3.589 chữ · ~24 phút đọc
"Cậu câm mồm! Ông đây không muốn nghe một câu nào về diễn biến sự việc hết!”
Tiếng gào của Đội trường La tựa âm thanh ma quái đâm thủng màng nhĩ khiến Trần Phi ở đầu dây bên này bị chấn động đến mức ù tai tại chỗ. Không một giây do dự, cậu ném thẳng điện thoại cho Triệu Bình Sinh rồi lẩn ra một góc xoa tai. Chuyện này là hai người bọn họ cùng gây ra, không thể để một mình mình bị mắng được, đã có phúc cùng hưởng thì họa phải cùng chia.
Cầm điện thoại mà cứ như cầm cục than nóng, Triệu Bình Sinh nhẫn nhục chịu đựng cơn thịnh nộ của sư phụ. Đội trưởng La đương nhiên không muốn nghe nửa chữ, những gì họ làm không phải chuyện có thể đem ra ánh sáng, không biết là tốt nhất, đỡ mất công ông mang tiếng biết mà không báo, bao che cho đồ đệ.
Khó khăn lắm mới đợi được đầu dây bên kia mệt đến mức phải dừng lại uống nước, Triệu Bình Sinh mới cẩn thận lên tiếng: “Bản ghi âm gốc hiện đang ở chỗ em, lát nữa em sẽ giao cho đoàn điều tra, nói là do mật báo của em cung cấp, em nghĩ họ sẽ không làm căng đâu…Với cả thầy mắng đúng ạ, chuyện này là chúng em sơ suất. Chúng em hứa sau này sẽ nghiêm chỉnh chấp hành kỷ luật hơn, tuyệt đối không bôi tro trát trấu vào mặt thầy nữa.”
“…”
Ống nghe truyền đến tiếng th* d*c nặng nề, Triệu Bình Sinh cũng th* d*c theo. Nếu không phải do vụ đột kích sòng bạc, Đội trưởng La sẽ không đến mức mắng chửi dữ dội thế này. Cả hai đều hiểu, việc thu dọn tàn cuộc phía sau chắc chắn phải do sư phụ ra mặt, đây là ông đang xả bớt cơn giận vì phải đi dọn bãi chiến trường cho họ. Mai Tú Chi phải bị giao ra nhưng có thể đưa mụ ta vào danh sách nhân chứng quan trọng của Đội Trọng án để quản thúc, đổi lại cho mụ ta sự tự do nhất định. Dù sao thì án giết người vẫn luôn được ưu tiên cao hơn các án đánh bạc, lừa đảo hay cho vay nặng lãi.
Sở dĩ họ cân nhắc như vậy không chỉ vì mụ ta đã giao ra bản ghi âm gốc để trao đổi, mà quan trọng hơn là mụ còn một đứa con gái bảy tuổi. Cha đứa bé đã ngồi tù vì buôn lậu ma tuý, trước khi bị bắt còn nợ Hình Toàn một khoản vay nặng lãi lớn. Chồng đi tù, nợ không thể xóa, lúc đó mụ không có tiền trả nhưng lại có nhan sắc và thường xuyên lui tới những nơi ăn chơi cao cấp, cuối cùng mụ bị ép trở thành đồng phạm của Hình Toàn, chuyên đi chèo kéo khách cho sòng bạc.
Theo lời mụ nói, ngoại trừ người cha đã khuất, mụ chưa từng gặp được một người đàn ông nào tử tế. Nếu không phải loại thèm khát sắc dục thì cũng là loại muốn lợi dụng mụ, coi mụ như món đồ chơi, như công cụ kiếm tiền, tóm lại không một ai coi mụ là con người.
Nghe đến đây, Triệu Bình Sinh âm thầm quan sát ánh mắt Mai Tú Chi nhìn Trần Phi, bất giác nghi ngờ rằng trong tiềm thức, mụ ta đang coi Trần Phi như cha mình.
“Bản ghi âm cắt ghép mụ kia giao cho ai? Ưng hay Hình Toàn?” Sau một hồi im lặng kéo dài, Đội trưởng La cuối cùng cũng bình tâm trở lại để hỏi vào vấn đề chính.
“Hình Toàn ạ. Những hoạt động phạm pháp thế này Ưng sẽ không để loại người như Mai Tú Chi biết đâu.” Triệu Bình Sinh nói, “Đây cũng là điều em và Trần Phi cảm thấy may mắn. Dù mụ ta có hắt nước bẩn lên người Trần Phi thì Ưng cũng chẳng làm gì được mụ, kẻ bị bắt là Hình Toàn. Hơn nữa đây là chuyên án từ nơi khác đến, tay của Ưng không vươn xa tới vậy được.”
“Ừm, vậy thì tốt. Phải rồi, cậu về văn phòng sớm một chút, bàn bạc rồi nhanh chóng đi gặp người phụ trách án này để bàn giao tình hình của Mai Tú Chi cho rõ ràng.”
“Rõ, em thu xếp xong sẽ về ngay.”
Cúp máy, Triệu Bình Sinh quay sang nhìn Trần Phi đang trưng vẻ mặt “không liên quan gì đến tôi”, muốn mắng nhưng lại không nỡ, cuối cùng chỉ thở hắt ra một hơi: “Sư phụ bảo tôi về văn phòng gấp, cậu lo trông chừng Mai Tú Chi cho kỹ.”
“Cậu không ngủ à?” Trần Phi đã nằm ườn ra ghế sofa.
“Mụ ta ngủ trong phòng, cậu ngủ sofa phòng khách, rồi tôi ngủ đâu? Đè lên người cậu chắc?” Vừa nói xong đã thấy biểu cảm của Trần Phi hơi khựng lại, hắn chợt nhận ra mình không thể tùy tiện như trước được nữa.
“Tôi đi tắm đây.”
Triệu Bình Sinh bỏ lại một câu rồi lẩn nhanh vào phòng vệ sinh như đang chạy trốn. Trần Phi nằm đó chớp mắt, lặng lẽ thở dài. Cậu định nói “Thì cậu cứ nằm đầu kia đi, đừng thò chân vào mồm tôi là được”, đáng tiếc là lão Triệu không cho cậu cơ hội phát biểu. Chả hiểu sao cứ phải lải nhải mãi, đã nói rõ ràng là không ngại rồi, thế mà giờ hắn cứ làm như sợ cậu chiếm tiện nghi không bằng, còn trốn tránh nữa chứ!!!
Thôi dẹp đi, nghĩ nhiều bạc cả tóc, ngủ!
Cậu duỗi chân, thản nhiên chiếm trọn cái sofa. Tin tốt dồn dập kéo đến. Đoàn điều tra vừa bác bỏ đơn tố cáo Trần Phi nhận hối lộ, phía Lư Niệm Cửu cũng đã tìm thấy vỏ chai rượu. Không uổng phí công sức, mồ hôi không đổ xuống vô ích, DNA và dấu vân tay đều khớp hoàn toàn, bằng chứng giết người rõ rành rành như núi.
Lúc này Trần Phi mới thực sự nở mày nở mặt. Ngày phục chức, cậu ưỡn ngực đi vào văn phòng oai vệ như con gà trống choai. Kết quả bị Đội trưởng La cầm tập hồ sơ đập thẳng vào ngực, suýt thì nứt cả xương ức.
Lão già ngoài 60 tuổi cầm hồ sơ rượt cậu chạy khắp văn phòng: “Oai này! Ta cho cậu oai này! Cậu không biết mình đã gây ra bao nhiêu rắc rối cho ta hả cái thằng ranh con này!”
“Sư phụ! Có gì từ từ nói!”
“Đội trưởng La đừng nóng giận! Chú ý cái tim của ngài!”
“Trần Phi! C- cậu đừng có nấp sau lưng tôi! Á!”
Phó Lập Tân đứng ra đỡ đòn thay cho Trần Phi, vừa xoa đầu vừa than vãn cho cái số nhọ của mình: “Ngài đánh con làm gì? Con có tội tình gì đâu?!”
Tập hồ sơ đó dày cả tấc, đóng gáy chắc nịch, đập vào đầu không khác gì bị chọi một viên gạch. Trần Phi thầm nghĩ: Không né có mà chết! Lão già này định đập cho mình chấn thương sọ não luôn chắc.
Rầm một tiếng, lão già đập mạnh tập hồ sơ xuống bàn, vỗ vào bìa hét lớn: “Trước giờ tan tầm phải viết xong báo cáo kết thúc vụ án. Viết không xong thì cút xéo cho ta!”
“Sư phụ đừng giận, em bảo đảm cậu ấy sẽ hoàn thành đúng hạn.”
Người nói là Triệu Bình Sinh. Đội trưởng La nghe xong quay ngoắt lại trừng mắt nhìn hắn, nhịn mãi mới không mắng câu “Cậu còn dám viết hộ nó thì cút cùng nó luôn.” Với đám ranh con này đúng là không thể chấp nhặt nổi, nghe lời bà xã ở nhà, sớm nghỉ hưu để còn sống thêm vài năm.
Chờ Đội trưởng La chắp tay sau lưng hầm hừ đi vào phòng Đội trưởng, Trần Phi mới từ dưới gầm bàn của Phó Lập Tân chui ra. Đúng như cậu từng nói, một khi cậu đã giả vờ hèn thì người bình thường không ai đọ lại, nam nhi đại trượng phu phải biết co biết duỗi. Lần trước trốn sư phụ đánh cậu cũng làm thế này, xong việc Phó Lập Tân bảo cậu cuộn dưới gầm bàn trông chẳng khác gì một con dòi.
Báo cáo kết thúc vụ án đã có Triệu Bình Sinh hỗ trợ, lát nữa Viện Kiểm sát qua bàn giao hồ sơ cũng là La Đội trưởng ra mặt, Trần Phi hiếm khi có lúc nhàn nhã. Cậu không muốn làm Đội trưởng cũng vì lý do này, điều tra án đã đủ mệt não rồi mà còn phải giao tiếp với các bộ môn khác, suốt ngày phải nhìn sắc mặt lãnh đạo, họp hành triền miên, có ích hay không cũng phải có mặt.
Rảnh rỗi không được bao lâu, cậu bị Tào Hàn Quần gọi ra ngoài hút thuốc. Thực ra Miêu Hồng cũng không quá khắt khe chuyện họ hút thuốc trong phòng, cô còn tự trang bị một cái quạt mini cắm cổng USB kẹp trên vách ngăn bàn làm việc, ai châm thuốc là cô hướng quạt về phía người đó thổi. Theo hiểu biết của Trần Phi về Tào Hàn Quần, cậu đoán tên họ Tào muốn giữ hình tượng trước mặt cô đồng nghiệp trẻ trung xinh đẹp, nên từ khi Miêu Hồng tới, gã toàn trốn ra ngoài hút thuốc.
Châm thuốc xong, cậu phả khói vào mặt Tào Hàn Quần, cười cợt hỏi: “Sao? Nhắm trúng Miêu Hồng rồi à?”
Tào Hàn Quần khó chịu xua khói, nhíu mày: “Đừng có nói nhăng nói cuội.”
“Hầy, Miêu Hồng mới 24, cậu thì sắp đầu bốn tới nơi rồi, định trâu già gặm cỏ non đấy à?”
“Lão Viên hơn tôi vài tháng tuổi đấy, sao lúc trước cậu không bảo lão là trâu già gặm cỏ non đi?”
“Lão không có cái lòng dạ đó, lão-” Nói được nửa chừng, Trần Phi nuốt ngược nửa câu sau vào trong. Chuyện đời tư của lão Triệu tuyệt đối không thể rêu rao, có là anh em tốt cũng không được.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Chờ mãi không thấy vế sau, Tào Hàn Quần giãn chân mày, đáy mắt thoáng qua một nỗi buồn: “Không phải tôi nảy tâm ý xấu, mà cứ nhìn thấy Miêu Hồng tôi lại nhớ đến vợ mình…Hầy, hồi cô ấy lấy tôi cũng tầm tuổi này. Tại tôi cả, suốt ngày không về nhà làm cô ấy kiệt sức sinh bệnh.”
“Haiz, bệnh máu trắng không phải do làm việc mệt mà ra, lão Hàn không phải đã nói rồi sao, đó là vấn đề về gen.”
Nghe anh em nhắc lại chuyện buồn, Trần Phi đưa tay vỗ mạnh lên vai gã để an ủi. Lúc vợ Tào Hàn Quần qua đời, để gã tiện chăm sóc con nhỏ, Đội trưởng La đã điều gã sang Cục Quản lý Xuất nhập cảnh, nhưng chưa đầy nửa năm gã đã xin quay về. Nói cho cùng đều là cái giống khổ quen rồi, rời khỏi Đội Trọng án là không chịu nổi, cứ phải lăn lộn ngoài đường cho mòn cả đế giày, rát cả cái mặt thì mới thấy dễ chịu.
Quay đầu nhìn ra cửa sổ, Tào Hàn Quần hít một hơi thật sâu để kìm lại sự xúc động, hỏi: “Này, nói nghiêm túc, tôi nghe lão Viên bảo Mai Tú Chi đưa cho các cậu rất nhiều đoạn ghi âm à?”
Do dự một lát, Trần Phi gật đầu.
“Không giao nộp sao?”
“Vô dụng thôi, tôi cho sư phụ nghe rồi, phần lớn là vấn đề lối sống, số ít liên quan đến tiền bạc, nhưng tiền từ đâu mà ra thì không một lời nhắc đến. Hơn nữa, những chuyện kiểu này, trừ khi phía trên phái quan chức xuống giải quyết chứ tầm cấp bậc như tôi không đụng được vào đám người đó đâu.”
Tào Hàn Quần hiểu ra. Suy nghĩ một lát, gã nói tiếp: “Vậy cứ giữ cho kỹ, biết đâu sau này lại dùng đến.”
“Tôi biết, cất kỹ rồi, chắc chắn sẽ có lúc cần.”
Đang nói chuyện, Trần Phi thấy cửa phòng mở ra, Triệu Bình Sinh ra hiệu gọi cậu ra ngoài. Dập tắt tàn thuốc, cậu đi theo hắn ra hành lang, lão Triệu đưa điện thoại đến trước mặt cậu: “Lục Địch nói Ưng muốn gặp cậu.”
“Gặp tôi?” Trần Phi sửng sốt, “Tầm này mà định đút lót thì muộn rồi nhé? Sắp chuyển giao cho Viện Kiểm sát đến nơi rồi.”
Triệu Bình Sinh nhíu mày, trưng ra bộ mặt không phải lúc đùa đâu: “Tôi đã từ chối rồi, nhưng hắn vẫn kiên trì. Tôi nghĩ vẫn nên hỏi ý kiến của cậu.”
“Đi thì đi, ai sợ ai chứ! Này, cậu đi cùng tôi đi.”
“Hắn chỉ đích danh gặp một mình cậu thôi.”
“…”
Dù không rõ Khấu Anh ý có ý đồ muốn gặp mình để làm gì nhưng Trần Phi tuyệt đối không để hạng người đó có cơ hội khinh thường mình. Cậu giật lấy điện thoại của Triệu Bình Sinh, nhắn lại: [Mấy giờ, ở đâu?] Rất nhanh sau đó, phía bên kia phản hồi thời gian địa điểm, bên dưới còn một đoạn tin nhắn khác. Trần Phi nhìn xong liền cau mày, ném điện thoại trả lại cho Triệu Bình Sinh.
“Cậu được người ta thương nhớ thật đấy.”
Trần Phi buông một câu chua loét. Lục Địch tưởng tin nhắn do Triệu Bình Sinh gửi nên ngoài việc trả lời địa điểm, cậu ta còn nhắn thêm câu: [Sau khi chuyển giao cho Viện Kiểm sát, tôi sẽ không theo vụ này nữa, có luật sư bào chữa chuyên nghiệp tiếp quản. Lúc nào cậu rảnh mình đi ăn một bữa nhé, không tính là vi phạm kỷ luật đâu.]
Xem xong tin nhắn, Triệu Bình Sinh lập tức bày tỏ thái độ: “Tôi không đi, cậu ta làm việc dưới trướng của Ưng, tôi phải giữ khoảng cách với cậu ta.”
Thích đi thì đi, liên quan gì đến tôi.
Trần Phi chẳng buồn lườm hắn lấy một cái.
3 giờ chiều, Trần Phi đến đúng điểm hẹn. Đó là một quán trà nằm lưng chừng núi mang tên “Quân Tử Nhàn Tình”. Cổng quán rợp bóng trúc xanh, tường trắng có cửa sổ hình khối cổ điển nhã nhặn. Hành lang dẫn vào các phòng riêng phảng phất mùi trầm hương quyện cùng tiếng đàn tranh réo rắt. Nơi này không chỉ thanh tịnh mà giá cả còn khiến người ta phải giật mình, xem ra thời buổi này không có chút vốn liếng thì đừng hòng làm quân tử. Lúc bước vào cổng, Trần Phi liếc qua bảng giá trên tường, bình trà rẻ nhất cũng 800 tệ, mà đấy còn là giá hội viên.
Uống vàng hay gì mà đắt thế.
Băng qua hành lang, vượt qua mấy lần cửa tròn, đi hết mấy con đường quanh co, Trần Phi mới thấy Khấu Anh ở căn phòng trong cùng. Trong phòng không có ai khác, chỉ một mình Khấu Anh. Lão ngồi ngay ngắn bên bàn, trên bàn là một ấm trà xanh, một lư hương tỏa khói nghi ngút.
“Mời ngồi, cảnh sát Trần.” Khấu Anh giơ tay ra hiệu cho cậu ngồi vào chiếc ghế gỗ trắc bên tay phải.
Trần Phi ngồi xuống, ngay lập tức một tách trà được đưa tới tận tay. Cậu chẳng mảy may suy nghĩ, bưng lên uống cạn một hơi rồi đặt chén xuống bàn, mỉm cười nhìn Khấu Anh.
“Anh không sợ tôi hạ độc trong đó sao?” Khấu Anh cười hỏi.
Trần Phi nhếch mép thản nhiên: “Cả đội đều biết tôi đi gặp ông, tôi nghĩ ý thức phản trinh sát của ông chủ Khấu không thấp đến mức đó đâu. Còn vụ của Khấu Kim Kỳ, nếu không phải do ông nhúng tay vào thì chúng tôi cũng không tốn nhiều thời gian đến thế.”
“Gia môn bất hạnh, đều do tôi không dạy bảo chu đáo.” Khấu Anh vẫn cười, nhưng giọng điệu đã bắt đầu lộ vẻ hằn học, “Nhưng cảnh sát Trần này, Kim Kỳ tuy là con trai của anh cả tôi, nhưng tôi luôn coi nó như con đẻ. Anh bắt nó, tôi có nên coi đây là lời anh đang tuyên chiến với tôi không?”
Trần Phi mặt không cảm xúc, giơ tay lên: “Ông quá lời rồi, ông chủ Khấu. Tôi là cảnh sát, phá án là trách nhiệm, chẳng việc gì phải tuyên chiến với ai cả. Nếu nhất định phải nói thì chỉ có thể nói là do ông cây to đón gió lớn thôi, phải không?”
Bàn tay đang châm trà khựng lại một nhịp, ánh mắt Khấu Anh lạnh thấu xương: “Cảnh sát Trần, có câu nói thế này, làm người nên chừa cho nhau một lối thoát, sau này còn dễ nhìn mặt nhau.”
“Ông cứ tích cực bồi thường cho gia đình người bị hại đi, cháu ông sẽ không phải chết đâu.” Trần Phi giả vờ dùng giọng điệu lo lắng cho lão, “Tầm này đừng có tiếc tiền, ông chủ Khấu ạ. Ai bảo cháu ông tự tìm đường chết chứ? À, ông đã xem đoạn băng ghi hình hắn với mấy thằng ranh con ở phòng Ngân Đô Hoa Thường chưa? Tôi nói thật, trong đội tôi có anh em nhà có con gái, xem xong đoạn đó hắn hận không thể chui vào màn hình b*p ch*t mấy thằng ranh đó luôn. Mẹ kiếp, quá coi thường phụ nữ. Đương nhiên, tôi biết chắc chắn không phải do ông dạy rồi.”
Cạch một tiếng, ấm trà đập mạnh xuống bàn. Khấu Anh nín thở nhìn đối phương, trong mắt bùng lên tia lạnh lẽo: “Chỉ là một đứa con gái tiếp rượu thôi mà, tôi nghe nói còn có tên cảnh sát vì ả mà phải ngồi tù. Cảnh sát Trần, các anh coi ai cũng là con người, nhưng anh đừng quên, chính loại người như ả còn không coi mình là người, vì tiền thì cái gì chả dám làm.”
Nhoài người về phía trước, Trần Phi hạ thấp giọng: “Cô ấy nghĩ gì tôi không biết, tôi chỉ biết thứ tôi nhìn thấy là một cái xác. À phải rồi, hôm nay tôi tới là để trả lại cho ông món này.”
Nói xong, cậu lôi chiếc đồng hồ Rolex tìm thấy ở nhà Mẫn Diên ra, đặt lên bàn. Theo lời khai của Mai Tú Chi, chiếc đồng hồ vàng này là món quà Khấu Anh tặng cho Mẫn Diên thông qua mụ ta trong một buổi họp báo. Nếu có thể lấy được dấu vân tay của Khấu Anh, chắc chắn nó sẽ trùng khớp với một dấu vân tay khác còn sót lại trên đồng hồ.
Nghĩ mà xem, thực chất người nhắm trúng Mẫn Diên là Khấu Anh và lý do Khấu Kim Kỳ đưa Mẫn Diên đến văn phòng của chú mình là gì thì ai cũng hiểu. Mẫn Diên đương nhiên không chịu khuất phục trước Khấu Anh, việc chuốc rượu cô hôm đó thực chất là để cô mất khả năng kháng cự. Chỉ là có chút sai sót xảy ra, trước khi Khấu Anh đến văn phòng thì Mẫn Diên đã bị Khấu Kim Kỳ lỡ tay đánh chết.
Tất cả những điều trên chỉ là suy đoán của nhóm Trần Phi sau khi biết nguồn gốc chiếc đồng hồ vàng, chứ không phải lời khai của Khấu Kim Kỳ. Hắn hiện tại buộc phải cắn răng nhận hết tội lỗi về mình, nếu không, đến cả chú cũng bị liên lụy thì hắn sẽ chẳng còn ai che chở nữa.
Ánh mắt Khấu Anh dán chặt vào chiếc đồng hồ vàng, lạnh lẽo đến mức đóng băng. Bề ngoài lão vẫn tỏ ra bình tĩnh, nhưng ánh mắt đã bán đứng suy nghĩ bên trong, lão muốn g**t ch*t gã cảnh sát không biết trời cao đất dày trước mặt này.
“Thôi, không còn việc gì khác thì tôi đi trước đây, về còn phải viết báo cáo kết thúc vụ án nữa.”
Không đợi Khấu Anh lên tiếng, Trần Phi đứng dậy, thong thả bước ra ngoài. Khi đi tới cửa, dưới chân bỗng vang lên tiếng choang, cậu cúi đầu nhìn, là chiếc đồng hồ vàng kia. Vỏ đồng hồ bằng sapphire đã vỡ vụn, có thể tưởng tượng được người ném nó đã dùng sức mạnh thế nào, chứa cơn thịnh nộ lớn đến bao nhiêu.
“Trần Phi, đừng quá đắc ý. Đấu với tôi, trình của anh còn non lắm!”
Ngước mắt lên, vai Trần Phi khẽ rung lên theo nụ cười. Trong tầm mắt cậu, bầu trời không một gợn mây, ánh nắng rực rỡ chiếu rọi khắp thế gian.
“Được thôi, xem ai là người nhắm mắt trước.”
Cậu buông lời tuyên chiến, từng chữ chắc nịch như đinh đóng cột.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.