Trần có dẫn vài vị khách đến, dùng thang máy chuyên dụng để vào phòng số 36. Tôi có vào đưa một chai rượu rồi ra ngay, sau đó thì… ừm, khoảng 8 giờ là họ đi rồi.”
“Tên đầy đủ của Giám đốc Trần là gì? Ở ngân hàng nào?” Triệu Bình Sinh tin chắc rằng…đừng nói là tên tuổi hay nơi công tác, ngay cả con chó nhà khách hàng tên gì gã giám đốc này cũng nắm rõ trong lòng. Làm cái nghề nhìn mặt đoán ý này, họ buộc phải thuộc lòng thói quen, sở thích, thậm chí là thông tin gia đình của khách quen.
Gã giám đốc này như tuýp kem đánh răng, không nặn thì không ra: “Trần Thành Đống, Giám đốc chi nhánh đường Quang Minh của Ngân hàng Tứ Hải.”
“Lúc vào đưa rượu, ông có thấy nạn nhân không?”
“Chuyện đó thì thật sự không thấy.”
“Trước đây đã từng gặp cô ta chưa?”
“Chưa bao giờ.”
“Sau khi họ đi, phòng đó có đón thêm khách nào khác không?”
“Dạ không, vẫn chưa kịp dọn dẹp ạ.”
Lúc này Trần Phi giơ tay ngắt lời họ: “Lão Triệu, gọi ngay cho Lư Niệm Cửu, bảo anh ta dẫn người tới khám nghiệm phòng 36.”
Triệu Bình Sinh đứng dậy ra ngoài gọi điện, Trần Phi châm một điếu thuốc. Làn khói lả lướt che khuất đôi mắt hổ tinh anh, cậu nhìn gã giám đốc đang lo lắng bồn chồn, hạ thấp giọng: “Khai thật đi, đừng nghĩ có thể giấu đầu hở đuôi, chúng tôi sớm muộn gì cũng tra ra hết thôi.”
Giám đốc cười khổ: “Những gì cần nói tôi nói hết rồi, thật đấy đồng chí cảnh sát, nếu anh thấy tôi giấu diếm gì thì cứ đưa tôi về đồn mà thẩm vấn.”
Những kẻ nghi phạm cứng đầu Trần Phi gặp không ít, nhưng nhân chứng kiểu này thì hiếm hơn. Trừ khi liên quan đến lợi ích bản thân, nếu không họ chẳng việc gì phải nói dối. Rõ ràng gã giám đốc này thà đắc tội cảnh sát chứ không dám đắc tội khách hàng, việc hắn khai ra một cái tên chắc chắn là đã có sự chỉ thị của ông chủ phía sau.
“Ông có số của Trần Thành Đống không?” Anh hỏi.
“Có.”
“Đưa đây.”
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Giám đốc lật tìm trong điện thoại rồi đưa cho Trần Phi. Cậu bấm số gọi đi, một phụ nữ bắt máy, giọng tầm ba bốn mươi tuổi: “Ai đấy ạ?”
“Chào chị, tôi là người của Đội trọng án Công an thành phố, có chút việc cần xác minh với anh Trần Thành Đống, phiền chị cho tôi gặp anh ấy một lát.”
Đầu dây bên kia có tiếng sột soạt, một lúc sau giọng một người đàn ông trung niên vang lên: “Ai đấy? Tìm tôi có việc gì?”
“Tôi là Trần Phi ở Đội trọng án, tôi muốn hỏi tối nay lúc anh ở Ngân Đô Hoa Thường, có phải có một cô gái tầm hơn hai mươi tuổi đi cùng không?”
“Hả?” Bên kia im lặng một nhịp, “Không…không có phụ nữ nào cả, hôm nay tôi chỉ đi cùng bốn người đàn ông thôi.”
“Gồm những ai?”
“Cao Thần và Đào Mẫn Văn ở bộ phận tín dụng của chi nhánh tôi, còn hai người nữa là khách hàng, một người họ Chung, một người họ Tề.”
“Cho tôi xin thông tin liên lạc của tất cả bọn họ.”
“Chờ một chút.”
Trong ống nghe vang lên tiếng bấm phím điện thoại, một lát sau Trần Thành Đống đọc ra hai số của Cao Thần và Đào Mẫn Văn. Còn thông tin của hai khách hàng kia, ông ta bảo phải hỏi Cao Thần vì đó là khách của Cao Thần, ông ta hôm nay chỉ đi cùng để góp mặt cho đủ lễ nghĩa chủ nhà.
“Được rồi, cảm ơn anh đã phối hợp.”
Cúp máy, Trần Phi gửi thông tin cho Tào Hàn Quần đang trực ở cơ quan để xác minh, sau đó đi tìm Triệu Bình Sinh. Triệu Bình Sinh đang ở phòng 36 chờ Lư Niệm Cửu đến, đồng thời tiến hành quan sát sơ bộ hiện trường.
Trên bàn trà trong phòng đầy những đĩa hoa quả ăn dở, vỏ bánh kẹo, chai rượu và ly không nhưng thùng rác lại sạch bóng, đây là điểm đáng ngờ nhất. Nếu nạn nhân thực sự chết trong phòng này, rất có thể ai đó đã lau dọn hiện trường rồi mang rác đi vứt.
Nghĩ đến cảnh Lư Niệm Cửu và đồng đội sắp phải đi bới thùng rác, Trần Phi bỗng thấy hả hê. Cậu đứng dựa vào cửa phòng châm thuốc, vừa hút vừa nói: “Trần Thành Đống bảo không có phụ nữ đi cùng. Có thể là vì lúc nãy vợ ông ta bắt máy nên ông ta không dám nói thật trước mặt vợ, cứ chờ xem bốn người kia khai thế nào đã. Tôi đang nghĩ nếu lời khai của họ đồng nhất và không có sơ hở, thì rất có thể nạn nhân không phải khách của phòng 36.”
“Ừ, từ lúc xảy ra chuyện đến giờ mới hơn ba tiếng, khả năng họ có thể thông đồng trao đổi lời khai không cao.” Triệu Bình Sinh đang ngồi xổm bên bàn trà, ngó nghiêng tìm kiếm xung quanh, một lúc sau còn bò hẳn xuống sàn nhà.
“Cậu tìm cái gì đấy?” Nhìn dáng vẻ Triệu Bình Sinh chổng mông lên trời, Trần Phi bỗng nảy ra ý định muốn bước tới đá cho một phát.
“Không có gì, nhìn quanh chút thôi.” Triệu Bình Sinh ngồi dậy, phủi phủi mấy vỏ lạc bám trên tay, ngẩng đầu thấy Trần Phi đang dựa cửa hút thuốc, ánh mắt dán chặt vào sau lưng mình. Tưởng mình bị dính gì đó, hắn ngoái lại nhìn nhưng chẳng thấy gì, không khỏi tò mò hỏi: “Cậu nhìn gì thế?”
“Hả? Không, có nhìn gì đâu.”
Trần Phi lảng mắt đi chỗ khác, phả ra một ngụm khói. Vừa rồi nhìn Triệu Bình Sinh bò dưới sàn, lớp cảnh phục bó sát lộ ra những đường nét cơ bắp săn chắc, cậu vô tình nhìn lâu thêm mấy giây.
Phải công nhận lão Triệu giữ dáng khá tốt, không như mấy ông đồng nghiệp chưa tới bốn mươi mà bụng bia đã bự chảng. Bản thân Trần Phi thuộc tạng người không tích được mỡ, lại thêm công việc bận rộn ăn uống thất thường nên chút cơ bắp luyện võ từ thời trẻ đã bị bào mòn gần hết, giờ đuổi nghi phạm cả cây số toàn dựa vào mấy kĩ năng cũ.
Chẳng mấy chốc Lư Niệm Cửu dẫn theo cấp dưới tới nơi. Vào phòng việc đầu tiên là tắt đèn, phun Luminol để tìm vết máu. Quả nhiên hiện ra không ít vết tích loang lổ, đặc biệt là quanh khu vực ghế sofa, nhưng lão Lư nghiên cứu một lúc rồi lắc đầu:
“Chao ôi, cái này không phải máu đâu. Xem ra có không ít người đã tận hưởng những đêm nồng cháy trong căn phòng này đấy.”
Mấy cậu lính kỹ thuật trẻ tuổi bên cạnh không nhịn được mà bật cười. Sếp của họ lúc nào cũng nói năng đầy hàm súc như vậy.
“Không có vết máu sao?” Trần Phi hỏi.
Trong bóng tối, Lư Niệm Cửu nhún vai: “Tạm thời chưa thấy. Này tôi bảo, cậu đừng có đứng đấy nhìn chằm chằm tôi làm việc nữa được không? Đi làm việc của mình đi, tìm được tôi sẽ gọi.”
“Được thôi, các anh cứ bận đi, tôi về cục trước đây. Danh tính nạn nhân chưa rõ, phải nhanh chóng phát lệnh truy tìm thôi. À đúng rồi, đừng quên dẫn người xuống bới lục mấy cái thùng rác nhé, rác trong phòng này mất sạch rồi.”
Nghe ra giọng điệu hả hê của Trần Phi, Lư Niệm Cửu nói với vẻ thâm trầm: “Trần Phi à, dù gì cậu cũng phải gọi tôi một tiếng sư huynh, đừng có lúc nào cũng tìm niềm vui trên nỗi đau của tôi thế chứ, kém sang lắm.”
Lư Niệm Cửu là đại đồ đệ gốc rễ của La Minh Thành. Làm cảnh sát hình sự một thời gian, anh phát hiện mình rất có hứng thú với kỹ thuật giám định nên đã gom hết sách vở liên quan về đọc. La Minh Thành biết chuyện đã viết thư đề cử anh với Cục trưởng cho đi huấn luyện, và giờ anh đã trở thành chuyên gia giám định hàng đầu của Công an thành phố.
“Thế mới chứng tỏ trong lòng tôi có anh chứ, anh thấy tôi có thèm đùa với người khác không?” Dưới ánh đèn tia cực tím, mười hai chiếc răng trắng bóc của Trần Phi sáng lóa một cách đặc biệt.
Trong lòng cậu không có chỗ nào dành cho tôi sao?
Triệu Bình Sinh kín đáo lườm một cái đầy oán niệm. Dưới ánh đèn tím, trông cái lườm đó chẳng khác gì hiệu ứng trong phim cương thi.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.